Trong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý…
Chương 16: 16: Thỏa Thuận Chia Tay
Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Từ trong túi, Hạo Hiên lấy ra một tờ văn kiện."Đây là giấy thỏa thuận chia tay, cậu mau ký tên đi " Hắn lạnh nhạt nói.Nhìn tờ giấy được đưa đến trước mặt Gia Ý không nói lời nào.Cậu chỉ nhẹ nhành hạ thấp thân mình nhặt chiếc đồng hồ lên, trên mặt đồng hồ còn cẩn thận khắc tên chủ nhân lễ vật, cậu nâng mắt nhìn lá đơn thỏa thuận chia tay được hắn đặt trên bàn, đồng hồ trong tay lại phá lệ chói mắt..." Anh...!Vì sao lại muốn chia tay với em? " Gia Ý nghẹn ngào nói.Giờ đây hai chúng ta gần trong gang tấc nhưng vẫn như trăm ngàn dặm xa xôi.Cho dù cậu có cố gắng đến đâu vẫn không thể chạm tới vẫn không bao giờ có được tình yêu của người đàn ông trước mặt.Đáp lại câu hỏi của Gia Ý chỉ là sự im lặng tĩnh mịch.Nhìn những giọt nước rơi xuống tờ văn kiện Gia Ý không biết bản thân đã khóc từ lúc nào.Bên ngoài cơn mưa một lúc càng to hơn.Mưa đổ xuống vì bầu trời không thể chịu được sức nặng của nó cũng như nước mắt cậu tuôn rơi vì trái tim chẳng cách nào chịu được nỗi đau như vậy.Tột cùng của đau lòng không phải là giận hờn hay trách móc, mà là sự im lặng.Hạo Hiên từ nãy đến giờ vẫn trầm mạc.Lông mày kiếm mi dưới tóc mai cắt xéo, đôi mắt thâm sâu giảo hoạt, sống mũi thẳng tắp cùng với vẻ mặt lãnh khốc cô tuyệt.Hắn cứ nhìm chằm chằm thiếu niên trước mặt mà không nói gì.Rõ ràng chỉ xem cậu là một thế thân không hơn không kém thế nhưng giờ đây khi nói lời chia tay trong lòng hắn lại dâng lên một luồng cảm xúc không nỡ.Hạo Hiên ở bên cạnh Gia Ý chẳng qua là vì cậu có gương mặt rất giống Di Gia.Năm đó sau khi tỏ tình thất bại thì Hạo Hiên liên tục vùi mình vào men rượu.Hắn muốn bản thân say để có thể quên đi hình bóng của Gia Di.Cả ngày Hạo Hiên chỉ ăn chơi ở quán bar mà hưởng lạc thú.Hắn cứ nghĩ bản thân sẽ cứ như vậy mà kết thúc nhưng khi gặp được Gia Ý thì cuộc đời hắn như bước sang một trang mới.Băng thanh ngọc khiết, bạch bích vô hạ.Là những từ có thể miêu tả thiếu niên trước mặt.Làn da trắng nõn thanh khiết như ngọc, gương mặt thanh tú kiều diễm, cử chỉ nhẹ nhàng hệt như tiên nữ bước ra từ trong tranh vẽ.Thế nhưng trong đầu Hạo Hiên lúc đó chỉ có một suy nghĩ duy nhất " Giống, rất giống Di Gia ".Kể từ đó Hạo Hiên bắt đầu theo đuổi Gia Ý.Lấy danh nghĩa là bạn thân thường xuyên lẻo đẻo theo sau cậu.Hắn cứ như chú chó golden retriever luôn quấn lấy Gia Ý không ngừng.Có đôi lúc hắn sẽ làm nũng yêu cầu Gia Ý chỉ bài cho mình.Có điều khi cậu nghiêm túc giúp hắn thì Hạo Hiên lại không để tâm những lời cậu nói.Từ đầu đến cuối hắn chỉ say sưa ngắm nhìn cậu.Có đôi lúc Gia Ý cảm thấy rất phiền phức khi cứ bị Hạo Hiên bám lấy nhưng cậu chẳng thể làm gì bởi vì cậu sợ bản thân chẳng may lại đụng phải vảy ngược của hắn, làm hắn tức giận thì tương lai của thân thân cũng kết thúc bởi vì gia thế Hạo Hiên thật sự quá kinh khủng, cậu thật sự không chọc tới nổi..
Từ trong túi, Hạo Hiên lấy ra một tờ văn kiện.
"Đây là giấy thỏa thuận chia tay, cậu mau ký tên đi " Hắn lạnh nhạt nói.
Nhìn tờ giấy được đưa đến trước mặt Gia Ý không nói lời nào.
Cậu chỉ nhẹ nhành hạ thấp thân mình nhặt chiếc đồng hồ lên, trên mặt đồng hồ còn cẩn thận khắc tên chủ nhân lễ vật, cậu nâng mắt nhìn lá đơn thỏa thuận chia tay được hắn đặt trên bàn, đồng hồ trong tay lại phá lệ chói mắt...
" Anh...!Vì sao lại muốn chia tay với em? " Gia Ý nghẹn ngào nói.
Giờ đây hai chúng ta gần trong gang tấc nhưng vẫn như trăm ngàn dặm xa xôi.
Cho dù cậu có cố gắng đến đâu vẫn không thể chạm tới vẫn không bao giờ có được tình yêu của người đàn ông trước mặt.
Đáp lại câu hỏi của Gia Ý chỉ là sự im lặng tĩnh mịch.
Nhìn những giọt nước rơi xuống tờ văn kiện Gia Ý không biết bản thân đã khóc từ lúc nào.
Bên ngoài cơn mưa một lúc càng to hơn.
Mưa đổ xuống vì bầu trời không thể chịu được sức nặng của nó cũng như nước mắt cậu tuôn rơi vì trái tim chẳng cách nào chịu được nỗi đau như vậy.
Tột cùng của đau lòng không phải là giận hờn hay trách móc, mà là sự im lặng.
Hạo Hiên từ nãy đến giờ vẫn trầm mạc.
Lông mày kiếm mi dưới tóc mai cắt xéo, đôi mắt thâm sâu giảo hoạt, sống mũi thẳng tắp cùng với vẻ mặt lãnh khốc cô tuyệt.
Hắn cứ nhìm chằm chằm thiếu niên trước mặt mà không nói gì.
Rõ ràng chỉ xem cậu là một thế thân không hơn không kém thế nhưng giờ đây khi nói lời chia tay trong lòng hắn lại dâng lên một luồng cảm xúc không nỡ.
Hạo Hiên ở bên cạnh Gia Ý chẳng qua là vì cậu có gương mặt rất giống Di Gia.
Năm đó sau khi tỏ tình thất bại thì Hạo Hiên liên tục vùi mình vào men rượu.
Hắn muốn bản thân say để có thể quên đi hình bóng của Gia Di.
Cả ngày Hạo Hiên chỉ ăn chơi ở quán bar mà hưởng lạc thú.
Hắn cứ nghĩ bản thân sẽ cứ như vậy mà kết thúc nhưng khi gặp được Gia Ý thì cuộc đời hắn như bước sang một trang mới.
Băng thanh ngọc khiết, bạch bích vô hạ.
Là những từ có thể miêu tả thiếu niên trước mặt.
Làn da trắng nõn thanh khiết như ngọc, gương mặt thanh tú kiều diễm, cử chỉ nhẹ nhàng hệt như tiên nữ bước ra từ trong tranh vẽ.
Thế nhưng trong đầu Hạo Hiên lúc đó chỉ có một suy nghĩ duy nhất " Giống, rất giống Di Gia ".
Kể từ đó Hạo Hiên bắt đầu theo đuổi Gia Ý.
Lấy danh nghĩa là bạn thân thường xuyên lẻo đẻo theo sau cậu.
Hắn cứ như chú chó golden retriever luôn quấn lấy Gia Ý không ngừng.
Có đôi lúc hắn sẽ làm nũng yêu cầu Gia Ý chỉ bài cho mình.
Có điều khi cậu nghiêm túc giúp hắn thì Hạo Hiên lại không để tâm những lời cậu nói.
Từ đầu đến cuối hắn chỉ say sưa ngắm nhìn cậu.
Có đôi lúc Gia Ý cảm thấy rất phiền phức khi cứ bị Hạo Hiên bám lấy nhưng cậu chẳng thể làm gì bởi vì cậu sợ bản thân chẳng may lại đụng phải vảy ngược của hắn, làm hắn tức giận thì tương lai của thân thân cũng kết thúc bởi vì gia thế Hạo Hiên thật sự quá kinh khủng, cậu thật sự không chọc tới nổi..
Nợ Em Một Đời An YênTác giả: 고독하다Truyện Đam Mỹ, Truyện Trọng SinhTrong căn phòng lạnh lẽo đơn côi. Xung quanh chỉ thấy toàn những cổ máy móc đơn điệu. Tiếng kêu" Tít tít" đều đều vang lên. Mùi thuốc khử trùng quen thuộc của bệnh viện. Giữa những thiết bị thô cứng ấy là một chiếc giường đơn trắng. Chỉ thấy một cậu thanh niên bị mặt nạ khí che phủ, gương mặt tái nhợt, hai má hãm sâu không có nữa điểm huyết sắc nhưng đâu đó vẫn có thể nhận ra bóng dáng xinh đẹp thanh khiết khi xưa. Cơ thể mặc đồ bệnh nhân chỉ còn da bọc xương. Đôi mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm trên giường nếu như không có máy đo nhịp tim vẫn luôn hiển thị sự sống vẫn còn thì nhìn như người đã chết. Chỉ vài phút sau đôi mắt đã nhắm nghiền ấy từ từ mở ra. Đôi mắt xinh đẹp tựa như đầm lầy trầm đục không một chút gợn sóng nhìn thẳng lên trần nhà. Giống nói khàn khàn cất lên: " Mình còn sống sao? " " Tại sao mình lại chưa chết? " " Ha ung thư phổi giai đoạn cuối mà vẫn còn sống à? " Nhưng âm thanh bi quan liên tục được cất lên nhưng lại chẳng có câu trả lời phải chăng đây chính là Gia Ý… Từ trong túi, Hạo Hiên lấy ra một tờ văn kiện."Đây là giấy thỏa thuận chia tay, cậu mau ký tên đi " Hắn lạnh nhạt nói.Nhìn tờ giấy được đưa đến trước mặt Gia Ý không nói lời nào.Cậu chỉ nhẹ nhành hạ thấp thân mình nhặt chiếc đồng hồ lên, trên mặt đồng hồ còn cẩn thận khắc tên chủ nhân lễ vật, cậu nâng mắt nhìn lá đơn thỏa thuận chia tay được hắn đặt trên bàn, đồng hồ trong tay lại phá lệ chói mắt..." Anh...!Vì sao lại muốn chia tay với em? " Gia Ý nghẹn ngào nói.Giờ đây hai chúng ta gần trong gang tấc nhưng vẫn như trăm ngàn dặm xa xôi.Cho dù cậu có cố gắng đến đâu vẫn không thể chạm tới vẫn không bao giờ có được tình yêu của người đàn ông trước mặt.Đáp lại câu hỏi của Gia Ý chỉ là sự im lặng tĩnh mịch.Nhìn những giọt nước rơi xuống tờ văn kiện Gia Ý không biết bản thân đã khóc từ lúc nào.Bên ngoài cơn mưa một lúc càng to hơn.Mưa đổ xuống vì bầu trời không thể chịu được sức nặng của nó cũng như nước mắt cậu tuôn rơi vì trái tim chẳng cách nào chịu được nỗi đau như vậy.Tột cùng của đau lòng không phải là giận hờn hay trách móc, mà là sự im lặng.Hạo Hiên từ nãy đến giờ vẫn trầm mạc.Lông mày kiếm mi dưới tóc mai cắt xéo, đôi mắt thâm sâu giảo hoạt, sống mũi thẳng tắp cùng với vẻ mặt lãnh khốc cô tuyệt.Hắn cứ nhìm chằm chằm thiếu niên trước mặt mà không nói gì.Rõ ràng chỉ xem cậu là một thế thân không hơn không kém thế nhưng giờ đây khi nói lời chia tay trong lòng hắn lại dâng lên một luồng cảm xúc không nỡ.Hạo Hiên ở bên cạnh Gia Ý chẳng qua là vì cậu có gương mặt rất giống Di Gia.Năm đó sau khi tỏ tình thất bại thì Hạo Hiên liên tục vùi mình vào men rượu.Hắn muốn bản thân say để có thể quên đi hình bóng của Gia Di.Cả ngày Hạo Hiên chỉ ăn chơi ở quán bar mà hưởng lạc thú.Hắn cứ nghĩ bản thân sẽ cứ như vậy mà kết thúc nhưng khi gặp được Gia Ý thì cuộc đời hắn như bước sang một trang mới.Băng thanh ngọc khiết, bạch bích vô hạ.Là những từ có thể miêu tả thiếu niên trước mặt.Làn da trắng nõn thanh khiết như ngọc, gương mặt thanh tú kiều diễm, cử chỉ nhẹ nhàng hệt như tiên nữ bước ra từ trong tranh vẽ.Thế nhưng trong đầu Hạo Hiên lúc đó chỉ có một suy nghĩ duy nhất " Giống, rất giống Di Gia ".Kể từ đó Hạo Hiên bắt đầu theo đuổi Gia Ý.Lấy danh nghĩa là bạn thân thường xuyên lẻo đẻo theo sau cậu.Hắn cứ như chú chó golden retriever luôn quấn lấy Gia Ý không ngừng.Có đôi lúc hắn sẽ làm nũng yêu cầu Gia Ý chỉ bài cho mình.Có điều khi cậu nghiêm túc giúp hắn thì Hạo Hiên lại không để tâm những lời cậu nói.Từ đầu đến cuối hắn chỉ say sưa ngắm nhìn cậu.Có đôi lúc Gia Ý cảm thấy rất phiền phức khi cứ bị Hạo Hiên bám lấy nhưng cậu chẳng thể làm gì bởi vì cậu sợ bản thân chẳng may lại đụng phải vảy ngược của hắn, làm hắn tức giận thì tương lai của thân thân cũng kết thúc bởi vì gia thế Hạo Hiên thật sự quá kinh khủng, cậu thật sự không chọc tới nổi..