Mọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang. Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh. Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau. Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh. Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên. Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái. "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy." "Không nhịn được." Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét. Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó. Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm. Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa. "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?" "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi." Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách…
Chương 9: Chương 9
Sự Gắn Bó Thấp Kém - Giang Khương KhươngTác giả: Giang Khương KhươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang. Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh. Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau. Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh. Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên. Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái. "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy." "Không nhịn được." Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét. Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó. Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm. Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa. "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?" "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi." Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách… Vì Bùi Tịch Thanh rất áy náy với tôi. Thế nên anh ta đã đến làng chài tìm việc làm vào ngay ngày hôm sau. Bởi vì anh ta nói muốn kiếm tiền để mua đồ tẩm bổ cho tôi ăn. Tôi lười để ý đến anh ta. Điện thoại của tôi bị vô nước nên không mở lên được. Nếu không phải cơ thể tôi vẫn chưa có sức lực thì hiện giờ tôi đã chạy trốn từ lâu rồi. Sớm muộn gì nhà họ Bùi cũng sẽ tìm thấy anh ta. Tôi không muốn quay lại nơi quỷ quái ăn thịt người đó thêm lần nào nữa. Bùi Tịch Thanh giúp ngư dân đánh cá và phân loại cá. Mỗi ngày trở về, anh ta đều khoe chiến lợi phẩm của mình cho tôi xem. Trông anh ta rất phấn khích. Anh ta mang về đủ các loại hải sản. Tôi lại cố ý hành hạ anh ta: "Tôi không thích ăn hải sản." "Vậy em muốn ăn gì?" "Ừm... Gà đi." Tôi cố ý chọn một thứ chưa từng thấy trên đảo. Bùi Tịch Thanh sững người, sau đó tai anh ta đỏ lên. Anh ta âm thầm ghi nhớ chuyện này. Thế là Bùi Tịch Thanh cố gắng dành dụm tiền cả tuần lễ để sang làng bên bắt một con gà mang về. Khi về đến nhà, người anh ta dính đầy bùn đất, trên tóc còn vương lông gà. Bùi Tịch Thanh không biết nấu ăn. Mấy ngày nay, ngón tay vàng ngọc quý phái vì chăm sóc tôi mà đầy rẫy vết thương. Nhìn bộ dạng bẩn thỉu của anh ta, tôi không muốn làm khó anh ta nữa. Mỗi tối, anh ta đều trải chiếu trên sàn nhà để ngủ. Bởi vì tôi không cho anh ta lên giường. Trước đây, người này thường xuyên bắt nạt tôi, bây giờ tôi phải trả lại hết.
Vì Bùi Tịch Thanh rất áy náy với tôi. Thế nên anh ta đã đến làng chài tìm việc làm vào ngay ngày hôm sau.
Bởi vì anh ta nói muốn kiếm tiền để mua đồ tẩm bổ cho tôi ăn.
Tôi lười để ý đến anh ta.
Điện thoại của tôi bị vô nước nên không mở lên được.
Nếu không phải cơ thể tôi vẫn chưa có sức lực thì hiện giờ tôi đã chạy trốn từ lâu rồi.
Sớm muộn gì nhà họ Bùi cũng sẽ tìm thấy anh ta. Tôi không muốn quay lại nơi quỷ quái ăn thịt người đó thêm lần nào nữa.
Bùi Tịch Thanh giúp ngư dân đánh cá và phân loại cá.
Mỗi ngày trở về, anh ta đều khoe chiến lợi phẩm của mình cho tôi xem. Trông anh ta rất phấn khích.
Anh ta mang về đủ các loại hải sản.
Tôi lại cố ý hành hạ anh ta: "Tôi không thích ăn hải sản."
"Vậy em muốn ăn gì?"
"Ừm... Gà đi."
Tôi cố ý chọn một thứ chưa từng thấy trên đảo.
Bùi Tịch Thanh sững người, sau đó tai anh ta đỏ lên.
Anh ta âm thầm ghi nhớ chuyện này.
Thế là Bùi Tịch Thanh cố gắng dành dụm tiền cả tuần lễ để sang làng bên bắt một con gà mang về.
Khi về đến nhà, người anh ta dính đầy bùn đất, trên tóc còn vương lông gà.
Bùi Tịch Thanh không biết nấu ăn.
Mấy ngày nay, ngón tay vàng ngọc quý phái vì chăm sóc tôi mà đầy rẫy vết thương.
Nhìn bộ dạng bẩn thỉu của anh ta, tôi không muốn làm khó anh ta nữa.
Mỗi tối, anh ta đều trải chiếu trên sàn nhà để ngủ.
Bởi vì tôi không cho anh ta lên giường.
Trước đây, người này thường xuyên bắt nạt tôi, bây giờ tôi phải trả lại hết.
Sự Gắn Bó Thấp Kém - Giang Khương KhươngTác giả: Giang Khương KhươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang. Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh. Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau. Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh. Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên. Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái. "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy." "Không nhịn được." Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét. Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó. Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm. Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa. "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?" "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi." Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách… Vì Bùi Tịch Thanh rất áy náy với tôi. Thế nên anh ta đã đến làng chài tìm việc làm vào ngay ngày hôm sau. Bởi vì anh ta nói muốn kiếm tiền để mua đồ tẩm bổ cho tôi ăn. Tôi lười để ý đến anh ta. Điện thoại của tôi bị vô nước nên không mở lên được. Nếu không phải cơ thể tôi vẫn chưa có sức lực thì hiện giờ tôi đã chạy trốn từ lâu rồi. Sớm muộn gì nhà họ Bùi cũng sẽ tìm thấy anh ta. Tôi không muốn quay lại nơi quỷ quái ăn thịt người đó thêm lần nào nữa. Bùi Tịch Thanh giúp ngư dân đánh cá và phân loại cá. Mỗi ngày trở về, anh ta đều khoe chiến lợi phẩm của mình cho tôi xem. Trông anh ta rất phấn khích. Anh ta mang về đủ các loại hải sản. Tôi lại cố ý hành hạ anh ta: "Tôi không thích ăn hải sản." "Vậy em muốn ăn gì?" "Ừm... Gà đi." Tôi cố ý chọn một thứ chưa từng thấy trên đảo. Bùi Tịch Thanh sững người, sau đó tai anh ta đỏ lên. Anh ta âm thầm ghi nhớ chuyện này. Thế là Bùi Tịch Thanh cố gắng dành dụm tiền cả tuần lễ để sang làng bên bắt một con gà mang về. Khi về đến nhà, người anh ta dính đầy bùn đất, trên tóc còn vương lông gà. Bùi Tịch Thanh không biết nấu ăn. Mấy ngày nay, ngón tay vàng ngọc quý phái vì chăm sóc tôi mà đầy rẫy vết thương. Nhìn bộ dạng bẩn thỉu của anh ta, tôi không muốn làm khó anh ta nữa. Mỗi tối, anh ta đều trải chiếu trên sàn nhà để ngủ. Bởi vì tôi không cho anh ta lên giường. Trước đây, người này thường xuyên bắt nạt tôi, bây giờ tôi phải trả lại hết.