Mùa hè của Lục Trung là mùa của mùi hoa. Đây là ấn tượng đầu tiên của Tống Châm, lớp mười năm ấy, cậu bị viêm mũi cấp tính, bước chân vào công trường Lục Trung đã bắt đầu hắt xì, điều này dẫn đến cậu luôn bị chóng mặt nhức đầu, mơ màng ngất ngưởng, còn suýt đi nhầm lớp. Nhưng cậu cảm thấy chuyện mình vào nhầm lớn và cả việc thành tích thi khảo sát chất lượng vô cùng thất bại, không cẩn thận đắc tội với bạn học, còn có một ít chuyện xui xẻo linh tinh khác đều không liên quan gì đến viêm mũi cả. Cậu chính là một kẻ mơ màng không giỏi nghĩ rõ ràng chuyện cho lắm. Chuông vào học vang lên, Tống Châm nhanh chân chạy về phía phòng học, đại biểu môn toán đang phát bài thi tháng đã được chấm, trán Tống Châm đột nhiên nảy thình thịch, cậu đứng ngồi không yên, kiếm chuyện gì làm hòng dời lực chú ý, mở sách toán ra, một đầu heo không lớn không nhỏ mỉm cười ngây ngô với cậu. Đầu heo này là chính cậu vẽ, cậu cũng không biết lúc ấy mình nghĩ cái gì mà vẽ đầu heo vào trong sách toán, hơn nữa còn vẽ…
Chương 18: Chương 18
Ngôi Sao Một InchTác giả: Bát Thiên Quế TửuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài HướcMùa hè của Lục Trung là mùa của mùi hoa. Đây là ấn tượng đầu tiên của Tống Châm, lớp mười năm ấy, cậu bị viêm mũi cấp tính, bước chân vào công trường Lục Trung đã bắt đầu hắt xì, điều này dẫn đến cậu luôn bị chóng mặt nhức đầu, mơ màng ngất ngưởng, còn suýt đi nhầm lớp. Nhưng cậu cảm thấy chuyện mình vào nhầm lớn và cả việc thành tích thi khảo sát chất lượng vô cùng thất bại, không cẩn thận đắc tội với bạn học, còn có một ít chuyện xui xẻo linh tinh khác đều không liên quan gì đến viêm mũi cả. Cậu chính là một kẻ mơ màng không giỏi nghĩ rõ ràng chuyện cho lắm. Chuông vào học vang lên, Tống Châm nhanh chân chạy về phía phòng học, đại biểu môn toán đang phát bài thi tháng đã được chấm, trán Tống Châm đột nhiên nảy thình thịch, cậu đứng ngồi không yên, kiếm chuyện gì làm hòng dời lực chú ý, mở sách toán ra, một đầu heo không lớn không nhỏ mỉm cười ngây ngô với cậu. Đầu heo này là chính cậu vẽ, cậu cũng không biết lúc ấy mình nghĩ cái gì mà vẽ đầu heo vào trong sách toán, hơn nữa còn vẽ… Quan Vô Kiều khẽ nhướng mày, dường như không ngờ được, "Cái gì?"Tống Châm bị hắn ôm ngồi trong lòng, tựa hồ có chút không thoải mái nhưng vẫn không giãy giụa, xương hông cậu bị Quan Vô Kiều đè lại, cố định với một tư thế kỳ lạ, Tống Châm lặp lại lời ban nãy một lần nữa.Quan Vô Kiều nở một nụ cười, nụ cười này rất sâu xa rất ngả ngớn, hắn vỗ vỗ bả vai Tống Châm, nói: "Không thể làm quá nhiều, không tốt cho sức khỏe."Tống Châm ủ rũ cụp đuôi trượt xuống từ trên người hắn, xách túi đồ ăn vặt ở bên cạnh qua, miệng lúng búng nói: "Hai lần là nhiều lắm sao?"Quan Vô Kiều nói: "Đúng vậy."Tống Châm ngồi ở bên người Quan Vô Kiều, ôm một hộp kem chậm rãi ăn, Quan Vô Kiều nói: "Tống Châm, tính tình ba cậu có tốt không?"Tống Châm nghĩ nghĩ, "Không tốt lắm."Quan Vô Kiều nắm tay Tống Châm tay, dán lên cổ mình."Nếu ông ấy biết tôi làm như vậy với cậu sẽ giết tôi không?"Tống Châm ngậm muỗng kem lùi về phía sau, như thể muốn xua tan này bầu không khí kh*ng b* này, "Ông ấy sẽ không biết đâu! Hai ta cũng sẽ không ở cạnh nhau mỗi ngày.""Vậy nếu tôi muốn ở bên cạnh cậu mỗi ngày thì làm sao bây giờ?"Quan Vô Kiều dời tay Tống Châm lên mặt mình, đồng thời hắn cũng nhìn mặt Tống Châm, khuôn mặt cậu cực kỳ sạch sẽ, đẹp trai, còn có chút trẻ con.Quan Vô Kiều nhớ lại mấy tiếng trước, cảm giác cậu đột nhiên ấn đầu hắn vào trong ngực.Ngực Tống Châm rất yếu, ngón tay đè đầu hắn rất nhỏ, có một chút sức lực, không tính là lớn, xuyên thấu qua lớp vải dệt hắn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Tống Châm, như là một loại keo dán trên mặt hắn rất lâu không tan, đột nhiên nảy sinh h*m m**n không thể kiểm soát, Quan Vô Kiều rất rõ đấy không phải là h*m m**n nh*c d*c.Hắn vô cùng muốn kiểm soát Tống Châm, đây là d*c v*ng của hắn.Tống Châm vẫn chưa cảm nhận được nguy hiểm đang tới gần, cậu nheo mắt, nhìn Quan Vô Kiều nói: "Không làm được đâu, không được."d*c v*ng thắng thua dâng lên trong lòng Quan Vô Kiều, hắn thầm nghĩ, không được phải không? Tốt, tôi cũng rất muốn xem rốt cuộc là được hay không.Vì thế, hắn rút tay về, lấy trong đống đồ ăn vặt một lon nước ngọt, cùng Tống Châm song song dựa vào trên giường, một người ăn kem, một người uống nước trái cây, uống được nửa lon, Quan Vô Kiều đặt nước trái cây lên tủ đầu giường, đột nhiên xoay người, lấy kem trong tay Tống Châm ra, Tống Châm hoảng hốt khiếp sợ nhìn hắn, nhưng rất nhanh, vành tai cậu bị Quan Vô Kiều ngậm lấy, cậu cuộn tròn ngón chân, miệng bị một bàn tay lạnh lẽo che lại, tiếng r*n r* bị bóp nghẹt.Quan Vô Kiều vén áo quần Tống Châm lên, cúi người hôn cậu, Tống Châm chưa bao giờ có cảm giác này, cậu như động vật nhỏ bị chiếc bị chiếc bẫy kẹp trúng đang cố giãy giụa, chỉ tốn công vô ích, cuối cùng cậu không kìm được, nói với Quan Vô Kiều: "Xin cậu đó, chỉ một lần nữa thôi."Quan Vô Kiều dường như rất nghiêm túc suy nghĩ, "Chỉ một lần."Tống Châm gật đầu, "Ừm!"Quan Vô Kiều cúi đầu, thỏa mãn yêu cầu của Tống Châm, hơn nữa so Tống Châm nghĩ còn tuyệt vời hơn, Tống Châm hết sức nằm ở trên giường, ánh mắt tan rã, Quan Vô Kiều lau miệng, nằm xuống bên cạnh cậu, rất tự nhiên sờ sờ lưng cậu, Tống Châm giống như con thú nhỏ được cứu, vô cùng tín nhiệm ôm lấy hắn."Quan Vô Kiều." Tống Châm mệt mỏi nói: "Cậu không được nói với người khác."Quan Vô Kiều gật đầu, vẻ mặt thỏa mãn kỳ lạ, thậm chí còn thỏa mãn hơn cả Tống Châm, hắn nói: "Được, đây là chuyện của chúng ta, tôi sẽ không nói cho người khác.".
Quan Vô Kiều khẽ nhướng mày, dường như không ngờ được, "Cái gì?"
Tống Châm bị hắn ôm ngồi trong lòng, tựa hồ có chút không thoải mái nhưng vẫn không giãy giụa, xương hông cậu bị Quan Vô Kiều đè lại, cố định với một tư thế kỳ lạ, Tống Châm lặp lại lời ban nãy một lần nữa.
Quan Vô Kiều nở một nụ cười, nụ cười này rất sâu xa rất ngả ngớn, hắn vỗ vỗ bả vai Tống Châm, nói: "Không thể làm quá nhiều, không tốt cho sức khỏe.
"
Tống Châm ủ rũ cụp đuôi trượt xuống từ trên người hắn, xách túi đồ ăn vặt ở bên cạnh qua, miệng lúng búng nói: "Hai lần là nhiều lắm sao?"
Quan Vô Kiều nói: "Đúng vậy.
"
Tống Châm ngồi ở bên người Quan Vô Kiều, ôm một hộp kem chậm rãi ăn, Quan Vô Kiều nói: "Tống Châm, tính tình ba cậu có tốt không?"
Tống Châm nghĩ nghĩ, "Không tốt lắm.
"
Quan Vô Kiều nắm tay Tống Châm tay, dán lên cổ mình.
"Nếu ông ấy biết tôi làm như vậy với cậu sẽ giết tôi không?"
Tống Châm ngậm muỗng kem lùi về phía sau, như thể muốn xua tan này bầu không khí kh*ng b* này, "Ông ấy sẽ không biết đâu! Hai ta cũng sẽ không ở cạnh nhau mỗi ngày.
"
"Vậy nếu tôi muốn ở bên cạnh cậu mỗi ngày thì làm sao bây giờ?"
Quan Vô Kiều dời tay Tống Châm lên mặt mình, đồng thời hắn cũng nhìn mặt Tống Châm, khuôn mặt cậu cực kỳ sạch sẽ, đẹp trai, còn có chút trẻ con.
Quan Vô Kiều nhớ lại mấy tiếng trước, cảm giác cậu đột nhiên ấn đầu hắn vào trong ngực.
Ngực Tống Châm rất yếu, ngón tay đè đầu hắn rất nhỏ, có một chút sức lực, không tính là lớn, xuyên thấu qua lớp vải dệt hắn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Tống Châm, như là một loại keo dán trên mặt hắn rất lâu không tan, đột nhiên nảy sinh h*m m**n không thể kiểm soát, Quan Vô Kiều rất rõ đấy không phải là h*m m**n nh*c d*c.
Hắn vô cùng muốn kiểm soát Tống Châm, đây là d*c v*ng của hắn.
Tống Châm vẫn chưa cảm nhận được nguy hiểm đang tới gần, cậu nheo mắt, nhìn Quan Vô Kiều nói: "Không làm được đâu, không được.
"
d*c v*ng thắng thua dâng lên trong lòng Quan Vô Kiều, hắn thầm nghĩ, không được phải không? Tốt, tôi cũng rất muốn xem rốt cuộc là được hay không.
Vì thế, hắn rút tay về, lấy trong đống đồ ăn vặt một lon nước ngọt, cùng Tống Châm song song dựa vào trên giường, một người ăn kem, một người uống nước trái cây, uống được nửa lon, Quan Vô Kiều đặt nước trái cây lên tủ đầu giường, đột nhiên xoay người, lấy kem trong tay Tống Châm ra, Tống Châm hoảng hốt khiếp sợ nhìn hắn, nhưng rất nhanh, vành tai cậu bị Quan Vô Kiều ngậm lấy, cậu cuộn tròn ngón chân, miệng bị một bàn tay lạnh lẽo che lại, tiếng r*n r* bị bóp nghẹt.
Quan Vô Kiều vén áo quần Tống Châm lên, cúi người hôn cậu, Tống Châm chưa bao giờ có cảm giác này, cậu như động vật nhỏ bị chiếc bị chiếc bẫy kẹp trúng đang cố giãy giụa, chỉ tốn công vô ích, cuối cùng cậu không kìm được, nói với Quan Vô Kiều: "Xin cậu đó, chỉ một lần nữa thôi.
"
Quan Vô Kiều dường như rất nghiêm túc suy nghĩ, "Chỉ một lần.
"
Tống Châm gật đầu, "Ừm!"
Quan Vô Kiều cúi đầu, thỏa mãn yêu cầu của Tống Châm, hơn nữa so Tống Châm nghĩ còn tuyệt vời hơn, Tống Châm hết sức nằm ở trên giường, ánh mắt tan rã, Quan Vô Kiều lau miệng, nằm xuống bên cạnh cậu, rất tự nhiên sờ sờ lưng cậu, Tống Châm giống như con thú nhỏ được cứu, vô cùng tín nhiệm ôm lấy hắn.
"Quan Vô Kiều.
" Tống Châm mệt mỏi nói: "Cậu không được nói với người khác.
"
Quan Vô Kiều gật đầu, vẻ mặt thỏa mãn kỳ lạ, thậm chí còn thỏa mãn hơn cả Tống Châm, hắn nói: "Được, đây là chuyện của chúng ta, tôi sẽ không nói cho người khác.
".
Ngôi Sao Một InchTác giả: Bát Thiên Quế TửuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài HướcMùa hè của Lục Trung là mùa của mùi hoa. Đây là ấn tượng đầu tiên của Tống Châm, lớp mười năm ấy, cậu bị viêm mũi cấp tính, bước chân vào công trường Lục Trung đã bắt đầu hắt xì, điều này dẫn đến cậu luôn bị chóng mặt nhức đầu, mơ màng ngất ngưởng, còn suýt đi nhầm lớp. Nhưng cậu cảm thấy chuyện mình vào nhầm lớn và cả việc thành tích thi khảo sát chất lượng vô cùng thất bại, không cẩn thận đắc tội với bạn học, còn có một ít chuyện xui xẻo linh tinh khác đều không liên quan gì đến viêm mũi cả. Cậu chính là một kẻ mơ màng không giỏi nghĩ rõ ràng chuyện cho lắm. Chuông vào học vang lên, Tống Châm nhanh chân chạy về phía phòng học, đại biểu môn toán đang phát bài thi tháng đã được chấm, trán Tống Châm đột nhiên nảy thình thịch, cậu đứng ngồi không yên, kiếm chuyện gì làm hòng dời lực chú ý, mở sách toán ra, một đầu heo không lớn không nhỏ mỉm cười ngây ngô với cậu. Đầu heo này là chính cậu vẽ, cậu cũng không biết lúc ấy mình nghĩ cái gì mà vẽ đầu heo vào trong sách toán, hơn nữa còn vẽ… Quan Vô Kiều khẽ nhướng mày, dường như không ngờ được, "Cái gì?"Tống Châm bị hắn ôm ngồi trong lòng, tựa hồ có chút không thoải mái nhưng vẫn không giãy giụa, xương hông cậu bị Quan Vô Kiều đè lại, cố định với một tư thế kỳ lạ, Tống Châm lặp lại lời ban nãy một lần nữa.Quan Vô Kiều nở một nụ cười, nụ cười này rất sâu xa rất ngả ngớn, hắn vỗ vỗ bả vai Tống Châm, nói: "Không thể làm quá nhiều, không tốt cho sức khỏe."Tống Châm ủ rũ cụp đuôi trượt xuống từ trên người hắn, xách túi đồ ăn vặt ở bên cạnh qua, miệng lúng búng nói: "Hai lần là nhiều lắm sao?"Quan Vô Kiều nói: "Đúng vậy."Tống Châm ngồi ở bên người Quan Vô Kiều, ôm một hộp kem chậm rãi ăn, Quan Vô Kiều nói: "Tống Châm, tính tình ba cậu có tốt không?"Tống Châm nghĩ nghĩ, "Không tốt lắm."Quan Vô Kiều nắm tay Tống Châm tay, dán lên cổ mình."Nếu ông ấy biết tôi làm như vậy với cậu sẽ giết tôi không?"Tống Châm ngậm muỗng kem lùi về phía sau, như thể muốn xua tan này bầu không khí kh*ng b* này, "Ông ấy sẽ không biết đâu! Hai ta cũng sẽ không ở cạnh nhau mỗi ngày.""Vậy nếu tôi muốn ở bên cạnh cậu mỗi ngày thì làm sao bây giờ?"Quan Vô Kiều dời tay Tống Châm lên mặt mình, đồng thời hắn cũng nhìn mặt Tống Châm, khuôn mặt cậu cực kỳ sạch sẽ, đẹp trai, còn có chút trẻ con.Quan Vô Kiều nhớ lại mấy tiếng trước, cảm giác cậu đột nhiên ấn đầu hắn vào trong ngực.Ngực Tống Châm rất yếu, ngón tay đè đầu hắn rất nhỏ, có một chút sức lực, không tính là lớn, xuyên thấu qua lớp vải dệt hắn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Tống Châm, như là một loại keo dán trên mặt hắn rất lâu không tan, đột nhiên nảy sinh h*m m**n không thể kiểm soát, Quan Vô Kiều rất rõ đấy không phải là h*m m**n nh*c d*c.Hắn vô cùng muốn kiểm soát Tống Châm, đây là d*c v*ng của hắn.Tống Châm vẫn chưa cảm nhận được nguy hiểm đang tới gần, cậu nheo mắt, nhìn Quan Vô Kiều nói: "Không làm được đâu, không được."d*c v*ng thắng thua dâng lên trong lòng Quan Vô Kiều, hắn thầm nghĩ, không được phải không? Tốt, tôi cũng rất muốn xem rốt cuộc là được hay không.Vì thế, hắn rút tay về, lấy trong đống đồ ăn vặt một lon nước ngọt, cùng Tống Châm song song dựa vào trên giường, một người ăn kem, một người uống nước trái cây, uống được nửa lon, Quan Vô Kiều đặt nước trái cây lên tủ đầu giường, đột nhiên xoay người, lấy kem trong tay Tống Châm ra, Tống Châm hoảng hốt khiếp sợ nhìn hắn, nhưng rất nhanh, vành tai cậu bị Quan Vô Kiều ngậm lấy, cậu cuộn tròn ngón chân, miệng bị một bàn tay lạnh lẽo che lại, tiếng r*n r* bị bóp nghẹt.Quan Vô Kiều vén áo quần Tống Châm lên, cúi người hôn cậu, Tống Châm chưa bao giờ có cảm giác này, cậu như động vật nhỏ bị chiếc bị chiếc bẫy kẹp trúng đang cố giãy giụa, chỉ tốn công vô ích, cuối cùng cậu không kìm được, nói với Quan Vô Kiều: "Xin cậu đó, chỉ một lần nữa thôi."Quan Vô Kiều dường như rất nghiêm túc suy nghĩ, "Chỉ một lần."Tống Châm gật đầu, "Ừm!"Quan Vô Kiều cúi đầu, thỏa mãn yêu cầu của Tống Châm, hơn nữa so Tống Châm nghĩ còn tuyệt vời hơn, Tống Châm hết sức nằm ở trên giường, ánh mắt tan rã, Quan Vô Kiều lau miệng, nằm xuống bên cạnh cậu, rất tự nhiên sờ sờ lưng cậu, Tống Châm giống như con thú nhỏ được cứu, vô cùng tín nhiệm ôm lấy hắn."Quan Vô Kiều." Tống Châm mệt mỏi nói: "Cậu không được nói với người khác."Quan Vô Kiều gật đầu, vẻ mặt thỏa mãn kỳ lạ, thậm chí còn thỏa mãn hơn cả Tống Châm, hắn nói: "Được, đây là chuyện của chúng ta, tôi sẽ không nói cho người khác.".