Tác giả:

Trong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý…

Chương 4: 4: Giấy Xét Nghiệm

Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Bắc Kinh, hai năm trước.Ra khỏi bệnh viện tuyết đang rơi bông tuyết lạnh lẽo và gió thổi qua mặt, khi đó Gia Ý mới chậm chạp nhận ra hình như mùa đông lại đến rồi.Mùa đông năm nay ở Bắc Kinh lạnh hơn bình thường, Gia Ý đưa tay chỉnh lại khăn quàng cổ.Đứng ở trạm chờ không biết bao giờ xe buýt mới đến, những ngón tay tái xanh vì lạnh.Chẳng biết đã đứng bao lâu cuối cùng xe cũng đã đến, có lẽ sang đông nên xe buýt ít người đến lạ.Kiếm một chỗ ngồi thoải mái cậu tựa đầu vào gương Trên tay là tờ giấy khám xét nghiệm lạnh lẽo.Nhìn tờ giấy trên tay nước mắt không kìm được mà tuôn đầy mặt.Cậu được chuẩn đoán là ung thư phổi giai đoạn hai." Theo như ảnh chụp X - quang nó cho thấy các tế bào ung thư đã tích tụ bên trong phổi của cậu "." Cậu cứ yên tâm ung thư chưa di căn qua chỗ nào cả, chỉ cần phẩu thuật cắt bỏ thùy ra khỏi thùy phổi - nơi có khối u là được ".Người chuẩn đoán cho cậu là bác sĩ Văn, ông được mệnh danh là " Hoa Đà sống " với nhiều thành tựu xuất sắc trong nghề." Chỉ mới là giai đoạn hai cho nên "." Bác sĩ ".Gia Ý lên tiếng cắt ngang lời nói của bác sĩ.Cố gắng đè nén cảm xúc trong lòng.Cậu mỉm cười bi thương nhẹ nhàng hỏi" Vậy cháu có thể sống được bao lâu nữa? ".Nhất thời bác sĩ Văn cũng không biết trả lời cậu như thế nào.Từ khi vào nghề đến ngay ông đã từng gặp qua đủ loại oán than, đau thương, buồn bã, không cam tâm của bệnh nhân nan y.Đây là lần đầu tiền ông gặp một người cô quạnh như Gia Ý." Ở giai đoạn khu trú tỷ lệ sống của người bệnh trên năm năm chiếm khoảng 52 %.Khi ung thư lan tới các hạch bạch huyết lân cận người bệnh sống được trên 5 năm chỉ còn chiếm tỷ lệ là 25%.Với trường hợp xuất hiện di căn xa thì tỷ lệ sống trên năm năm của người bệnh lúc đó chỉ còn khoảng 4% ".Gia Ý không gia lời bác sĩ Văn cũng không vội, qua lúc lâu sau cậu lại nói." Bác sĩ hiện giờ ông có thể kê trước cho cháu một ít thuộc được không, còn về chuyện phẩu thuật để cháu suy nghĩ đã ".Nhìn tờ giấy xét nghiệm trong tay lòng cậu lạnh hơn, môi đã bị cậu cắn nắt từ bao giờ, cố gắng kìm nén tiếng khóc tuyệt vọng." Tạo hóa thật biết trêu đùa người khác ".Nhìn những giọt nước mặt rơi xuống bàn tay, Gia Ý chẳng thể ngờ bản thân mình lại mắc bệnh.Mùa đông lạnh, nhưng không lạnh bằng lòng người, một hạnh phúc có thể hóa đau thương, ẩn giấu sau nụ cười...!là hàng ngàn giọt nước lặng lẽ rơi giữa đêm khuya...!đời là vậy luôn luôn có mặt khác của nó..

Bắc Kinh, hai năm trước.

Ra khỏi bệnh viện tuyết đang rơi bông tuyết lạnh lẽo và gió thổi qua mặt, khi đó Gia Ý mới chậm chạp nhận ra hình như mùa đông lại đến rồi.

Mùa đông năm nay ở Bắc Kinh lạnh hơn bình thường, Gia Ý đưa tay chỉnh lại khăn quàng cổ.

Đứng ở trạm chờ không biết bao giờ xe buýt mới đến, những ngón tay tái xanh vì lạnh.

Chẳng biết đã đứng bao lâu cuối cùng xe cũng đã đến, có lẽ sang đông nên xe buýt ít người đến lạ.

Kiếm một chỗ ngồi thoải mái cậu tựa đầu vào gương Trên tay là tờ giấy khám xét nghiệm lạnh lẽo.

Nhìn tờ giấy trên tay nước mắt không kìm được mà tuôn đầy mặt.

Cậu được chuẩn đoán là ung thư phổi giai đoạn hai.

" Theo như ảnh chụp X - quang nó cho thấy các tế bào ung thư đã tích tụ bên trong phổi của cậu ".

" Cậu cứ yên tâm ung thư chưa di căn qua chỗ nào cả, chỉ cần phẩu thuật cắt bỏ thùy ra khỏi thùy phổi - nơi có khối u là được ".

Người chuẩn đoán cho cậu là bác sĩ Văn, ông được mệnh danh là " Hoa Đà sống " với nhiều thành tựu xuất sắc trong nghề.

" Chỉ mới là giai đoạn hai cho nên ".

" Bác sĩ ".

Gia Ý lên tiếng cắt ngang lời nói của bác sĩ.

Cố gắng đè nén cảm xúc trong lòng.

Cậu mỉm cười bi thương nhẹ nhàng hỏi

" Vậy cháu có thể sống được bao lâu nữa? ".

Nhất thời bác sĩ Văn cũng không biết trả lời cậu như thế nào.

Từ khi vào nghề đến ngay ông đã từng gặp qua đủ loại oán than, đau thương, buồn bã, không cam tâm của bệnh nhân nan y.

Đây là lần đầu tiền ông gặp một người cô quạnh như Gia Ý.

" Ở giai đoạn khu trú tỷ lệ sống của người bệnh trên năm năm chiếm khoảng 52 %.

Khi ung thư lan tới các hạch bạch huyết lân cận người bệnh sống được trên 5 năm chỉ còn chiếm tỷ lệ là 25%.

Với trường hợp xuất hiện di căn xa thì tỷ lệ sống trên năm năm của người bệnh lúc đó chỉ còn khoảng 4% ".

Gia Ý không gia lời bác sĩ Văn cũng không vội, qua lúc lâu sau cậu lại nói.

" Bác sĩ hiện giờ ông có thể kê trước cho cháu một ít thuộc được không, còn về chuyện phẩu thuật để cháu suy nghĩ đã ".

Nhìn tờ giấy xét nghiệm trong tay lòng cậu lạnh hơn, môi đã bị cậu cắn nắt từ bao giờ, cố gắng kìm nén tiếng khóc tuyệt vọng.

" Tạo hóa thật biết trêu đùa người khác ".

Nhìn những giọt nước mặt rơi xuống bàn tay, Gia Ý chẳng thể ngờ bản thân mình lại mắc bệnh.

Mùa đông lạnh, nhưng không lạnh bằng lòng người, một hạnh phúc có thể hóa đau thương, ẩn giấu sau nụ cười...!là hàng ngàn giọt nước lặng lẽ rơi giữa đêm khuya...!đời là vậy luôn luôn có mặt khác của nó..

Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Bắc Kinh, hai năm trước.Ra khỏi bệnh viện tuyết đang rơi bông tuyết lạnh lẽo và gió thổi qua mặt, khi đó Gia Ý mới chậm chạp nhận ra hình như mùa đông lại đến rồi.Mùa đông năm nay ở Bắc Kinh lạnh hơn bình thường, Gia Ý đưa tay chỉnh lại khăn quàng cổ.Đứng ở trạm chờ không biết bao giờ xe buýt mới đến, những ngón tay tái xanh vì lạnh.Chẳng biết đã đứng bao lâu cuối cùng xe cũng đã đến, có lẽ sang đông nên xe buýt ít người đến lạ.Kiếm một chỗ ngồi thoải mái cậu tựa đầu vào gương Trên tay là tờ giấy khám xét nghiệm lạnh lẽo.Nhìn tờ giấy trên tay nước mắt không kìm được mà tuôn đầy mặt.Cậu được chuẩn đoán là ung thư phổi giai đoạn hai." Theo như ảnh chụp X - quang nó cho thấy các tế bào ung thư đã tích tụ bên trong phổi của cậu "." Cậu cứ yên tâm ung thư chưa di căn qua chỗ nào cả, chỉ cần phẩu thuật cắt bỏ thùy ra khỏi thùy phổi - nơi có khối u là được ".Người chuẩn đoán cho cậu là bác sĩ Văn, ông được mệnh danh là " Hoa Đà sống " với nhiều thành tựu xuất sắc trong nghề." Chỉ mới là giai đoạn hai cho nên "." Bác sĩ ".Gia Ý lên tiếng cắt ngang lời nói của bác sĩ.Cố gắng đè nén cảm xúc trong lòng.Cậu mỉm cười bi thương nhẹ nhàng hỏi" Vậy cháu có thể sống được bao lâu nữa? ".Nhất thời bác sĩ Văn cũng không biết trả lời cậu như thế nào.Từ khi vào nghề đến ngay ông đã từng gặp qua đủ loại oán than, đau thương, buồn bã, không cam tâm của bệnh nhân nan y.Đây là lần đầu tiền ông gặp một người cô quạnh như Gia Ý." Ở giai đoạn khu trú tỷ lệ sống của người bệnh trên năm năm chiếm khoảng 52 %.Khi ung thư lan tới các hạch bạch huyết lân cận người bệnh sống được trên 5 năm chỉ còn chiếm tỷ lệ là 25%.Với trường hợp xuất hiện di căn xa thì tỷ lệ sống trên năm năm của người bệnh lúc đó chỉ còn khoảng 4% ".Gia Ý không gia lời bác sĩ Văn cũng không vội, qua lúc lâu sau cậu lại nói." Bác sĩ hiện giờ ông có thể kê trước cho cháu một ít thuộc được không, còn về chuyện phẩu thuật để cháu suy nghĩ đã ".Nhìn tờ giấy xét nghiệm trong tay lòng cậu lạnh hơn, môi đã bị cậu cắn nắt từ bao giờ, cố gắng kìm nén tiếng khóc tuyệt vọng." Tạo hóa thật biết trêu đùa người khác ".Nhìn những giọt nước mặt rơi xuống bàn tay, Gia Ý chẳng thể ngờ bản thân mình lại mắc bệnh.Mùa đông lạnh, nhưng không lạnh bằng lòng người, một hạnh phúc có thể hóa đau thương, ẩn giấu sau nụ cười...!là hàng ngàn giọt nước lặng lẽ rơi giữa đêm khuya...!đời là vậy luôn luôn có mặt khác của nó..

Chương 4: 4: Giấy Xét Nghiệm