Phong tử* ở tại thôn Hương Xuân, trong thôn Hương Xuân có một kẻ điên. Phong tử không có cha cũng không có mẹ, phong tử không có nhà cũng không có tiền, cũng không có ai gần kề nhớ tên phong tử. Phong tử điên điên khùng khùng vừa được 23 tuổi, phong tử vẫn phát điên, vẫn ở trong thôn Hương Xuân. Phong tử sinh ra thân thể đơn độc yết ớt, nhưng ngược lại là một kẻ điên đẹp mắt. Hai má trắng tinh, có một đôi mắt thanh tú động lòng người, con mắt một mí, cười rộ lên tựa như hai lưỡi trăng liềm nho nhỏ. Chỉ tiếc là một người điên. --- --- *Phong tử: Kẻ điên - lẽ ra đổi thành kẻ điên hết...nhưng đọc rối quá -,- nên Phong sẽ đổi phong tử và kẻ điên thay phiên nhau tùy theo câu văn nhé. Phong tử không phải là tên của nv 9 --- ------ ------ ------ -------
Chương 29
Ta Nghe ThấyTác giả: Nhất Oản TrúcTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹPhong tử* ở tại thôn Hương Xuân, trong thôn Hương Xuân có một kẻ điên. Phong tử không có cha cũng không có mẹ, phong tử không có nhà cũng không có tiền, cũng không có ai gần kề nhớ tên phong tử. Phong tử điên điên khùng khùng vừa được 23 tuổi, phong tử vẫn phát điên, vẫn ở trong thôn Hương Xuân. Phong tử sinh ra thân thể đơn độc yết ớt, nhưng ngược lại là một kẻ điên đẹp mắt. Hai má trắng tinh, có một đôi mắt thanh tú động lòng người, con mắt một mí, cười rộ lên tựa như hai lưỡi trăng liềm nho nhỏ. Chỉ tiếc là một người điên. --- --- *Phong tử: Kẻ điên - lẽ ra đổi thành kẻ điên hết...nhưng đọc rối quá -,- nên Phong sẽ đổi phong tử và kẻ điên thay phiên nhau tùy theo câu văn nhé. Phong tử không phải là tên của nv 9 --- ------ ------ ------ ------- Phong tử khó khăn đi trên đường về nhà, chân trần ở trên mặt đất mài mài , mài ra rất nhiều bọc nước nhỏ.Phong tử cảm thấy trời và đất giống như ôm nhau cùng một chỗ, chúng nó ôm nhau mà xoay chuyển, chuyển đến phong tử đầu hoa mắt choáng váng.Phong tử sờ sờ của đầu mình, nóng nóng . Phong tử cảm thấy trên người thật là đau.Phong tử lầm bầm nói: Xuân nhi Xuân nhi, ngươi nói ta sẽ không chết chứ .Phong tử nói: Xuân nhi Xuân nhi, ta thật là khó chịu a. Xuân nhi Xuân nhi, ngươi nghe thấy không.
Phong tử khó khăn đi trên đường về nhà, chân trần ở trên mặt đất mài mài , mài ra rất nhiều bọc nước nhỏ.
Phong tử cảm thấy trời và đất giống như ôm nhau cùng một chỗ, chúng nó ôm nhau mà xoay chuyển, chuyển đến phong tử đầu hoa mắt choáng váng.
Phong tử sờ sờ của đầu mình, nóng nóng . Phong tử cảm thấy trên người thật là đau.
Phong tử lầm bầm nói: Xuân nhi Xuân nhi, ngươi nói ta sẽ không chết chứ .
Phong tử nói: Xuân nhi Xuân nhi, ta thật là khó chịu a. Xuân nhi Xuân nhi, ngươi nghe thấy không.
Ta Nghe ThấyTác giả: Nhất Oản TrúcTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹPhong tử* ở tại thôn Hương Xuân, trong thôn Hương Xuân có một kẻ điên. Phong tử không có cha cũng không có mẹ, phong tử không có nhà cũng không có tiền, cũng không có ai gần kề nhớ tên phong tử. Phong tử điên điên khùng khùng vừa được 23 tuổi, phong tử vẫn phát điên, vẫn ở trong thôn Hương Xuân. Phong tử sinh ra thân thể đơn độc yết ớt, nhưng ngược lại là một kẻ điên đẹp mắt. Hai má trắng tinh, có một đôi mắt thanh tú động lòng người, con mắt một mí, cười rộ lên tựa như hai lưỡi trăng liềm nho nhỏ. Chỉ tiếc là một người điên. --- --- *Phong tử: Kẻ điên - lẽ ra đổi thành kẻ điên hết...nhưng đọc rối quá -,- nên Phong sẽ đổi phong tử và kẻ điên thay phiên nhau tùy theo câu văn nhé. Phong tử không phải là tên của nv 9 --- ------ ------ ------ ------- Phong tử khó khăn đi trên đường về nhà, chân trần ở trên mặt đất mài mài , mài ra rất nhiều bọc nước nhỏ.Phong tử cảm thấy trời và đất giống như ôm nhau cùng một chỗ, chúng nó ôm nhau mà xoay chuyển, chuyển đến phong tử đầu hoa mắt choáng váng.Phong tử sờ sờ của đầu mình, nóng nóng . Phong tử cảm thấy trên người thật là đau.Phong tử lầm bầm nói: Xuân nhi Xuân nhi, ngươi nói ta sẽ không chết chứ .Phong tử nói: Xuân nhi Xuân nhi, ta thật là khó chịu a. Xuân nhi Xuân nhi, ngươi nghe thấy không.