Trong phòng hiện tại chính là cục diện giằng co giữa hai phe. Vệ Lãng ngửa đầu nhìn lên máy điều hoà, ôn nhu dụ dỗ:”Giác Giác, nhanh xuống dưới, hôm nay không cắt móng tay”. Đối diện tầm mắt của anh là một con cú mèo đầu ưng [1] đang đứng thẳng, đầu hơi nghiêng, giống như một toà tượng đá đứng vững vàng ở đó, mặc cho Vệ Lãng trái dụ phải dỗ, vẫn cứ bất động như ngọn núi. Nghe được giọng anh, cặp mắt to trông như pha lê của đối phương quăng tới tia nhìn khinh bỉ, nếu như có thể lồng tiếng, Vệ Lãng tin chắc nhất định phải là âm “Hừ!” đầy khinh thường. Vệ Lãng cười khổ, thở dài trong lòng, đôi lúc anh thật không biết mình rốt cục đang nuôi một con chim hay một con người. Giác Giác được Vệ Lãng nhặt được khi đang trên đường đi câu cá. Ngày ấy, mặt trời đã dần về phía tây, những đám mây như ngọn lửa đem cảnh sắc chung quanh nhuộm một màu đỏ ửng, anh đang đem cần câu đi về, khi ngang qua một thảm cỏ liền nghe thấy một loạt tiếng vang. Anh quay đầu, liền thấy một con cú mèo nhỏ ngây ngốc,…
Chương 6: Phiên ngoại 1
Cắt Móng Tay Cho Cú MèoTác giả: Túy Chu Chi PhúcTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Huyền HuyễnTrong phòng hiện tại chính là cục diện giằng co giữa hai phe. Vệ Lãng ngửa đầu nhìn lên máy điều hoà, ôn nhu dụ dỗ:”Giác Giác, nhanh xuống dưới, hôm nay không cắt móng tay”. Đối diện tầm mắt của anh là một con cú mèo đầu ưng [1] đang đứng thẳng, đầu hơi nghiêng, giống như một toà tượng đá đứng vững vàng ở đó, mặc cho Vệ Lãng trái dụ phải dỗ, vẫn cứ bất động như ngọn núi. Nghe được giọng anh, cặp mắt to trông như pha lê của đối phương quăng tới tia nhìn khinh bỉ, nếu như có thể lồng tiếng, Vệ Lãng tin chắc nhất định phải là âm “Hừ!” đầy khinh thường. Vệ Lãng cười khổ, thở dài trong lòng, đôi lúc anh thật không biết mình rốt cục đang nuôi một con chim hay một con người. Giác Giác được Vệ Lãng nhặt được khi đang trên đường đi câu cá. Ngày ấy, mặt trời đã dần về phía tây, những đám mây như ngọn lửa đem cảnh sắc chung quanh nhuộm một màu đỏ ửng, anh đang đem cần câu đi về, khi ngang qua một thảm cỏ liền nghe thấy một loạt tiếng vang. Anh quay đầu, liền thấy một con cú mèo nhỏ ngây ngốc,… Trở về cái thời mà Giác Giác còn chưa nắm vững kĩ năng biến thân.Một đêm, hai người đang thân thân thiết thiết rồi rơi vào cảnh đẹp, Vệ Lãng đem đầu chôn ở cổ Giác Giác, thần sắc bất an hỏi:” Giác Giác, một lúc nữa anh đi vào, em sẽ không biến trở lại phải không?”.Anh một bên nói, một bên nghi ngờ mà nhìn nửa người dưới của Giác Giác.Mới đầu Giác Giác còn chưa phản ứng gì, qua vài giây, hai má bắt đầu hồng một đường đến lỗ tai như mọi ngày. Cậu liếc Vệ Lãng một cái tàn nhẫn, đẩy anh ra. Trong chớp mắt Giác Giác liền biến thành cú mèo, vỗ cánh bay lên trên máy điều hoà, chỉ để lòi ra một nhúm đuôi nhỏ bên ngoài run run.Vệ Lãng một mình nơi đó tr*n tr**ng ôm chăn, đáng thương hề hề mà nhìn chằm chằm đuôi nhỏ của Giác Giác, vì cái bệnh nói không lựa lời của mình mà tự chia buồn.
Trở về cái thời mà Giác Giác còn chưa nắm vững kĩ năng biến thân.
Một đêm, hai người đang thân thân thiết thiết rồi rơi vào cảnh đẹp, Vệ Lãng đem đầu chôn ở cổ Giác Giác, thần sắc bất an hỏi:” Giác Giác, một lúc nữa anh đi vào, em sẽ không biến trở lại phải không?”.
Anh một bên nói, một bên nghi ngờ mà nhìn nửa người dưới của Giác Giác.
Mới đầu Giác Giác còn chưa phản ứng gì, qua vài giây, hai má bắt đầu hồng một đường đến lỗ tai như mọi ngày. Cậu liếc Vệ Lãng một cái tàn nhẫn, đẩy anh ra. Trong chớp mắt Giác Giác liền biến thành cú mèo, vỗ cánh bay lên trên máy điều hoà, chỉ để lòi ra một nhúm đuôi nhỏ bên ngoài run run.
Vệ Lãng một mình nơi đó tr*n tr**ng ôm chăn, đáng thương hề hề mà nhìn chằm chằm đuôi nhỏ của Giác Giác, vì cái bệnh nói không lựa lời của mình mà tự chia buồn.
Cắt Móng Tay Cho Cú MèoTác giả: Túy Chu Chi PhúcTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Huyền HuyễnTrong phòng hiện tại chính là cục diện giằng co giữa hai phe. Vệ Lãng ngửa đầu nhìn lên máy điều hoà, ôn nhu dụ dỗ:”Giác Giác, nhanh xuống dưới, hôm nay không cắt móng tay”. Đối diện tầm mắt của anh là một con cú mèo đầu ưng [1] đang đứng thẳng, đầu hơi nghiêng, giống như một toà tượng đá đứng vững vàng ở đó, mặc cho Vệ Lãng trái dụ phải dỗ, vẫn cứ bất động như ngọn núi. Nghe được giọng anh, cặp mắt to trông như pha lê của đối phương quăng tới tia nhìn khinh bỉ, nếu như có thể lồng tiếng, Vệ Lãng tin chắc nhất định phải là âm “Hừ!” đầy khinh thường. Vệ Lãng cười khổ, thở dài trong lòng, đôi lúc anh thật không biết mình rốt cục đang nuôi một con chim hay một con người. Giác Giác được Vệ Lãng nhặt được khi đang trên đường đi câu cá. Ngày ấy, mặt trời đã dần về phía tây, những đám mây như ngọn lửa đem cảnh sắc chung quanh nhuộm một màu đỏ ửng, anh đang đem cần câu đi về, khi ngang qua một thảm cỏ liền nghe thấy một loạt tiếng vang. Anh quay đầu, liền thấy một con cú mèo nhỏ ngây ngốc,… Trở về cái thời mà Giác Giác còn chưa nắm vững kĩ năng biến thân.Một đêm, hai người đang thân thân thiết thiết rồi rơi vào cảnh đẹp, Vệ Lãng đem đầu chôn ở cổ Giác Giác, thần sắc bất an hỏi:” Giác Giác, một lúc nữa anh đi vào, em sẽ không biến trở lại phải không?”.Anh một bên nói, một bên nghi ngờ mà nhìn nửa người dưới của Giác Giác.Mới đầu Giác Giác còn chưa phản ứng gì, qua vài giây, hai má bắt đầu hồng một đường đến lỗ tai như mọi ngày. Cậu liếc Vệ Lãng một cái tàn nhẫn, đẩy anh ra. Trong chớp mắt Giác Giác liền biến thành cú mèo, vỗ cánh bay lên trên máy điều hoà, chỉ để lòi ra một nhúm đuôi nhỏ bên ngoài run run.Vệ Lãng một mình nơi đó tr*n tr**ng ôm chăn, đáng thương hề hề mà nhìn chằm chằm đuôi nhỏ của Giác Giác, vì cái bệnh nói không lựa lời của mình mà tự chia buồn.