Tác giả:

Trong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý…

Chương 2: 2: Không Ai Cứu Tôi

Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Mùi thức ăn thơm ngào ngạt chẳng mấy chốc đã lan ra khắp phòng.Thực đơn hôm nay có cháo trắng thịt bầm, vì căn bệnh ung thư quái ác làm hệ tiêu hóa của cậu rất yếu nên chỉ có thể ăn cháo trắng qua ngày.Gia Ý nhìn chằm chằm đồ ăn trước mặt, cậu quả thật đang đói bụng vì lúc trưa chẳng ăn được bao nhiêu.Đôi tay thon gầy chỉ còn xương run rẩy đưa lên cầm lấy muỗng sau đó múc lên 1 ít cháo.Đưa đến trước miệng Gia Ý nhẹ nhàng thổi cho bớt nóng rồi từ từ ăn vào." Cháo hôm nay ngon thật ".Qua 1 lúc sau người y tá ấy lại tiến vào, lần này là bà ta đến để dọn thức ăn xuống.Nhìn thấy chén cháo trắng chỉ ăn đến một nữa bà ta liền tức giận mà chửi lớn." Mày con mẹ nó có biết ngoài kia có bao người đang chết vì đói không hả? "." Mày thì hay rồi ăn một chút rồi bỏ không biết quý trọng thức ăn à ".Vừa nói bà ta vừa thu dọn.Từ đầu đến cuối Gia Ý chỉ trầm mặc ngồi đó, cậu không nói gì cả như thể tất cả những chuyện này cậu đã quá quen rồi.Sau khi thu dọn xong bà ta gót một cốc nước đưa đến trước mặt Gia Ý.Cậu nhận lấy cốc nước rồi uống một ngụm lại đặt xuống.Khi đã hoàn thành xong phần công việc ở đây bà ta liền xoay người bước ra cửa.Thế nhưng khi đứng trước cửa bà ta liền nói lớn." Bệnh của mày sớm muộn cũng chết sao không chịu chết sớm một chút ".Giọng nói chanh chua cay nghiệt mang theo nét châm chọc tiếp tục được vang lên." Ha có thể là ông trời đang trừng phạt mày đó nhóc à "" Trừng phạt? " mang theo nét ngờ vực Gia Ý hỏi lại y tá." Không phải sao? Mày là con trai mà lại yêu con trai, thật ghê tởm "." Bệnh của mày không chỉ có ung thư thôi nhỉ? ".Những lời kia vừa thốt ra bà ta liền đắt ý cười lớn mà bước ra ngoài.Không khí trong phòng lại quay về dáng vẻ yên bình vốn có, âm thanh " Tít tít " lại đều đều vang lên.Dưới chăn, đôi bàn tay gày gò đã nắm chặt lại.Cơn đau truyền đến đại não thế nhưng Gia Ý lại mỉm cười.Cậu mở miệng lẩm bẩm." Tôi chỉ muốn yêu thôi mà tại sao lại khó đến vậy? "." Không nó không phải là bệnh "." Không phải ".______________________________________Những định kiến đã khắc sâu vào mỗi người.Không ai cứu tôi cả.Không một ai..

Mùi thức ăn thơm ngào ngạt chẳng mấy chốc đã lan ra khắp phòng.

Thực đơn hôm nay có cháo trắng thịt bầm, vì căn bệnh ung thư quái ác làm hệ tiêu hóa của cậu rất yếu nên chỉ có thể ăn cháo trắng qua ngày.

Gia Ý nhìn chằm chằm đồ ăn trước mặt, cậu quả thật đang đói bụng vì lúc trưa chẳng ăn được bao nhiêu.

Đôi tay thon gầy chỉ còn xương run rẩy đưa lên cầm lấy muỗng sau đó múc lên 1 ít cháo.

Đưa đến trước miệng Gia Ý nhẹ nhàng thổi cho bớt nóng rồi từ từ ăn vào.

" Cháo hôm nay ngon thật ".

Qua 1 lúc sau người y tá ấy lại tiến vào, lần này là bà ta đến để dọn thức ăn xuống.

Nhìn thấy chén cháo trắng chỉ ăn đến một nữa bà ta liền tức giận mà chửi lớn.

" Mày con mẹ nó có biết ngoài kia có bao người đang chết vì đói không hả? ".

" Mày thì hay rồi ăn một chút rồi bỏ không biết quý trọng thức ăn à ".

Vừa nói bà ta vừa thu dọn.

Từ đầu đến cuối Gia Ý chỉ trầm mặc ngồi đó, cậu không nói gì cả như thể tất cả những chuyện này cậu đã quá quen rồi.

Sau khi thu dọn xong bà ta gót một cốc nước đưa đến trước mặt Gia Ý.

Cậu nhận lấy cốc nước rồi uống một ngụm lại đặt xuống.

Khi đã hoàn thành xong phần công việc ở đây bà ta liền xoay người bước ra cửa.

Thế nhưng khi đứng trước cửa bà ta liền nói lớn.

" Bệnh của mày sớm muộn cũng chết sao không chịu chết sớm một chút ".

Giọng nói chanh chua cay nghiệt mang theo nét châm chọc tiếp tục được vang lên.

" Ha có thể là ông trời đang trừng phạt mày đó nhóc à "

" Trừng phạt? " mang theo nét ngờ vực Gia Ý hỏi lại y tá.

" Không phải sao? Mày là con trai mà lại yêu con trai, thật ghê tởm ".

" Bệnh của mày không chỉ có ung thư thôi nhỉ? ".

Những lời kia vừa thốt ra bà ta liền đắt ý cười lớn mà bước ra ngoài.

Không khí trong phòng lại quay về dáng vẻ yên bình vốn có, âm thanh " Tít tít " lại đều đều vang lên.

Dưới chăn, đôi bàn tay gày gò đã nắm chặt lại.

Cơn đau truyền đến đại não thế nhưng Gia Ý lại mỉm cười.

Cậu mở miệng lẩm bẩm.

" Tôi chỉ muốn yêu thôi mà tại sao lại khó đến vậy? ".

" Không nó không phải là bệnh ".

" Không phải ".

______________________________________

Những định kiến đã khắc sâu vào mỗi người.

Không ai cứu tôi cả.

Không một ai..

Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Mùi thức ăn thơm ngào ngạt chẳng mấy chốc đã lan ra khắp phòng.Thực đơn hôm nay có cháo trắng thịt bầm, vì căn bệnh ung thư quái ác làm hệ tiêu hóa của cậu rất yếu nên chỉ có thể ăn cháo trắng qua ngày.Gia Ý nhìn chằm chằm đồ ăn trước mặt, cậu quả thật đang đói bụng vì lúc trưa chẳng ăn được bao nhiêu.Đôi tay thon gầy chỉ còn xương run rẩy đưa lên cầm lấy muỗng sau đó múc lên 1 ít cháo.Đưa đến trước miệng Gia Ý nhẹ nhàng thổi cho bớt nóng rồi từ từ ăn vào." Cháo hôm nay ngon thật ".Qua 1 lúc sau người y tá ấy lại tiến vào, lần này là bà ta đến để dọn thức ăn xuống.Nhìn thấy chén cháo trắng chỉ ăn đến một nữa bà ta liền tức giận mà chửi lớn." Mày con mẹ nó có biết ngoài kia có bao người đang chết vì đói không hả? "." Mày thì hay rồi ăn một chút rồi bỏ không biết quý trọng thức ăn à ".Vừa nói bà ta vừa thu dọn.Từ đầu đến cuối Gia Ý chỉ trầm mặc ngồi đó, cậu không nói gì cả như thể tất cả những chuyện này cậu đã quá quen rồi.Sau khi thu dọn xong bà ta gót một cốc nước đưa đến trước mặt Gia Ý.Cậu nhận lấy cốc nước rồi uống một ngụm lại đặt xuống.Khi đã hoàn thành xong phần công việc ở đây bà ta liền xoay người bước ra cửa.Thế nhưng khi đứng trước cửa bà ta liền nói lớn." Bệnh của mày sớm muộn cũng chết sao không chịu chết sớm một chút ".Giọng nói chanh chua cay nghiệt mang theo nét châm chọc tiếp tục được vang lên." Ha có thể là ông trời đang trừng phạt mày đó nhóc à "" Trừng phạt? " mang theo nét ngờ vực Gia Ý hỏi lại y tá." Không phải sao? Mày là con trai mà lại yêu con trai, thật ghê tởm "." Bệnh của mày không chỉ có ung thư thôi nhỉ? ".Những lời kia vừa thốt ra bà ta liền đắt ý cười lớn mà bước ra ngoài.Không khí trong phòng lại quay về dáng vẻ yên bình vốn có, âm thanh " Tít tít " lại đều đều vang lên.Dưới chăn, đôi bàn tay gày gò đã nắm chặt lại.Cơn đau truyền đến đại não thế nhưng Gia Ý lại mỉm cười.Cậu mở miệng lẩm bẩm." Tôi chỉ muốn yêu thôi mà tại sao lại khó đến vậy? "." Không nó không phải là bệnh "." Không phải ".______________________________________Những định kiến đã khắc sâu vào mỗi người.Không ai cứu tôi cả.Không một ai..

Chương 2: 2: Không Ai Cứu Tôi