Trong khoảnh khắc nháy mắt, Tống Hi không biết mình nên đi nơi nào. Hắn là dược nhân của cha nuôi, nhưng mà cha nuôi đã chết rồi. Bầu trời ngày càng âm trầm, lên gió, xen lẫn theo hạt tuyết thật nhỏ. Lúc này mới là tháng 10 mà thôi, mà lịch âm cũng mới tháng 8. Chẳng lẽ thật sự giống như là cha nuôi đã nói, cần thay đổi thời tiết sao? Cha nuôi là một kỳ nhân, mười tuổi mở thiên nhãn, bị một lão đạo thu làm đệ tử mang ra thôn. Ba mươi năm sau trở về mù một đôi mắt, gãy không biết bao nhiêu tuổi thọ, cho dù có dược nhân có thân thể thuần dương tiên thiên như hắn cũng khó khăn lắm mới sống thêm được mười lăm năm. Cửa mở, một lão nhân lôi thôi đứng bên ngoài. Tống Hi lẳng lặng đối diện với người nọ. Năm đó chính là lão đầu này đem hắn đưa tới bên người cha nuôi, mỗi ngày một viên thuốc ba ngày một lần thuốc tắm bảy ngày phóng một lần máu, suốt mười lăm năm. Thật lâu sau lão nhân thở dài một hơi, buông một cái túi nhỏ, nói: - Đây là hắn để lại cho cậu, sau này cậu tự thu xếp ổn thỏa đi!…
Chương 229: C229: Chương 229
Sống Sót Tại Mạt ThếTác giả: Tu ThấtTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Mạt ThếTrong khoảnh khắc nháy mắt, Tống Hi không biết mình nên đi nơi nào. Hắn là dược nhân của cha nuôi, nhưng mà cha nuôi đã chết rồi. Bầu trời ngày càng âm trầm, lên gió, xen lẫn theo hạt tuyết thật nhỏ. Lúc này mới là tháng 10 mà thôi, mà lịch âm cũng mới tháng 8. Chẳng lẽ thật sự giống như là cha nuôi đã nói, cần thay đổi thời tiết sao? Cha nuôi là một kỳ nhân, mười tuổi mở thiên nhãn, bị một lão đạo thu làm đệ tử mang ra thôn. Ba mươi năm sau trở về mù một đôi mắt, gãy không biết bao nhiêu tuổi thọ, cho dù có dược nhân có thân thể thuần dương tiên thiên như hắn cũng khó khăn lắm mới sống thêm được mười lăm năm. Cửa mở, một lão nhân lôi thôi đứng bên ngoài. Tống Hi lẳng lặng đối diện với người nọ. Năm đó chính là lão đầu này đem hắn đưa tới bên người cha nuôi, mỗi ngày một viên thuốc ba ngày một lần thuốc tắm bảy ngày phóng một lần máu, suốt mười lăm năm. Thật lâu sau lão nhân thở dài một hơi, buông một cái túi nhỏ, nói: - Đây là hắn để lại cho cậu, sau này cậu tự thu xếp ổn thỏa đi!… Tống Hi ngồi ở trước cửa sổ sát đất ôm tiểu Đa phơi nắng, đang buồn ngủ, nghe được một câu này, tỉnh.Đúng vậy, còn tiếp tục như vậy, một ngày nào đó ăn uống sẽ không lo, cái gì cũng không sầu.Ngày gian nan nhất cũng đã qua, khí hậu chậm rãi chuyển biến tốt đẹp.Người sống sót thật vất vả giãy dụa cũng chứng kiến được hi vọng.Tai nạn đã qua, ngày lành còn có thể xa sao?Chuyện xưa đã xong, ngày tháng của Tống bác sĩ cùng Mục trưởng quan vẫn còn tiếp tục.Nhưng mà tắt đèn không cho xem.
Tống Hi ngồi ở trước cửa sổ sát đất ôm tiểu Đa phơi nắng, đang buồn ngủ, nghe được một câu này, tỉnh.
Đúng vậy, còn tiếp tục như vậy, một ngày nào đó ăn uống sẽ không lo, cái gì cũng không sầu.
Ngày gian nan nhất cũng đã qua, khí hậu chậm rãi chuyển biến tốt đẹp.
Người sống sót thật vất vả giãy dụa cũng chứng kiến được hi vọng.
Tai nạn đã qua, ngày lành còn có thể xa sao?
Chuyện xưa đã xong, ngày tháng của Tống bác sĩ cùng Mục trưởng quan vẫn còn tiếp tục.
Nhưng mà tắt đèn không cho xem.
Sống Sót Tại Mạt ThếTác giả: Tu ThấtTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Mạt ThếTrong khoảnh khắc nháy mắt, Tống Hi không biết mình nên đi nơi nào. Hắn là dược nhân của cha nuôi, nhưng mà cha nuôi đã chết rồi. Bầu trời ngày càng âm trầm, lên gió, xen lẫn theo hạt tuyết thật nhỏ. Lúc này mới là tháng 10 mà thôi, mà lịch âm cũng mới tháng 8. Chẳng lẽ thật sự giống như là cha nuôi đã nói, cần thay đổi thời tiết sao? Cha nuôi là một kỳ nhân, mười tuổi mở thiên nhãn, bị một lão đạo thu làm đệ tử mang ra thôn. Ba mươi năm sau trở về mù một đôi mắt, gãy không biết bao nhiêu tuổi thọ, cho dù có dược nhân có thân thể thuần dương tiên thiên như hắn cũng khó khăn lắm mới sống thêm được mười lăm năm. Cửa mở, một lão nhân lôi thôi đứng bên ngoài. Tống Hi lẳng lặng đối diện với người nọ. Năm đó chính là lão đầu này đem hắn đưa tới bên người cha nuôi, mỗi ngày một viên thuốc ba ngày một lần thuốc tắm bảy ngày phóng một lần máu, suốt mười lăm năm. Thật lâu sau lão nhân thở dài một hơi, buông một cái túi nhỏ, nói: - Đây là hắn để lại cho cậu, sau này cậu tự thu xếp ổn thỏa đi!… Tống Hi ngồi ở trước cửa sổ sát đất ôm tiểu Đa phơi nắng, đang buồn ngủ, nghe được một câu này, tỉnh.Đúng vậy, còn tiếp tục như vậy, một ngày nào đó ăn uống sẽ không lo, cái gì cũng không sầu.Ngày gian nan nhất cũng đã qua, khí hậu chậm rãi chuyển biến tốt đẹp.Người sống sót thật vất vả giãy dụa cũng chứng kiến được hi vọng.Tai nạn đã qua, ngày lành còn có thể xa sao?Chuyện xưa đã xong, ngày tháng của Tống bác sĩ cùng Mục trưởng quan vẫn còn tiếp tục.Nhưng mà tắt đèn không cho xem.