Tác giả:

Trong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý…

Chương 15: 15: Kỉ Niệm Yêu Nhau

Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Mưa mãi tí tách rơi, người ngơ ngẩn mãi nơi đây.Những giọt nước đọng lại trên phiến lá như ánh mắt ai lạnh giá, dưới con mắt gã si tình, mọi thứ xung quanh nơi đây trở nên u buồn.Hôm nay là ngày kỷ niệm năm năm yêu nhau của cậu và hắn.Mới sáng sớm Gia Ý đã đi mua một cái bánh kem và một ít lễ vật trở về, lễ vật là một cái đồng hồ Korona K3 Northern Stars.Đây vốn là thứ Hạo Hiên ngắm trúng bấy lâu, Gia Ý đã rất vất vả mới có được món đồ này.Cậu cũng không biết đêm nay Hạo Hiên quay về hay không, nhưng Gia Ý vẫn rất tỉ mỉ chuẩn bị mọi thứ, cũng tự mình xuống bếp làm một bàn thức ăn mà hắn thích.Những giọt mưa rơi xuống đất như tạo thành bản hòa ca nặng nề, sâu lắng.Gia Ý không biết bản thân đã chờ đợi bao lâu, thức ăn trên bàn đã nguội lạnh.Gia Ý ngẩng đầu nhìn đồng hồ, xác thật đã khuya rồi.Cái lạnh nhất không phải là cơn gió khi vào trời đông mà là sự vô tâm của người mà bạn từng xem là tất cả." Có lẽ chỉ có mình là người nhớ nhung đến đoạn tình cảm mỏng manh này ".Gia Ý nói ra những lời này, mặt không đổi sắc, chỉ có trái tim lặng lẽ rướm máu, lòng dạ quặn thắt thê lương.Nhìn chiếc nhẫn bạc đã bị oxy hoá ngả sang màu đen trên ngón tay, khoé mắt cậu ươn ướt.Chiếc nhẫn đó chính là món kỉ niệm một năm yêu nhau của cả hai.Bốn năm trước Gia Ý đã tặng cho hắn.Vì niềm vui bất ngờ này Gia Ý khổ cực làm nhiều việc ở ngoài, nhưng sắp đến ngày mà vẫn không tích góp đủ tiền, sau đó chỉ có thể mua được cặp nhẫn bạc.Quả thực rất đơn giản, nhẫn trơn, đến chút hoa văn cũng không có.Cậu vẫn còn nhớ rõ vào ngày hôm ấy bản thân đã tự tay khắc lên đó tên và ngày yêu nhau của cả hai, tính đến nay cũng đã tròn năm năm.Đối với Gia Ý nó là báu vật vì chiếc nhẫn ấy chính là minh chứng duy nhất cho tình yêu của anh và cậu.Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình thì trong sân bỗng truyền đến âm thanh của động cơ xe, sau khi Gia Ý nghe thấy thì cậu lập tức vui sướng chạy ra phía cửa.Cố gắng đè nèn cảm xúc trong lòng.Gia Ý nở một nụ cười thật tươi: " Hạo Hiên anh trở về rồi ".Trong tay Hạo Hiên cầm theo một túi văn kiện, khuôn mặt lạnh băng lãnh đi đến, nhìn chằm chằm thiếu niên trước mắt mà không nói gì.========== Truyện vừa hoàn thành ==========1.Chim Sơn Ca Trong Túi Áo2.Sổ Tay Người Vợ Có Chồng "7 Năm Ngứa"3.Triêu Lộ Sanh Ca4.Câu Chuyện Phù Sinh=====================================Gia Ý cầm lễ vật ngượng ngùng cười nói: " Hạo Hiên đây là lễ vật mà em đã chọn cho anh, là cái đồng hồ mà anh rất thích, em dùng rất nhiều công sức mới...!".Lời còn chưa nói hết thì Hạo Hiên đã lên tiếng." Chúng ta chia tay đi ".Từng chữ một nói ra như bỗng chốc hóa thành những mũi băng nhọn vô tình mà đâm vào tim của Gia Ý.Đồng hồ tức khắc rơi trên mặt đất, huyết sắc trên mặt Gia Ý nháy mắt như bị trút hết, cậu không thể tin được nhìn Hạo Hiên, thật lâu không nói nên lời..

Mưa mãi tí tách rơi, người ngơ ngẩn mãi nơi đây.

Những giọt nước đọng lại trên phiến lá như ánh mắt ai lạnh giá, dưới con mắt gã si tình, mọi thứ xung quanh nơi đây trở nên u buồn.

Hôm nay là ngày kỷ niệm năm năm yêu nhau của cậu và hắn.

Mới sáng sớm Gia Ý đã đi mua một cái bánh kem và một ít lễ vật trở về, lễ vật là một cái đồng hồ Korona K3 Northern Stars.

Đây vốn là thứ Hạo Hiên ngắm trúng bấy lâu, Gia Ý đã rất vất vả mới có được món đồ này.

Cậu cũng không biết đêm nay Hạo Hiên quay về hay không, nhưng Gia Ý vẫn rất tỉ mỉ chuẩn bị mọi thứ, cũng tự mình xuống bếp làm một bàn thức ăn mà hắn thích.

Những giọt mưa rơi xuống đất như tạo thành bản hòa ca nặng nề, sâu lắng.

Gia Ý không biết bản thân đã chờ đợi bao lâu, thức ăn trên bàn đã nguội lạnh.

Gia Ý ngẩng đầu nhìn đồng hồ, xác thật đã khuya rồi.

Cái lạnh nhất không phải là cơn gió khi vào trời đông mà là sự vô tâm của người mà bạn từng xem là tất cả.

" Có lẽ chỉ có mình là người nhớ nhung đến đoạn tình cảm mỏng manh này ".

Gia Ý nói ra những lời này, mặt không đổi sắc, chỉ có trái tim lặng lẽ rướm máu, lòng dạ quặn thắt thê lương.

Nhìn chiếc nhẫn bạc đã bị oxy hoá ngả sang màu đen trên ngón tay, khoé mắt cậu ươn ướt.

Chiếc nhẫn đó chính là món kỉ niệm một năm yêu nhau của cả hai.

Bốn năm trước Gia Ý đã tặng cho hắn.

Vì niềm vui bất ngờ này Gia Ý khổ cực làm nhiều việc ở ngoài, nhưng sắp đến ngày mà vẫn không tích góp đủ tiền, sau đó chỉ có thể mua được cặp nhẫn bạc.

Quả thực rất đơn giản, nhẫn trơn, đến chút hoa văn cũng không có.

Cậu vẫn còn nhớ rõ vào ngày hôm ấy bản thân đã tự tay khắc lên đó tên và ngày yêu nhau của cả hai, tính đến nay cũng đã tròn năm năm.

Đối với Gia Ý nó là báu vật vì chiếc nhẫn ấy chính là minh chứng duy nhất cho tình yêu của anh và cậu.

Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình thì trong sân bỗng truyền đến âm thanh của động cơ xe, sau khi Gia Ý nghe thấy thì cậu lập tức vui sướng chạy ra phía cửa.

Cố gắng đè nèn cảm xúc trong lòng.

Gia Ý nở một nụ cười thật tươi: " Hạo Hiên anh trở về rồi ".

Trong tay Hạo Hiên cầm theo một túi văn kiện, khuôn mặt lạnh băng lãnh đi đến, nhìn chằm chằm thiếu niên trước mắt mà không nói gì.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1.

Chim Sơn Ca Trong Túi Áo

2.

Sổ Tay Người Vợ Có Chồng "7 Năm Ngứa"

3.

Triêu Lộ Sanh Ca

4.

Câu Chuyện Phù Sinh

=====================================

Gia Ý cầm lễ vật ngượng ngùng cười nói: " Hạo Hiên đây là lễ vật mà em đã chọn cho anh, là cái đồng hồ mà anh rất thích, em dùng rất nhiều công sức mới...!".

Lời còn chưa nói hết thì Hạo Hiên đã lên tiếng.

" Chúng ta chia tay đi ".

Từng chữ một nói ra như bỗng chốc hóa thành những mũi băng nhọn vô tình mà đâm vào tim của Gia Ý.

Đồng hồ tức khắc rơi trên mặt đất, huyết sắc trên mặt Gia Ý nháy mắt như bị trút hết, cậu không thể tin được nhìn Hạo Hiên, thật lâu không nói nên lời..

Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Mưa mãi tí tách rơi, người ngơ ngẩn mãi nơi đây.Những giọt nước đọng lại trên phiến lá như ánh mắt ai lạnh giá, dưới con mắt gã si tình, mọi thứ xung quanh nơi đây trở nên u buồn.Hôm nay là ngày kỷ niệm năm năm yêu nhau của cậu và hắn.Mới sáng sớm Gia Ý đã đi mua một cái bánh kem và một ít lễ vật trở về, lễ vật là một cái đồng hồ Korona K3 Northern Stars.Đây vốn là thứ Hạo Hiên ngắm trúng bấy lâu, Gia Ý đã rất vất vả mới có được món đồ này.Cậu cũng không biết đêm nay Hạo Hiên quay về hay không, nhưng Gia Ý vẫn rất tỉ mỉ chuẩn bị mọi thứ, cũng tự mình xuống bếp làm một bàn thức ăn mà hắn thích.Những giọt mưa rơi xuống đất như tạo thành bản hòa ca nặng nề, sâu lắng.Gia Ý không biết bản thân đã chờ đợi bao lâu, thức ăn trên bàn đã nguội lạnh.Gia Ý ngẩng đầu nhìn đồng hồ, xác thật đã khuya rồi.Cái lạnh nhất không phải là cơn gió khi vào trời đông mà là sự vô tâm của người mà bạn từng xem là tất cả." Có lẽ chỉ có mình là người nhớ nhung đến đoạn tình cảm mỏng manh này ".Gia Ý nói ra những lời này, mặt không đổi sắc, chỉ có trái tim lặng lẽ rướm máu, lòng dạ quặn thắt thê lương.Nhìn chiếc nhẫn bạc đã bị oxy hoá ngả sang màu đen trên ngón tay, khoé mắt cậu ươn ướt.Chiếc nhẫn đó chính là món kỉ niệm một năm yêu nhau của cả hai.Bốn năm trước Gia Ý đã tặng cho hắn.Vì niềm vui bất ngờ này Gia Ý khổ cực làm nhiều việc ở ngoài, nhưng sắp đến ngày mà vẫn không tích góp đủ tiền, sau đó chỉ có thể mua được cặp nhẫn bạc.Quả thực rất đơn giản, nhẫn trơn, đến chút hoa văn cũng không có.Cậu vẫn còn nhớ rõ vào ngày hôm ấy bản thân đã tự tay khắc lên đó tên và ngày yêu nhau của cả hai, tính đến nay cũng đã tròn năm năm.Đối với Gia Ý nó là báu vật vì chiếc nhẫn ấy chính là minh chứng duy nhất cho tình yêu của anh và cậu.Đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình thì trong sân bỗng truyền đến âm thanh của động cơ xe, sau khi Gia Ý nghe thấy thì cậu lập tức vui sướng chạy ra phía cửa.Cố gắng đè nèn cảm xúc trong lòng.Gia Ý nở một nụ cười thật tươi: " Hạo Hiên anh trở về rồi ".Trong tay Hạo Hiên cầm theo một túi văn kiện, khuôn mặt lạnh băng lãnh đi đến, nhìn chằm chằm thiếu niên trước mắt mà không nói gì.========== Truyện vừa hoàn thành ==========1.Chim Sơn Ca Trong Túi Áo2.Sổ Tay Người Vợ Có Chồng "7 Năm Ngứa"3.Triêu Lộ Sanh Ca4.Câu Chuyện Phù Sinh=====================================Gia Ý cầm lễ vật ngượng ngùng cười nói: " Hạo Hiên đây là lễ vật mà em đã chọn cho anh, là cái đồng hồ mà anh rất thích, em dùng rất nhiều công sức mới...!".Lời còn chưa nói hết thì Hạo Hiên đã lên tiếng." Chúng ta chia tay đi ".Từng chữ một nói ra như bỗng chốc hóa thành những mũi băng nhọn vô tình mà đâm vào tim của Gia Ý.Đồng hồ tức khắc rơi trên mặt đất, huyết sắc trên mặt Gia Ý nháy mắt như bị trút hết, cậu không thể tin được nhìn Hạo Hiên, thật lâu không nói nên lời..

Chương 15: 15: Kỉ Niệm Yêu Nhau