Tác giả:

Trong phòng hiện tại chính là cục diện giằng co giữa hai phe. Vệ Lãng ngửa đầu nhìn lên máy điều hoà, ôn nhu dụ dỗ:”Giác Giác, nhanh xuống dưới, hôm nay không cắt móng tay”. Đối diện tầm mắt của anh là một con cú mèo đầu ưng [1] đang đứng thẳng, đầu hơi nghiêng, giống như một toà tượng đá đứng vững vàng ở đó, mặc cho Vệ Lãng trái dụ phải dỗ, vẫn cứ bất động như ngọn núi. Nghe được giọng anh, cặp mắt to trông như pha lê của đối phương quăng tới tia nhìn khinh bỉ, nếu như có thể lồng tiếng, Vệ Lãng tin chắc nhất định phải là âm “Hừ!” đầy khinh thường. Vệ Lãng cười khổ, thở dài trong lòng, đôi lúc anh thật không biết mình rốt cục đang nuôi một con chim hay một con người. Giác Giác được Vệ Lãng nhặt được khi đang trên đường đi câu cá. Ngày ấy, mặt trời đã dần về phía tây, những đám mây như ngọn lửa đem cảnh sắc chung quanh nhuộm một màu đỏ ửng, anh đang đem cần câu đi về, khi ngang qua một thảm cỏ liền nghe thấy một loạt tiếng vang. Anh quay đầu, liền thấy một con cú mèo nhỏ ngây ngốc,…

Chương 7: Phiên ngoại 2

Cắt Móng Tay Cho Cú MèoTác giả: Túy Chu Chi PhúcTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Huyền HuyễnTrong phòng hiện tại chính là cục diện giằng co giữa hai phe. Vệ Lãng ngửa đầu nhìn lên máy điều hoà, ôn nhu dụ dỗ:”Giác Giác, nhanh xuống dưới, hôm nay không cắt móng tay”. Đối diện tầm mắt của anh là một con cú mèo đầu ưng [1] đang đứng thẳng, đầu hơi nghiêng, giống như một toà tượng đá đứng vững vàng ở đó, mặc cho Vệ Lãng trái dụ phải dỗ, vẫn cứ bất động như ngọn núi. Nghe được giọng anh, cặp mắt to trông như pha lê của đối phương quăng tới tia nhìn khinh bỉ, nếu như có thể lồng tiếng, Vệ Lãng tin chắc nhất định phải là âm “Hừ!” đầy khinh thường. Vệ Lãng cười khổ, thở dài trong lòng, đôi lúc anh thật không biết mình rốt cục đang nuôi một con chim hay một con người. Giác Giác được Vệ Lãng nhặt được khi đang trên đường đi câu cá. Ngày ấy, mặt trời đã dần về phía tây, những đám mây như ngọn lửa đem cảnh sắc chung quanh nhuộm một màu đỏ ửng, anh đang đem cần câu đi về, khi ngang qua một thảm cỏ liền nghe thấy một loạt tiếng vang. Anh quay đầu, liền thấy một con cú mèo nhỏ ngây ngốc,… Giác Giác yêu thích tắm nắng, lúc biến thành người rồi cũng không quên được hoạt động này.Cậu ngày ngày phơi nắng trên lầu ba, lúc rảnh rỗi, Vệ Lãng cũng sẽ chờ một bên.Ánh nắng mùa xuân chiếu vào hai người, làm cả người ấm áp, Vệ Lãng cs chút buồn ngủ buông mi mắt xuống.Tuy vậy, anh vẫn không quên nhiệm vụ của mình, chỉ có thể miễn cưỡng lên tinh thần ngồi chờ.Quả nhiên, qua một lúc, Giác Giác vươn ngón tay đâm đâm anh, mềm nhũn hô:” Vệ Lãng, nên lật mặt rồi.”.Dây là từ mới Giác Giác vừa học được vào thời điểm quan sát Vệ Lãng chiên cá, không nghĩ tới cậu còn linh hoạt mà đem nó vận dụng trong trường hợp này.Vệ Lãng thở dài, nhận mệnh đứng dậy đi tới, cẩn cẩn thận thận mà đem bảo bối “lật mặt”.Giác Giác thoải mái hừ một tiếng, trong mũi thở dài nhè nhẹ, như một chú mèo thích thú khi được âu yếm.Một ngày cứ trôi qua tốt đẹp như vậy.

Giác Giác yêu thích tắm nắng, lúc biến thành người rồi cũng không quên được hoạt động này.

Cậu ngày ngày phơi nắng trên lầu ba, lúc rảnh rỗi, Vệ Lãng cũng sẽ chờ một bên.

Ánh nắng mùa xuân chiếu vào hai người, làm cả người ấm áp, Vệ Lãng cs chút buồn ngủ buông mi mắt xuống.

Tuy vậy, anh vẫn không quên nhiệm vụ của mình, chỉ có thể miễn cưỡng lên tinh thần ngồi chờ.

Quả nhiên, qua một lúc, Giác Giác vươn ngón tay đâm đâm anh, mềm nhũn hô:” Vệ Lãng, nên lật mặt rồi.”.

Dây là từ mới Giác Giác vừa học được vào thời điểm quan sát Vệ Lãng chiên cá, không nghĩ tới cậu còn linh hoạt mà đem nó vận dụng trong trường hợp này.

Vệ Lãng thở dài, nhận mệnh đứng dậy đi tới, cẩn cẩn thận thận mà đem bảo bối “lật mặt”.

Giác Giác thoải mái hừ một tiếng, trong mũi thở dài nhè nhẹ, như một chú mèo thích thú khi được âu yếm.

Một ngày cứ trôi qua tốt đẹp như vậy.

Cắt Móng Tay Cho Cú MèoTác giả: Túy Chu Chi PhúcTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Huyền HuyễnTrong phòng hiện tại chính là cục diện giằng co giữa hai phe. Vệ Lãng ngửa đầu nhìn lên máy điều hoà, ôn nhu dụ dỗ:”Giác Giác, nhanh xuống dưới, hôm nay không cắt móng tay”. Đối diện tầm mắt của anh là một con cú mèo đầu ưng [1] đang đứng thẳng, đầu hơi nghiêng, giống như một toà tượng đá đứng vững vàng ở đó, mặc cho Vệ Lãng trái dụ phải dỗ, vẫn cứ bất động như ngọn núi. Nghe được giọng anh, cặp mắt to trông như pha lê của đối phương quăng tới tia nhìn khinh bỉ, nếu như có thể lồng tiếng, Vệ Lãng tin chắc nhất định phải là âm “Hừ!” đầy khinh thường. Vệ Lãng cười khổ, thở dài trong lòng, đôi lúc anh thật không biết mình rốt cục đang nuôi một con chim hay một con người. Giác Giác được Vệ Lãng nhặt được khi đang trên đường đi câu cá. Ngày ấy, mặt trời đã dần về phía tây, những đám mây như ngọn lửa đem cảnh sắc chung quanh nhuộm một màu đỏ ửng, anh đang đem cần câu đi về, khi ngang qua một thảm cỏ liền nghe thấy một loạt tiếng vang. Anh quay đầu, liền thấy một con cú mèo nhỏ ngây ngốc,… Giác Giác yêu thích tắm nắng, lúc biến thành người rồi cũng không quên được hoạt động này.Cậu ngày ngày phơi nắng trên lầu ba, lúc rảnh rỗi, Vệ Lãng cũng sẽ chờ một bên.Ánh nắng mùa xuân chiếu vào hai người, làm cả người ấm áp, Vệ Lãng cs chút buồn ngủ buông mi mắt xuống.Tuy vậy, anh vẫn không quên nhiệm vụ của mình, chỉ có thể miễn cưỡng lên tinh thần ngồi chờ.Quả nhiên, qua một lúc, Giác Giác vươn ngón tay đâm đâm anh, mềm nhũn hô:” Vệ Lãng, nên lật mặt rồi.”.Dây là từ mới Giác Giác vừa học được vào thời điểm quan sát Vệ Lãng chiên cá, không nghĩ tới cậu còn linh hoạt mà đem nó vận dụng trong trường hợp này.Vệ Lãng thở dài, nhận mệnh đứng dậy đi tới, cẩn cẩn thận thận mà đem bảo bối “lật mặt”.Giác Giác thoải mái hừ một tiếng, trong mũi thở dài nhè nhẹ, như một chú mèo thích thú khi được âu yếm.Một ngày cứ trôi qua tốt đẹp như vậy.

Chương 7: Phiên ngoại 2