"Lạc Lạc, với tình trạng cơ thể ngươi hiện tại, có lẽ chịu không nổi qua mùa đông này." Dương Khiêm thu hồi bàn tay đang bắt mạch cho Bạch Lạc, trên mặt tràn đầy tự trách nói: "Xin lỗi, ta không cứu được ngươi." "Không sao, ta sớm đã biết rồi." Bạch Lạc nhìn Dương Khiêm cười cười, vốn dĩ y muốn tìm Dương thần y đến xem xem tình trạng của y bây giờ, còn có thể chữa trị hay không?. ||||| Truyện đề cử: Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang ||||| Xem ra là thật sự không thể... Bất quá có thể ngây ngốc ở lại bên cạnh Xích Viêm 5 năm, đối với y như vậy là đủ rồi. Chịu không nổi thì chịu không nổi đi. Dù sao y chết đi cũng chỉ khiến Xích Viêm cảm thấy thoải mái mà thôi. Rốt cuộc cưỡng bách Xích Viêm phải g*** h*p với một nam nhân, Xích Viêm cũng rất phiền não đi... Bạch Lạc là thị vệ mà đương kim hoàng đế bệ hạ ban cho Thụy vương Xích Viêm. Nói là thị vệ, kỳ thật nhiệm vụ chủ yếu của y cũng không phải là bảo vệ Xích Viêm, mà làm một dược cổ giải độc cho Xích Viêm. Nói chính xác hơn thì y nên tính là…
Chương 12: 12: Cẩu Đồ Vật
Sau Khi Ta Đi, Vương Gia Đau Đớn Muốn ChếtTác giả: Thỏ Miểu MiểuTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ"Lạc Lạc, với tình trạng cơ thể ngươi hiện tại, có lẽ chịu không nổi qua mùa đông này." Dương Khiêm thu hồi bàn tay đang bắt mạch cho Bạch Lạc, trên mặt tràn đầy tự trách nói: "Xin lỗi, ta không cứu được ngươi." "Không sao, ta sớm đã biết rồi." Bạch Lạc nhìn Dương Khiêm cười cười, vốn dĩ y muốn tìm Dương thần y đến xem xem tình trạng của y bây giờ, còn có thể chữa trị hay không?. ||||| Truyện đề cử: Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang ||||| Xem ra là thật sự không thể... Bất quá có thể ngây ngốc ở lại bên cạnh Xích Viêm 5 năm, đối với y như vậy là đủ rồi. Chịu không nổi thì chịu không nổi đi. Dù sao y chết đi cũng chỉ khiến Xích Viêm cảm thấy thoải mái mà thôi. Rốt cuộc cưỡng bách Xích Viêm phải g*** h*p với một nam nhân, Xích Viêm cũng rất phiền não đi... Bạch Lạc là thị vệ mà đương kim hoàng đế bệ hạ ban cho Thụy vương Xích Viêm. Nói là thị vệ, kỳ thật nhiệm vụ chủ yếu của y cũng không phải là bảo vệ Xích Viêm, mà làm một dược cổ giải độc cho Xích Viêm. Nói chính xác hơn thì y nên tính là… Bạch Lạc cả người chật vật bất kham quỳ trên mặt đất, một đôi mắt xinh đẹp đã trở nên phiếm hồng.Trong mắt y tràn ngập tuyệt vọng và thống khổ, ngay cả ngón tay đều đang run rẩy.Y không có ghét bỏ nước mì rơi trên mặt đất, mà dùng tay nắm lấy những sợi mì.Giống như liều mạng muốn nắm lấy đồ vật gì đó.Nhưng mà những sợi mì này đã vô cùng dơ bẩn rồi, bên trên sớm đã lẫn đầy bùn đất.Cho dù được y nắm chắc trong lòng bàn tay, cũng đã không thể ăn được nữa rồi!Bạch lạc ngẩn người nhìn những sợi mì được y nắm trong tay, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.Cả người y đều chìm đắm trong cảm xúc thống khổ cực độ.Cả cuộc đời này cũng chưa từng được ăn một bát mì trường thọ.Không dễ dàng gì mới có được một bát, lại bị Xích Viêm dễ dàng đánh đổ như vậy.Có những thứ đối với Xích Viêm mà nói, căn bản không đáng nhắc đến, keo kiệt đến mức e là hắn ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái.Nhưng mà đối với Bạch Lạc, lại quý như trân bảo.Bạch Lạc cảm thấy trái tim mình co rút đau đớn.Thực ra bản thân y cũng như vậy, giống như bát mì kia.Dễ dàng có thể bị đánh đổ, sau đó tùy ý giẫm đạp!Mạng của y đối với Xích Viêm, tất nhiên cũng không phải là thứ quan trọng gì.E là cho dù hiện tại chết ở trước mặt Xích Viêm, hắn cũng sẽ bất động thanh sắc mà nói một câu "Chết thì tốt"!Bạch Lạc cả người đều ngây ngốc, bất động.Loại đau khổ từ trong tâm này, khiến Xích Viêm phải nhíu mày.Xích Viêm sắc mặt âm lãnh nhìn Bạch Lạc, hắn không ngờ Bạch Lạc cư nhiên còn dám ở trước mặt hắn, luyến tiếc bát mì đã vô cùng bẩn thỉu kia như vậy.Thích Dương Khiêm đến vậy sao?Không phải chỉ là một bát mì tầm thường thôi sao?Cư nhiên làm ra hành động ghê tởm như vậy.Người này không phải luôn miệng nói thích mình sao?Nhưng mà bây giờ, y một bộ thâm tình như vậy cho ai xem?Trong lòng Xích Viêm tràn ngập bực dọc, hắn chán ghét vô cùng Bạch Lạc một lòng hai dạ như vậy.Bạch Lạc vốn là dược cổ của mình, trong đầu, trong mắt y chỉ nên có một mình mình!Y sao có thể lại thích người khác chứ?Nhìn Bạch lạc nắm chặt những cọng mì nát kia, trên mặt lộ ra biểu tình luyến tiếc.Xích Viêm quả thực phẫn nộ tới cực điểm.Hắn đột nhiên vươn tay ấn mặt Bạch Lạc lên chỗ bát mì bị đánh đổ."Ngươi cái thứ cẩu đồ vật.Không phải luyến tiếc bát mì này sao? Vậy ngươi giống như chó mà ăn sạch chúng đi!"Tên hỗn đản này, cứ phải làm bộ làm tịch như vậy!Xích Viêm tức đến nỗi toàn thân phát run.Lại cứ vào lúc này, Bạch Lạc thật sự nghe theo mệnh lệnh của hắn, giống như chó mà mở miệng.Bạch Lạc quá hiểu Xích Viêm, hôm nay nếu như chính mình không thể khiên hắn nguôi giận, cũng không biết hắn rốt cuộc còn muốn giày vò mình thế nào nữa?Nước mắt từ trong mắt chảy ra.Y bất lực mà ăn những sợi mì bẩn thỉu đó.Xích Viêm nhìn Bạch Lạc như vậy, khuôn mặt đều đã vặn vẹo đến biến dạng.Không phải.Hắn không phải muốn như vậy!Hắn muốn Bạch Lạc nói với hắn, y không thích Dương Khiêm, người y thích chỉ có mình!Nhưng mà Bạch Lạc cái gì cũng không nói, y lại thật sự đi ăn những thứ khiến người ta buồn nôn kia.Bạch Lạc càng nghe lời, Xích Viêm lại càng tức giận.Hắn một chút cũng không bởi vì Bạch Lạc nghe lời mình mà cảm thấy vui vẻ.Sự tức giận trong lòng căn bản không ngăn lại được.Xích Viêm một chân đá vào người Bạch Lạc, không để y tiếp tục ăn nữa.Mà nói với y:"Bạch Lạc, ngươi không phải muốn làm chó sao? Được thôi, ta thỏa mãn ngươi!".
Bạch Lạc cả người chật vật bất kham quỳ trên mặt đất, một đôi mắt xinh đẹp đã trở nên phiếm hồng.
Trong mắt y tràn ngập tuyệt vọng và thống khổ, ngay cả ngón tay đều đang run rẩy.
Y không có ghét bỏ nước mì rơi trên mặt đất, mà dùng tay nắm lấy những sợi mì.
Giống như liều mạng muốn nắm lấy đồ vật gì đó.
Nhưng mà những sợi mì này đã vô cùng dơ bẩn rồi, bên trên sớm đã lẫn đầy bùn đất.
Cho dù được y nắm chắc trong lòng bàn tay, cũng đã không thể ăn được nữa rồi!
Bạch lạc ngẩn người nhìn những sợi mì được y nắm trong tay, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Cả người y đều chìm đắm trong cảm xúc thống khổ cực độ.
Cả cuộc đời này cũng chưa từng được ăn một bát mì trường thọ.
Không dễ dàng gì mới có được một bát, lại bị Xích Viêm dễ dàng đánh đổ như vậy.
Có những thứ đối với Xích Viêm mà nói, căn bản không đáng nhắc đến, keo kiệt đến mức e là hắn ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái.
Nhưng mà đối với Bạch Lạc, lại quý như trân bảo.
Bạch Lạc cảm thấy trái tim mình co rút đau đớn.
Thực ra bản thân y cũng như vậy, giống như bát mì kia.
Dễ dàng có thể bị đánh đổ, sau đó tùy ý giẫm đạp!
Mạng của y đối với Xích Viêm, tất nhiên cũng không phải là thứ quan trọng gì.
E là cho dù hiện tại chết ở trước mặt Xích Viêm, hắn cũng sẽ bất động thanh sắc mà nói một câu "Chết thì tốt"!
Bạch Lạc cả người đều ngây ngốc, bất động.
Loại đau khổ từ trong tâm này, khiến Xích Viêm phải nhíu mày.
Xích Viêm sắc mặt âm lãnh nhìn Bạch Lạc, hắn không ngờ Bạch Lạc cư nhiên còn dám ở trước mặt hắn, luyến tiếc bát mì đã vô cùng bẩn thỉu kia như vậy.
Thích Dương Khiêm đến vậy sao?
Không phải chỉ là một bát mì tầm thường thôi sao?
Cư nhiên làm ra hành động ghê tởm như vậy.
Người này không phải luôn miệng nói thích mình sao?
Nhưng mà bây giờ, y một bộ thâm tình như vậy cho ai xem?
Trong lòng Xích Viêm tràn ngập bực dọc, hắn chán ghét vô cùng Bạch Lạc một lòng hai dạ như vậy.
Bạch Lạc vốn là dược cổ của mình, trong đầu, trong mắt y chỉ nên có một mình mình!
Y sao có thể lại thích người khác chứ?
Nhìn Bạch lạc nắm chặt những cọng mì nát kia, trên mặt lộ ra biểu tình luyến tiếc.
Xích Viêm quả thực phẫn nộ tới cực điểm.
Hắn đột nhiên vươn tay ấn mặt Bạch Lạc lên chỗ bát mì bị đánh đổ.
"Ngươi cái thứ cẩu đồ vật.
Không phải luyến tiếc bát mì này sao? Vậy ngươi giống như chó mà ăn sạch chúng đi!"
Tên hỗn đản này, cứ phải làm bộ làm tịch như vậy!
Xích Viêm tức đến nỗi toàn thân phát run.
Lại cứ vào lúc này, Bạch Lạc thật sự nghe theo mệnh lệnh của hắn, giống như chó mà mở miệng.
Bạch Lạc quá hiểu Xích Viêm, hôm nay nếu như chính mình không thể khiên hắn nguôi giận, cũng không biết hắn rốt cuộc còn muốn giày vò mình thế nào nữa?
Nước mắt từ trong mắt chảy ra.
Y bất lực mà ăn những sợi mì bẩn thỉu đó.
Xích Viêm nhìn Bạch Lạc như vậy, khuôn mặt đều đã vặn vẹo đến biến dạng.
Không phải.
Hắn không phải muốn như vậy!
Hắn muốn Bạch Lạc nói với hắn, y không thích Dương Khiêm, người y thích chỉ có mình!
Nhưng mà Bạch Lạc cái gì cũng không nói, y lại thật sự đi ăn những thứ khiến người ta buồn nôn kia.
Bạch Lạc càng nghe lời, Xích Viêm lại càng tức giận.
Hắn một chút cũng không bởi vì Bạch Lạc nghe lời mình mà cảm thấy vui vẻ.
Sự tức giận trong lòng căn bản không ngăn lại được.
Xích Viêm một chân đá vào người Bạch Lạc, không để y tiếp tục ăn nữa.
Mà nói với y:
"Bạch Lạc, ngươi không phải muốn làm chó sao? Được thôi, ta thỏa mãn ngươi!".
Sau Khi Ta Đi, Vương Gia Đau Đớn Muốn ChếtTác giả: Thỏ Miểu MiểuTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ"Lạc Lạc, với tình trạng cơ thể ngươi hiện tại, có lẽ chịu không nổi qua mùa đông này." Dương Khiêm thu hồi bàn tay đang bắt mạch cho Bạch Lạc, trên mặt tràn đầy tự trách nói: "Xin lỗi, ta không cứu được ngươi." "Không sao, ta sớm đã biết rồi." Bạch Lạc nhìn Dương Khiêm cười cười, vốn dĩ y muốn tìm Dương thần y đến xem xem tình trạng của y bây giờ, còn có thể chữa trị hay không?. ||||| Truyện đề cử: Ta Vì Biểu Thúc Họa Tân Trang ||||| Xem ra là thật sự không thể... Bất quá có thể ngây ngốc ở lại bên cạnh Xích Viêm 5 năm, đối với y như vậy là đủ rồi. Chịu không nổi thì chịu không nổi đi. Dù sao y chết đi cũng chỉ khiến Xích Viêm cảm thấy thoải mái mà thôi. Rốt cuộc cưỡng bách Xích Viêm phải g*** h*p với một nam nhân, Xích Viêm cũng rất phiền não đi... Bạch Lạc là thị vệ mà đương kim hoàng đế bệ hạ ban cho Thụy vương Xích Viêm. Nói là thị vệ, kỳ thật nhiệm vụ chủ yếu của y cũng không phải là bảo vệ Xích Viêm, mà làm một dược cổ giải độc cho Xích Viêm. Nói chính xác hơn thì y nên tính là… Bạch Lạc cả người chật vật bất kham quỳ trên mặt đất, một đôi mắt xinh đẹp đã trở nên phiếm hồng.Trong mắt y tràn ngập tuyệt vọng và thống khổ, ngay cả ngón tay đều đang run rẩy.Y không có ghét bỏ nước mì rơi trên mặt đất, mà dùng tay nắm lấy những sợi mì.Giống như liều mạng muốn nắm lấy đồ vật gì đó.Nhưng mà những sợi mì này đã vô cùng dơ bẩn rồi, bên trên sớm đã lẫn đầy bùn đất.Cho dù được y nắm chắc trong lòng bàn tay, cũng đã không thể ăn được nữa rồi!Bạch lạc ngẩn người nhìn những sợi mì được y nắm trong tay, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.Cả người y đều chìm đắm trong cảm xúc thống khổ cực độ.Cả cuộc đời này cũng chưa từng được ăn một bát mì trường thọ.Không dễ dàng gì mới có được một bát, lại bị Xích Viêm dễ dàng đánh đổ như vậy.Có những thứ đối với Xích Viêm mà nói, căn bản không đáng nhắc đến, keo kiệt đến mức e là hắn ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái.Nhưng mà đối với Bạch Lạc, lại quý như trân bảo.Bạch Lạc cảm thấy trái tim mình co rút đau đớn.Thực ra bản thân y cũng như vậy, giống như bát mì kia.Dễ dàng có thể bị đánh đổ, sau đó tùy ý giẫm đạp!Mạng của y đối với Xích Viêm, tất nhiên cũng không phải là thứ quan trọng gì.E là cho dù hiện tại chết ở trước mặt Xích Viêm, hắn cũng sẽ bất động thanh sắc mà nói một câu "Chết thì tốt"!Bạch Lạc cả người đều ngây ngốc, bất động.Loại đau khổ từ trong tâm này, khiến Xích Viêm phải nhíu mày.Xích Viêm sắc mặt âm lãnh nhìn Bạch Lạc, hắn không ngờ Bạch Lạc cư nhiên còn dám ở trước mặt hắn, luyến tiếc bát mì đã vô cùng bẩn thỉu kia như vậy.Thích Dương Khiêm đến vậy sao?Không phải chỉ là một bát mì tầm thường thôi sao?Cư nhiên làm ra hành động ghê tởm như vậy.Người này không phải luôn miệng nói thích mình sao?Nhưng mà bây giờ, y một bộ thâm tình như vậy cho ai xem?Trong lòng Xích Viêm tràn ngập bực dọc, hắn chán ghét vô cùng Bạch Lạc một lòng hai dạ như vậy.Bạch Lạc vốn là dược cổ của mình, trong đầu, trong mắt y chỉ nên có một mình mình!Y sao có thể lại thích người khác chứ?Nhìn Bạch lạc nắm chặt những cọng mì nát kia, trên mặt lộ ra biểu tình luyến tiếc.Xích Viêm quả thực phẫn nộ tới cực điểm.Hắn đột nhiên vươn tay ấn mặt Bạch Lạc lên chỗ bát mì bị đánh đổ."Ngươi cái thứ cẩu đồ vật.Không phải luyến tiếc bát mì này sao? Vậy ngươi giống như chó mà ăn sạch chúng đi!"Tên hỗn đản này, cứ phải làm bộ làm tịch như vậy!Xích Viêm tức đến nỗi toàn thân phát run.Lại cứ vào lúc này, Bạch Lạc thật sự nghe theo mệnh lệnh của hắn, giống như chó mà mở miệng.Bạch Lạc quá hiểu Xích Viêm, hôm nay nếu như chính mình không thể khiên hắn nguôi giận, cũng không biết hắn rốt cuộc còn muốn giày vò mình thế nào nữa?Nước mắt từ trong mắt chảy ra.Y bất lực mà ăn những sợi mì bẩn thỉu đó.Xích Viêm nhìn Bạch Lạc như vậy, khuôn mặt đều đã vặn vẹo đến biến dạng.Không phải.Hắn không phải muốn như vậy!Hắn muốn Bạch Lạc nói với hắn, y không thích Dương Khiêm, người y thích chỉ có mình!Nhưng mà Bạch Lạc cái gì cũng không nói, y lại thật sự đi ăn những thứ khiến người ta buồn nôn kia.Bạch Lạc càng nghe lời, Xích Viêm lại càng tức giận.Hắn một chút cũng không bởi vì Bạch Lạc nghe lời mình mà cảm thấy vui vẻ.Sự tức giận trong lòng căn bản không ngăn lại được.Xích Viêm một chân đá vào người Bạch Lạc, không để y tiếp tục ăn nữa.Mà nói với y:"Bạch Lạc, ngươi không phải muốn làm chó sao? Được thôi, ta thỏa mãn ngươi!".