Mọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang. Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh. Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau. Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh. Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên. Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái. "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy." "Không nhịn được." Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét. Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó. Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm. Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa. "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?" "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi." Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách…
Chương 11: Chương 11
Sự Gắn Bó Thấp Kém - Giang Khương KhươngTác giả: Giang Khương KhươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang. Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh. Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau. Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh. Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên. Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái. "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy." "Không nhịn được." Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét. Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó. Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm. Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa. "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?" "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi." Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách… Sở Ngôn nói tôi hồi phục không tệ, có thể xuống giường hoạt động tự do rồi. Ban ngày, tôi đi dạo khắp nơi. Tôi vẫn chưa quen với sự thật rằng, đang có một sinh mệnh ở trong bụng mình. Sở Ngôn thấy tôi đi trên đường đá liền sợ tôi ngã, vì thế cậu ấy dìu tôi đến bãi cát. Tiếp xúc ở cự ly gần, mặt cậu ấy hơi đỏ lên. Ánh mắt kiểu này, tôi gặp nhiều rồi. Tôi vội vàng thu tay về, mỉm cười trêu chọc cậu ấy một cách cố ý. "Đứa bé lại không phải của cậu, sao cậu lại lo lắng cho tôi như vậy?" Sở Ngôn ngượng ngùng gãi gãi đầu. "Đây là lần đầu tiên tôi gặp Alpha mang thai đấy. Anh phải chú ý nhiều hơn một chút, nếu xảy ra vấn đề, rất dễ mất mạng." Tôi nhún vai. Tôi cũng không mong đợi lắm vào đứa bé này. Đứa bé sẽ không được ba nó thừa nhận, tôi cũng sẽ không nuôi con. Nếu để nó chịu cảnh ngộ giống tôi, vậy tôi thà rằng không cho nó ra đời. Sở Ngôn: "Anh và chồng cãi nhau à? Quan hệ của hai người trông cứng nhắc lắm." "Anh ta không phải chồng tôi." "Vậy anh..." Cậu ấy liếc nhìn bụng tôi. Tôi mỉm cười xấu xa rồi trêu cậu ấy: "Đây là tai nạn, lỗi lầm do tuổi trẻ củi khô lửa bốc nên không cẩn thận gây ra mạng người. Người tôi chơi qua nhiều lắm, đứa bé này chưa chắc đã là của anh ta đâu." Sở Ngôn tuổi còn nhỏ nên tâm tư rất đơn thuần. Thiếu niên vừa tròn mười tám, vừa nghe thấy những lời này thì tai đỏ bừng. Cậu ấy chuyển chủ đề nói muốn mời tôi uống nước dừa. Tôi vừa quay đầu lại đã thấy Bùi Tịch Thanh đang xách một con gà đứng ở đó. Tuy anh ta đang ngây người đứng đó nhưng ánh mắt lại rất tối tăm.
Sở Ngôn nói tôi hồi phục không tệ, có thể xuống giường hoạt động tự do rồi.
Ban ngày, tôi đi dạo khắp nơi.
Tôi vẫn chưa quen với sự thật rằng, đang có một sinh mệnh ở trong bụng mình.
Sở Ngôn thấy tôi đi trên đường đá liền sợ tôi ngã, vì thế cậu ấy dìu tôi đến bãi cát.
Tiếp xúc ở cự ly gần, mặt cậu ấy hơi đỏ lên.
Ánh mắt kiểu này, tôi gặp nhiều rồi.
Tôi vội vàng thu tay về, mỉm cười trêu chọc cậu ấy một cách cố ý.
"Đứa bé lại không phải của cậu, sao cậu lại lo lắng cho tôi như vậy?"
Sở Ngôn ngượng ngùng gãi gãi đầu.
"Đây là lần đầu tiên tôi gặp Alpha mang thai đấy. Anh phải chú ý nhiều hơn một chút, nếu xảy ra vấn đề, rất dễ mất mạng."
Tôi nhún vai.
Tôi cũng không mong đợi lắm vào đứa bé này.
Đứa bé sẽ không được ba nó thừa nhận, tôi cũng sẽ không nuôi con.
Nếu để nó chịu cảnh ngộ giống tôi, vậy tôi thà rằng không cho nó ra đời.
Sở Ngôn: "Anh và chồng cãi nhau à? Quan hệ của hai người trông cứng nhắc lắm."
"Anh ta không phải chồng tôi."
"Vậy anh..."
Cậu ấy liếc nhìn bụng tôi.
Tôi mỉm cười xấu xa rồi trêu cậu ấy: "Đây là tai nạn, lỗi lầm do tuổi trẻ củi khô lửa bốc nên không cẩn thận gây ra mạng người. Người tôi chơi qua nhiều lắm, đứa bé này chưa chắc đã là của anh ta đâu."
Sở Ngôn tuổi còn nhỏ nên tâm tư rất đơn thuần.
Thiếu niên vừa tròn mười tám, vừa nghe thấy những lời này thì tai đỏ bừng.
Cậu ấy chuyển chủ đề nói muốn mời tôi uống nước dừa.
Tôi vừa quay đầu lại đã thấy Bùi Tịch Thanh đang xách một con gà đứng ở đó.
Tuy anh ta đang ngây người đứng đó nhưng ánh mắt lại rất tối tăm.
Sự Gắn Bó Thấp Kém - Giang Khương KhươngTác giả: Giang Khương KhươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịMọi người đều nói, mẹ tôi đã sinh ra một đứa con hoang. Giống như bây giờ, tôi đang dây dưa với Bùi Tịch Thanh. Trong phòng toàn là mùi tin tức tố đang hòa quyện vào nhau. Còn dưới lầu, người nhà họ Bùi đang tụ tập nói chuyện, bàn bạc về hôn sự của Bùi Tịch Thanh. Mỗi lần tắt đèn, Bùi Tịch Thanh đều giống như một con ch.ó điên. Tôi nhìn vết hằn trên cổ rồi lườm anh ta một cái. "Anh là chó à? Rõ ràng anh biết da tôi dễ để lại dấu mà anh còn cắn mạnh như vậy." "Không nhịn được." Anh ta thản nhiên nói rồi cài lại khuy măng sét. Chỉ cần thay bộ vest mới là anh ta lại quay về bộ dạng ngụy quân tử đó. Bùi Tịch Thanh là kiểu người điển hình cho câu nói kéo quần lên rồi là chối bỏ trách nhiệm. Anh ta vừa chỉnh lại cà vạt vừa bảo tôi sắp tới đừng tìm anh ta nữa. "Sao nào, xong việc rồi thì không muốn quan tâm tôi nữa à?" "Mấy ngày nay tôi rất bận, em ở trường học hành cho tốt, đừng không có việc gì lại về đây làm phiền tôi." Giọng anh ta rất thờ ơ và cả sự xa cách… Sở Ngôn nói tôi hồi phục không tệ, có thể xuống giường hoạt động tự do rồi. Ban ngày, tôi đi dạo khắp nơi. Tôi vẫn chưa quen với sự thật rằng, đang có một sinh mệnh ở trong bụng mình. Sở Ngôn thấy tôi đi trên đường đá liền sợ tôi ngã, vì thế cậu ấy dìu tôi đến bãi cát. Tiếp xúc ở cự ly gần, mặt cậu ấy hơi đỏ lên. Ánh mắt kiểu này, tôi gặp nhiều rồi. Tôi vội vàng thu tay về, mỉm cười trêu chọc cậu ấy một cách cố ý. "Đứa bé lại không phải của cậu, sao cậu lại lo lắng cho tôi như vậy?" Sở Ngôn ngượng ngùng gãi gãi đầu. "Đây là lần đầu tiên tôi gặp Alpha mang thai đấy. Anh phải chú ý nhiều hơn một chút, nếu xảy ra vấn đề, rất dễ mất mạng." Tôi nhún vai. Tôi cũng không mong đợi lắm vào đứa bé này. Đứa bé sẽ không được ba nó thừa nhận, tôi cũng sẽ không nuôi con. Nếu để nó chịu cảnh ngộ giống tôi, vậy tôi thà rằng không cho nó ra đời. Sở Ngôn: "Anh và chồng cãi nhau à? Quan hệ của hai người trông cứng nhắc lắm." "Anh ta không phải chồng tôi." "Vậy anh..." Cậu ấy liếc nhìn bụng tôi. Tôi mỉm cười xấu xa rồi trêu cậu ấy: "Đây là tai nạn, lỗi lầm do tuổi trẻ củi khô lửa bốc nên không cẩn thận gây ra mạng người. Người tôi chơi qua nhiều lắm, đứa bé này chưa chắc đã là của anh ta đâu." Sở Ngôn tuổi còn nhỏ nên tâm tư rất đơn thuần. Thiếu niên vừa tròn mười tám, vừa nghe thấy những lời này thì tai đỏ bừng. Cậu ấy chuyển chủ đề nói muốn mời tôi uống nước dừa. Tôi vừa quay đầu lại đã thấy Bùi Tịch Thanh đang xách một con gà đứng ở đó. Tuy anh ta đang ngây người đứng đó nhưng ánh mắt lại rất tối tăm.