Trong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý…
Chương 3: 3: Hy Vọng
Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Gia Ý ngủ không ngon giấc, cậu dậy từ sớm, nhẹ nhàng tiến vào phòng vệ sinh tuy khoảng cách từ giường và phòng vệ sinh chỉ vỏn vẹn ba mét thế nhưng ba mét ấy đối với Gia Ý là cả một chặng đường dài vì bệnh ung thư đã di căn qua xương, nó tàn phá nghiêm trọng xương cốt trong cơ thể chính vì vậy mỗi bước đi của cậu đều vô cùng khó khăn.Khi bước tới phòng vệ sinh thái dương của cậu đã ướt đẫm, loại đau đớn này thật sự có thể giày vò chết người, chúng như những con bọ đang dần gặm nhắm da thịt vậy đau đớn đến chết đi.Gia Ý là người giỏi chịu đựng sinh hoạt thường ngày cậu không cần người hỗ trợ tuy mỗi lần như vậy đều rất đau đớn nhưng cậu không muốn làm phiền đến người khác.Tấm gương trong nhà tấm phản chiếu một bóng hình nhợt nhạt không còn chút sức sống.Mở vòi nước, cậu vẩy nước lạnh vào mặt, lấy khăn bông sau cửa chậm rãi lau qua.Lúc bước ra khỏi phòng vệ sinh thì bên ngoài trời cũng đã đỗ mưa.Những hạt mưa mùa hạ bắt đầu ùa về, hồi hả từng cơn mang đi cái nóng bức của mùa hạ." Là mưa mùa hạ sao? ".Nằm trên giường Gia Ý ngắm nhìn từng hạt mưa rơi xuống trong lòng ngổn ngan vô vàng cảm xúc.Vào mỗi thứ hai hàng tuần Gia Ý sẽ được khám tổng quát cơ thể.Hôm người khám cho cậu là một nam bác sĩ khoảng chừng ba mươi tuổi so với cậu thì cũng không quá lớn." Gia Ý cậu hiểu rõ bệnh của mình mà đúng không? ".Thiên Quan nghiêm túc nhìn Gia Ý, trên tay anh đang cầm giấy xét nghiệm của cậu.Gia Ý không lên tiếng, bác sĩ cũng không giục.Im lặng một lúc lâu Gia Ý mới kiểm soát được tâm tình." Bác sĩ gần đây cơ thể tôi cũng không khó chịu lắm chỉ hơi đau nhức một chút "." Anh biết mà đúng không tôi rất sợ đau thế nên anh giúp tôi kê một ít thuốc giảm đau nhé "." Cơ thể của cậu đã thành ra như vậy rồi mà cậu nói vẫn không sao hả? ".Thiên Quan vô cùng tức giận.Đây là lần đầu tiên anh gặp phải bệnh nhân như thế này.Gia Ý cười suy yếu.Đã rất lâu rồi cậu mới cảm thấy ấm áp như vậy." Cảm ơn anh đã quan tâm "." Tôi thật sự không sao ".Dừng một chút cậu lại mở miệng nói thế nhưng lời nói ra vô cùng nhỏ như thể cậu đang nói với chính bản thân mình." Tôi thật sự đã hết hy vọng rồi "..
Gia Ý ngủ không ngon giấc, cậu dậy từ sớm, nhẹ nhàng tiến vào phòng vệ sinh tuy khoảng cách từ giường và phòng vệ sinh chỉ vỏn vẹn ba mét thế nhưng ba mét ấy đối với Gia Ý là cả một chặng đường dài vì bệnh ung thư đã di căn qua xương, nó tàn phá nghiêm trọng xương cốt trong cơ thể chính vì vậy mỗi bước đi của cậu đều vô cùng khó khăn.
Khi bước tới phòng vệ sinh thái dương của cậu đã ướt đẫm, loại đau đớn này thật sự có thể giày vò chết người, chúng như những con bọ đang dần gặm nhắm da thịt vậy đau đớn đến chết đi.
Gia Ý là người giỏi chịu đựng sinh hoạt thường ngày cậu không cần người hỗ trợ tuy mỗi lần như vậy đều rất đau đớn nhưng cậu không muốn làm phiền đến người khác.
Tấm gương trong nhà tấm phản chiếu một bóng hình nhợt nhạt không còn chút sức sống.
Mở vòi nước, cậu vẩy nước lạnh vào mặt, lấy khăn bông sau cửa chậm rãi lau qua.
Lúc bước ra khỏi phòng vệ sinh thì bên ngoài trời cũng đã đỗ mưa.
Những hạt mưa mùa hạ bắt đầu ùa về, hồi hả từng cơn mang đi cái nóng bức của mùa hạ.
" Là mưa mùa hạ sao? ".
Nằm trên giường Gia Ý ngắm nhìn từng hạt mưa rơi xuống trong lòng ngổn ngan vô vàng cảm xúc.
Vào mỗi thứ hai hàng tuần Gia Ý sẽ được khám tổng quát cơ thể.
Hôm người khám cho cậu là một nam bác sĩ khoảng chừng ba mươi tuổi so với cậu thì cũng không quá lớn.
" Gia Ý cậu hiểu rõ bệnh của mình mà đúng không? ".
Thiên Quan nghiêm túc nhìn Gia Ý, trên tay anh đang cầm giấy xét nghiệm của cậu.
Gia Ý không lên tiếng, bác sĩ cũng không giục.
Im lặng một lúc lâu Gia Ý mới kiểm soát được tâm tình.
" Bác sĩ gần đây cơ thể tôi cũng không khó chịu lắm chỉ hơi đau nhức một chút ".
" Anh biết mà đúng không tôi rất sợ đau thế nên anh giúp tôi kê một ít thuốc giảm đau nhé ".
" Cơ thể của cậu đã thành ra như vậy rồi mà cậu nói vẫn không sao hả? ".
Thiên Quan vô cùng tức giận.
Đây là lần đầu tiên anh gặp phải bệnh nhân như thế này.
Gia Ý cười suy yếu.
Đã rất lâu rồi cậu mới cảm thấy ấm áp như vậy.
" Cảm ơn anh đã quan tâm ".
" Tôi thật sự không sao ".
Dừng một chút cậu lại mở miệng nói thế nhưng lời nói ra vô cùng nhỏ như thể cậu đang nói với chính bản thân mình.
" Tôi thật sự đã hết hy vọng rồi "..
Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Gia Ý ngủ không ngon giấc, cậu dậy từ sớm, nhẹ nhàng tiến vào phòng vệ sinh tuy khoảng cách từ giường và phòng vệ sinh chỉ vỏn vẹn ba mét thế nhưng ba mét ấy đối với Gia Ý là cả một chặng đường dài vì bệnh ung thư đã di căn qua xương, nó tàn phá nghiêm trọng xương cốt trong cơ thể chính vì vậy mỗi bước đi của cậu đều vô cùng khó khăn.Khi bước tới phòng vệ sinh thái dương của cậu đã ướt đẫm, loại đau đớn này thật sự có thể giày vò chết người, chúng như những con bọ đang dần gặm nhắm da thịt vậy đau đớn đến chết đi.Gia Ý là người giỏi chịu đựng sinh hoạt thường ngày cậu không cần người hỗ trợ tuy mỗi lần như vậy đều rất đau đớn nhưng cậu không muốn làm phiền đến người khác.Tấm gương trong nhà tấm phản chiếu một bóng hình nhợt nhạt không còn chút sức sống.Mở vòi nước, cậu vẩy nước lạnh vào mặt, lấy khăn bông sau cửa chậm rãi lau qua.Lúc bước ra khỏi phòng vệ sinh thì bên ngoài trời cũng đã đỗ mưa.Những hạt mưa mùa hạ bắt đầu ùa về, hồi hả từng cơn mang đi cái nóng bức của mùa hạ." Là mưa mùa hạ sao? ".Nằm trên giường Gia Ý ngắm nhìn từng hạt mưa rơi xuống trong lòng ngổn ngan vô vàng cảm xúc.Vào mỗi thứ hai hàng tuần Gia Ý sẽ được khám tổng quát cơ thể.Hôm người khám cho cậu là một nam bác sĩ khoảng chừng ba mươi tuổi so với cậu thì cũng không quá lớn." Gia Ý cậu hiểu rõ bệnh của mình mà đúng không? ".Thiên Quan nghiêm túc nhìn Gia Ý, trên tay anh đang cầm giấy xét nghiệm của cậu.Gia Ý không lên tiếng, bác sĩ cũng không giục.Im lặng một lúc lâu Gia Ý mới kiểm soát được tâm tình." Bác sĩ gần đây cơ thể tôi cũng không khó chịu lắm chỉ hơi đau nhức một chút "." Anh biết mà đúng không tôi rất sợ đau thế nên anh giúp tôi kê một ít thuốc giảm đau nhé "." Cơ thể của cậu đã thành ra như vậy rồi mà cậu nói vẫn không sao hả? ".Thiên Quan vô cùng tức giận.Đây là lần đầu tiên anh gặp phải bệnh nhân như thế này.Gia Ý cười suy yếu.Đã rất lâu rồi cậu mới cảm thấy ấm áp như vậy." Cảm ơn anh đã quan tâm "." Tôi thật sự không sao ".Dừng một chút cậu lại mở miệng nói thế nhưng lời nói ra vô cùng nhỏ như thể cậu đang nói với chính bản thân mình." Tôi thật sự đã hết hy vọng rồi "..