Âm thanh cười nói vui vẻ, tiếng người rộn ràng xung quanh sân trường. Cánh cửa lớn rộng mở chào đón các học sinh, nhìn những người xung quanh cùng có bạn đến trường, bọn họ lần lượt đi vào, cũng chẳng ai để ý đến một nam sinh dáng người nhỏ nhắn. Mái tóc lộn xộn, một bên tóc để dài gần như là che phủ con mắt phải. Khuôn miệng cậu mím lại, rụt rè không dám đi nhanh như thể sợ rằng ánh mắt của mọi người sẽ chú ý đến mình vậy. Cậu cúi đầu, cũng chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn ai. Bóng dáng nhỏ bé cô độc, yếu đuối mang theo chiếc cặp sách lớn đi vào sân trường. "Ai cha! Vong linh không biết nói chuyện đến trường rồi sao?" Âm thanh trêu chọc ở ngay phía sau lưng, cậu giật mình run rẩy không dám đi tiếp. Hai vai co lại theo bản năng, tiếng bước chân càng lúc càng gần. "Bạch Sở Khiết, tôi gọi mà cậu không quay lại chào hỏi sao? Cái tên công tử nhà cậu muốn bị ăn đòn có phải không?" Bạch Sở Khiết bị doạ theo bản năng quay đầu lại, một đám học sinh gồm ba người, ăn mặc xộc xệch, tóc nhuộm màu…
Chương 48: 48: Anh Giải Thích Xem Nào
Lời Nói Dối Của Đôi MắtTác giả: Cỏ NgáoTruyện Đam MỹÂm thanh cười nói vui vẻ, tiếng người rộn ràng xung quanh sân trường. Cánh cửa lớn rộng mở chào đón các học sinh, nhìn những người xung quanh cùng có bạn đến trường, bọn họ lần lượt đi vào, cũng chẳng ai để ý đến một nam sinh dáng người nhỏ nhắn. Mái tóc lộn xộn, một bên tóc để dài gần như là che phủ con mắt phải. Khuôn miệng cậu mím lại, rụt rè không dám đi nhanh như thể sợ rằng ánh mắt của mọi người sẽ chú ý đến mình vậy. Cậu cúi đầu, cũng chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn ai. Bóng dáng nhỏ bé cô độc, yếu đuối mang theo chiếc cặp sách lớn đi vào sân trường. "Ai cha! Vong linh không biết nói chuyện đến trường rồi sao?" Âm thanh trêu chọc ở ngay phía sau lưng, cậu giật mình run rẩy không dám đi tiếp. Hai vai co lại theo bản năng, tiếng bước chân càng lúc càng gần. "Bạch Sở Khiết, tôi gọi mà cậu không quay lại chào hỏi sao? Cái tên công tử nhà cậu muốn bị ăn đòn có phải không?" Bạch Sở Khiết bị doạ theo bản năng quay đầu lại, một đám học sinh gồm ba người, ăn mặc xộc xệch, tóc nhuộm màu… Một giọng nữ dịu dàng mang chút ngọt ngào vang lên, câu đầu tiên đã mở lời đã nói nhớ Trần Duật Đằng.Bạch Sở Khiết hoang mang nhìn lại điện thoại xem mình có cầm nhầm điện thoại ai hay không? Nhưng đây đúng thật là điện thoại của Duật Đằng...Bạch Sở Khiết không muốn tin, tự an ủi bản thân rằng đây chỉ là một người bạn bè nào đó của anh đang trêu chọc anh thôi, người anh thích...chỉ có thể là cậu."Này! Duật Đằng, sao cậu không trả lời?"Mễ Lạc hỏi qua điện thoại khiến cho Bạch Sở Khiết được một phen kéo hồn về lại thân xác.Cậu biết tự tiện nghe điện thoại của người khác là bất lịch sự, nhưng cậu muốn biết sự thật."Anh...anh Duật Đằng vừa đi ra ngoài, chị...chị có việc gì cần tìm anh ấy sao? Một lát nữa em sẽ báo lại với anh ấy giúp chị"Mễ Lạc sững sờ một chút vì người cầm điện thoại không phải là Duật Đằng, nhưng mà dù sao cũng là giọng con trai, cô lại càng không nghĩ nhiều mà đáp."Chị là bạn gái của anh ấy, mấy hôm nay Duật Đằng có chút không quan tâm đến chị nên chị muốn gọi điện hỏi thăm.Thì ra là cậu ấy bận, vậy em nhắn với câụ ấy rằng một tuần nữa chị quay về nước, cậu ấy đừng quên đón chị nhé"Bạch Sở Khiết sững sờ, hoá ra...hoá ra là anh không có một người bạn trai khác ngoài cậu, nhưng anh lại có bạn gái....!Vậy từ trước đến nay, cậu đối với anh là gì?Cậu thật sự muốn nói với người con gái kia rằng cậu cũng là người yêu của anh nhưng rồi lại thôi.Mễ Lạc lại nói tiếp."Cũng may là Duật Đằng đi với con trai, nếu cậu ấy đi với con gái chắc chị sẽ ghen lên mất.Tính tình Duật Đằng rất trăng hoa, cái gì cũng mau chán chỉ khổ cho những cô gái bị cậu ấy làm tổn thương"Bạch Sở Khiết càng nghe càng chịu không nổi, cái gì mà trăng hoa, cái gì mà nhiều người thích hắn, cậu cũng không nghe lọt tai nữa.Chung quy lại thì ra tất cả đều là trò đùa.Tức giận có, đau lòng có, nhưng hà cớ gì cậu vô tội, cũng chưa trêu ghẹo gì hắn mà hắn lại đối xử với cậu như vậy?Mễ Lạc nói chào tạm biệt Sở Khiết sau đó tắt máy, cậu ngồi trong lều, sững sờ một lúc thật lâu.Tiếng sóng biển vẫn vỗ rì rào ngoài kia, lẽ ra đây phải là giây phút bình yên nhất của cậu.Tại sao lại cảm thấy giống như đầy giông bão thế này?Cậu để điện thoại của hắn về lại chỗ cũ, vẫn điềm tĩnh đi ra ngoài kia, ngồi trên bãi cát đợi hắn về.Khoảng chừng mười phút sau Duật Đằng quay về, vừa nhìn thấy Bạch Sở Khiết vẫn ngồi ngoan ngoãn chờ đợi mình thì hắn mỉm cười tiến đến, dùng tay nhéo nhẹ má cậu hỏi."Chờ anh có lâu không?"Bạch Sở Khiết vẫn nở nụ cười, phấn khích đáp."Anh quay trở lại rồi, không đợi lâu lắm đâu"Trần Duật Đằng nhìn khuôn mặt đáng yêu của Bạch Sở Khiết liền không kìm được lòng mà hôn nhẹ lên má cậu đáp."Anh đi lấy lò nướng, chúng ta ăn một chút đã nhé? Sau đó tắm biển có được không?"Bạch Sở Khiết gật đầu, còn chủ động nắm tay hắn nói."Hôm nay em muốn làm tất cả mọi việc cùng anh, có được không?"Trần Duật Đằng không hiểu, cũng chẳng hề hay đến cuộc điện thoại kia đã phản bội lại mình.Hắn cứ nghĩ Bạch Sở Khiết vẫn luôn thích mình mà bám theo, và hắn cũng không hề khó chịu về chuyện đó.Bạch Sở Khiết phụ giúp hắn chuẩn bị thức ăn, chốc chốc lại chủ động đòi hôn.Trần Duật Đằng mỗi lần hôn đều hôn nhẹ lên môi cậu, cảm giác hai người thật sự là một đôi tình nhân hạnh phúc.Trần Duật Đằng nướng thịt thì cậu sẽ giúp hắn xiên thức ăn vào mấy cây que.Bạch Sở Khiết mím môi một hồi rồi hỏi."Duật Đằng, em với anh chơi trò xử lí tình huống đi"Trần Duật Đằng khó hiểu nhìn cậu hỏi."Ý em là gì?"Bạch Sở Khiết cười trừ nói."Em mới học ở trên mạng đấy, trò chơi đơn giản thôi.Em đưa ra tình huống, anh tìm cách xử lí xem thử anh sẽ bảo vệ người yêu mình như thế nào? Có được không?"Trần Duật Đằng mỉm cười dịu dàng gật đầu đáp."Được thôi!"Bạch Sở Khiết hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng nói."Nếu người yêu của anh phát hiện ra anh yêu cả nam lẫn nữ cùng một lúc thì anh phải giải thích làm sao?".
Một giọng nữ dịu dàng mang chút ngọt ngào vang lên, câu đầu tiên đã mở lời đã nói nhớ Trần Duật Đằng.
Bạch Sở Khiết hoang mang nhìn lại điện thoại xem mình có cầm nhầm điện thoại ai hay không? Nhưng đây đúng thật là điện thoại của Duật Đằng...
Bạch Sở Khiết không muốn tin, tự an ủi bản thân rằng đây chỉ là một người bạn bè nào đó của anh đang trêu chọc anh thôi, người anh thích...chỉ có thể là cậu.
"Này! Duật Đằng, sao cậu không trả lời?"
Mễ Lạc hỏi qua điện thoại khiến cho Bạch Sở Khiết được một phen kéo hồn về lại thân xác.
Cậu biết tự tiện nghe điện thoại của người khác là bất lịch sự, nhưng cậu muốn biết sự thật.
"Anh...anh Duật Đằng vừa đi ra ngoài, chị...chị có việc gì cần tìm anh ấy sao? Một lát nữa em sẽ báo lại với anh ấy giúp chị"
Mễ Lạc sững sờ một chút vì người cầm điện thoại không phải là Duật Đằng, nhưng mà dù sao cũng là giọng con trai, cô lại càng không nghĩ nhiều mà đáp.
"Chị là bạn gái của anh ấy, mấy hôm nay Duật Đằng có chút không quan tâm đến chị nên chị muốn gọi điện hỏi thăm.
Thì ra là cậu ấy bận, vậy em nhắn với câụ ấy rằng một tuần nữa chị quay về nước, cậu ấy đừng quên đón chị nhé"
Bạch Sở Khiết sững sờ, hoá ra...hoá ra là anh không có một người bạn trai khác ngoài cậu, nhưng anh lại có bạn gái....!Vậy từ trước đến nay, cậu đối với anh là gì?
Cậu thật sự muốn nói với người con gái kia rằng cậu cũng là người yêu của anh nhưng rồi lại thôi.
Mễ Lạc lại nói tiếp.
"Cũng may là Duật Đằng đi với con trai, nếu cậu ấy đi với con gái chắc chị sẽ ghen lên mất.
Tính tình Duật Đằng rất trăng hoa, cái gì cũng mau chán chỉ khổ cho những cô gái bị cậu ấy làm tổn thương"
Bạch Sở Khiết càng nghe càng chịu không nổi, cái gì mà trăng hoa, cái gì mà nhiều người thích hắn, cậu cũng không nghe lọt tai nữa.
Chung quy lại thì ra tất cả đều là trò đùa.
Tức giận có, đau lòng có, nhưng hà cớ gì cậu vô tội, cũng chưa trêu ghẹo gì hắn mà hắn lại đối xử với cậu như vậy?
Mễ Lạc nói chào tạm biệt Sở Khiết sau đó tắt máy, cậu ngồi trong lều, sững sờ một lúc thật lâu.
Tiếng sóng biển vẫn vỗ rì rào ngoài kia, lẽ ra đây phải là giây phút bình yên nhất của cậu.
Tại sao lại cảm thấy giống như đầy giông bão thế này?
Cậu để điện thoại của hắn về lại chỗ cũ, vẫn điềm tĩnh đi ra ngoài kia, ngồi trên bãi cát đợi hắn về.
Khoảng chừng mười phút sau Duật Đằng quay về, vừa nhìn thấy Bạch Sở Khiết vẫn ngồi ngoan ngoãn chờ đợi mình thì hắn mỉm cười tiến đến, dùng tay nhéo nhẹ má cậu hỏi.
"Chờ anh có lâu không?"
Bạch Sở Khiết vẫn nở nụ cười, phấn khích đáp.
"Anh quay trở lại rồi, không đợi lâu lắm đâu"
Trần Duật Đằng nhìn khuôn mặt đáng yêu của Bạch Sở Khiết liền không kìm được lòng mà hôn nhẹ lên má cậu đáp.
"Anh đi lấy lò nướng, chúng ta ăn một chút đã nhé? Sau đó tắm biển có được không?"
Bạch Sở Khiết gật đầu, còn chủ động nắm tay hắn nói.
"Hôm nay em muốn làm tất cả mọi việc cùng anh, có được không?"
Trần Duật Đằng không hiểu, cũng chẳng hề hay đến cuộc điện thoại kia đã phản bội lại mình.
Hắn cứ nghĩ Bạch Sở Khiết vẫn luôn thích mình mà bám theo, và hắn cũng không hề khó chịu về chuyện đó.
Bạch Sở Khiết phụ giúp hắn chuẩn bị thức ăn, chốc chốc lại chủ động đòi hôn.
Trần Duật Đằng mỗi lần hôn đều hôn nhẹ lên môi cậu, cảm giác hai người thật sự là một đôi tình nhân hạnh phúc.
Trần Duật Đằng nướng thịt thì cậu sẽ giúp hắn xiên thức ăn vào mấy cây que.
Bạch Sở Khiết mím môi một hồi rồi hỏi.
"Duật Đằng, em với anh chơi trò xử lí tình huống đi"
Trần Duật Đằng khó hiểu nhìn cậu hỏi.
"Ý em là gì?"
Bạch Sở Khiết cười trừ nói.
"Em mới học ở trên mạng đấy, trò chơi đơn giản thôi.
Em đưa ra tình huống, anh tìm cách xử lí xem thử anh sẽ bảo vệ người yêu mình như thế nào? Có được không?"
Trần Duật Đằng mỉm cười dịu dàng gật đầu đáp.
"Được thôi!"
Bạch Sở Khiết hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng nói.
"Nếu người yêu của anh phát hiện ra anh yêu cả nam lẫn nữ cùng một lúc thì anh phải giải thích làm sao?".
Lời Nói Dối Của Đôi MắtTác giả: Cỏ NgáoTruyện Đam MỹÂm thanh cười nói vui vẻ, tiếng người rộn ràng xung quanh sân trường. Cánh cửa lớn rộng mở chào đón các học sinh, nhìn những người xung quanh cùng có bạn đến trường, bọn họ lần lượt đi vào, cũng chẳng ai để ý đến một nam sinh dáng người nhỏ nhắn. Mái tóc lộn xộn, một bên tóc để dài gần như là che phủ con mắt phải. Khuôn miệng cậu mím lại, rụt rè không dám đi nhanh như thể sợ rằng ánh mắt của mọi người sẽ chú ý đến mình vậy. Cậu cúi đầu, cũng chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn ai. Bóng dáng nhỏ bé cô độc, yếu đuối mang theo chiếc cặp sách lớn đi vào sân trường. "Ai cha! Vong linh không biết nói chuyện đến trường rồi sao?" Âm thanh trêu chọc ở ngay phía sau lưng, cậu giật mình run rẩy không dám đi tiếp. Hai vai co lại theo bản năng, tiếng bước chân càng lúc càng gần. "Bạch Sở Khiết, tôi gọi mà cậu không quay lại chào hỏi sao? Cái tên công tử nhà cậu muốn bị ăn đòn có phải không?" Bạch Sở Khiết bị doạ theo bản năng quay đầu lại, một đám học sinh gồm ba người, ăn mặc xộc xệch, tóc nhuộm màu… Một giọng nữ dịu dàng mang chút ngọt ngào vang lên, câu đầu tiên đã mở lời đã nói nhớ Trần Duật Đằng.Bạch Sở Khiết hoang mang nhìn lại điện thoại xem mình có cầm nhầm điện thoại ai hay không? Nhưng đây đúng thật là điện thoại của Duật Đằng...Bạch Sở Khiết không muốn tin, tự an ủi bản thân rằng đây chỉ là một người bạn bè nào đó của anh đang trêu chọc anh thôi, người anh thích...chỉ có thể là cậu."Này! Duật Đằng, sao cậu không trả lời?"Mễ Lạc hỏi qua điện thoại khiến cho Bạch Sở Khiết được một phen kéo hồn về lại thân xác.Cậu biết tự tiện nghe điện thoại của người khác là bất lịch sự, nhưng cậu muốn biết sự thật."Anh...anh Duật Đằng vừa đi ra ngoài, chị...chị có việc gì cần tìm anh ấy sao? Một lát nữa em sẽ báo lại với anh ấy giúp chị"Mễ Lạc sững sờ một chút vì người cầm điện thoại không phải là Duật Đằng, nhưng mà dù sao cũng là giọng con trai, cô lại càng không nghĩ nhiều mà đáp."Chị là bạn gái của anh ấy, mấy hôm nay Duật Đằng có chút không quan tâm đến chị nên chị muốn gọi điện hỏi thăm.Thì ra là cậu ấy bận, vậy em nhắn với câụ ấy rằng một tuần nữa chị quay về nước, cậu ấy đừng quên đón chị nhé"Bạch Sở Khiết sững sờ, hoá ra...hoá ra là anh không có một người bạn trai khác ngoài cậu, nhưng anh lại có bạn gái....!Vậy từ trước đến nay, cậu đối với anh là gì?Cậu thật sự muốn nói với người con gái kia rằng cậu cũng là người yêu của anh nhưng rồi lại thôi.Mễ Lạc lại nói tiếp."Cũng may là Duật Đằng đi với con trai, nếu cậu ấy đi với con gái chắc chị sẽ ghen lên mất.Tính tình Duật Đằng rất trăng hoa, cái gì cũng mau chán chỉ khổ cho những cô gái bị cậu ấy làm tổn thương"Bạch Sở Khiết càng nghe càng chịu không nổi, cái gì mà trăng hoa, cái gì mà nhiều người thích hắn, cậu cũng không nghe lọt tai nữa.Chung quy lại thì ra tất cả đều là trò đùa.Tức giận có, đau lòng có, nhưng hà cớ gì cậu vô tội, cũng chưa trêu ghẹo gì hắn mà hắn lại đối xử với cậu như vậy?Mễ Lạc nói chào tạm biệt Sở Khiết sau đó tắt máy, cậu ngồi trong lều, sững sờ một lúc thật lâu.Tiếng sóng biển vẫn vỗ rì rào ngoài kia, lẽ ra đây phải là giây phút bình yên nhất của cậu.Tại sao lại cảm thấy giống như đầy giông bão thế này?Cậu để điện thoại của hắn về lại chỗ cũ, vẫn điềm tĩnh đi ra ngoài kia, ngồi trên bãi cát đợi hắn về.Khoảng chừng mười phút sau Duật Đằng quay về, vừa nhìn thấy Bạch Sở Khiết vẫn ngồi ngoan ngoãn chờ đợi mình thì hắn mỉm cười tiến đến, dùng tay nhéo nhẹ má cậu hỏi."Chờ anh có lâu không?"Bạch Sở Khiết vẫn nở nụ cười, phấn khích đáp."Anh quay trở lại rồi, không đợi lâu lắm đâu"Trần Duật Đằng nhìn khuôn mặt đáng yêu của Bạch Sở Khiết liền không kìm được lòng mà hôn nhẹ lên má cậu đáp."Anh đi lấy lò nướng, chúng ta ăn một chút đã nhé? Sau đó tắm biển có được không?"Bạch Sở Khiết gật đầu, còn chủ động nắm tay hắn nói."Hôm nay em muốn làm tất cả mọi việc cùng anh, có được không?"Trần Duật Đằng không hiểu, cũng chẳng hề hay đến cuộc điện thoại kia đã phản bội lại mình.Hắn cứ nghĩ Bạch Sở Khiết vẫn luôn thích mình mà bám theo, và hắn cũng không hề khó chịu về chuyện đó.Bạch Sở Khiết phụ giúp hắn chuẩn bị thức ăn, chốc chốc lại chủ động đòi hôn.Trần Duật Đằng mỗi lần hôn đều hôn nhẹ lên môi cậu, cảm giác hai người thật sự là một đôi tình nhân hạnh phúc.Trần Duật Đằng nướng thịt thì cậu sẽ giúp hắn xiên thức ăn vào mấy cây que.Bạch Sở Khiết mím môi một hồi rồi hỏi."Duật Đằng, em với anh chơi trò xử lí tình huống đi"Trần Duật Đằng khó hiểu nhìn cậu hỏi."Ý em là gì?"Bạch Sở Khiết cười trừ nói."Em mới học ở trên mạng đấy, trò chơi đơn giản thôi.Em đưa ra tình huống, anh tìm cách xử lí xem thử anh sẽ bảo vệ người yêu mình như thế nào? Có được không?"Trần Duật Đằng mỉm cười dịu dàng gật đầu đáp."Được thôi!"Bạch Sở Khiết hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng nói."Nếu người yêu của anh phát hiện ra anh yêu cả nam lẫn nữ cùng một lúc thì anh phải giải thích làm sao?".