“Tôi phải kết hôn.” Cao Thịnh một bên đem đồ ăn buông, một bên đối với nam nhân trước mặt đang nhã nhặn xới cơm vào bát tuyên bố tin vui, nam nhân sau khi cho cơm vào bát hai người, mới im lặng ngồi xuống, đối với anh lộ ra một mạt tươi cười. “Chúc mừng.” Cao Thịnh vui mừng mỉm cười đi vào phòng bếp rửa sạch tay, sau đó đi ra ngồi vào bên cạnh Tô Dung, “Lúc trước không nói cho cậu biết là bởi vì còn không xác định, nhưng mà sau đó ngẫm lại, cũng là nên kết hôn.” Tô Dung nuốt xuống một ngụm đồ ăn, “Ân, là do lần trước quan hệ hữu nghị mà quen biết à?” “Đúng vậy.” Khuôn mặt anh tuấn của Cao Thịnh che giấu không được vui sướng, “Gia thế không tồi, bố cô ấy là hiệu trưởng một trường học, mẹ là giáo sư quốc văn, khó trách cô ấy lại có khí chất như vậy, thật sự giống như . . . . . tiên nữ a.” “Anh thật thích cô ấy?” “Ân, đương nhiên, bằng không tại sao phải cùng cô ấy kết hôn? Đúng rồi Tô Dung, tôi nói với cậu điều này, bố cô ấy muốn cho chúng tôi một căn hộ, sau này nơi đây sẽ để lại cho…
Chương 23
Anh Yêu EmTác giả: Bách LinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược“Tôi phải kết hôn.” Cao Thịnh một bên đem đồ ăn buông, một bên đối với nam nhân trước mặt đang nhã nhặn xới cơm vào bát tuyên bố tin vui, nam nhân sau khi cho cơm vào bát hai người, mới im lặng ngồi xuống, đối với anh lộ ra một mạt tươi cười. “Chúc mừng.” Cao Thịnh vui mừng mỉm cười đi vào phòng bếp rửa sạch tay, sau đó đi ra ngồi vào bên cạnh Tô Dung, “Lúc trước không nói cho cậu biết là bởi vì còn không xác định, nhưng mà sau đó ngẫm lại, cũng là nên kết hôn.” Tô Dung nuốt xuống một ngụm đồ ăn, “Ân, là do lần trước quan hệ hữu nghị mà quen biết à?” “Đúng vậy.” Khuôn mặt anh tuấn của Cao Thịnh che giấu không được vui sướng, “Gia thế không tồi, bố cô ấy là hiệu trưởng một trường học, mẹ là giáo sư quốc văn, khó trách cô ấy lại có khí chất như vậy, thật sự giống như . . . . . tiên nữ a.” “Anh thật thích cô ấy?” “Ân, đương nhiên, bằng không tại sao phải cùng cô ấy kết hôn? Đúng rồi Tô Dung, tôi nói với cậu điều này, bố cô ấy muốn cho chúng tôi một căn hộ, sau này nơi đây sẽ để lại cho… Lại một lần nữa tỉnh lại, dường như đã qua mấy đời.Tô Dung nhấp nháy mắt, một tảng lớn tuyết trắng ánh vào mi mắt, nơi này là thiên đường sao?Cậu mệt mỏi nhắm mắt lại, chỉ có mỗi nình cậu ở thiên đường sao?Cậu muốn gặp lại Cao Thịnh một mặt.Tay Tô Dung bỗng nhiên bị bắt lấy, là Cao Thịnh sao?Cậu run rẩy suy nghĩ, chậm rãi mở mắt ra.“Cậu tỉnh? Tôi quả nhiên không nhìn lầm, tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi.”Cậu thấy Bạch Ngô Đồng hai mắt thấp hồng, kích động nhìn chính mình, cậu ấy nói tỉnh? Mình không chết?Cao Thịnh!“Thịnh. . . . . .” Tô Dung kích động khi nhớ tới người kia, khó khăn mở miệng.Thế nhưng do thanh âm quá mức khàn khàn, nghe chỉ là tiếng『 a 』 không hơn không kém, hơn nữa thoát phá làm cho người ta không đành lòng.“Cậu nói cái gì?” Bạch Ngô Đồng muốn ghé sát vào cậu, để nghe rõ cậu định nói gì, nhưng mà bỗng nhiên lại bị lôi đi, một đám người vây đến, hình như là bác sĩ cùng y tá.Không phải, cậu muốn tìm chính là Cao Thịnh.Tô Dung còn muốn mở miệng, tiếp theo vài giây cậu lại ngất đi.
Lại một lần nữa tỉnh lại, dường như đã qua mấy đời.
Tô Dung nhấp nháy mắt, một tảng lớn tuyết trắng ánh vào mi mắt, nơi này là thiên đường sao?
Cậu mệt mỏi nhắm mắt lại, chỉ có mỗi nình cậu ở thiên đường sao?
Cậu muốn gặp lại Cao Thịnh một mặt.
Tay Tô Dung bỗng nhiên bị bắt lấy, là Cao Thịnh sao?
Cậu run rẩy suy nghĩ, chậm rãi mở mắt ra.
“Cậu tỉnh? Tôi quả nhiên không nhìn lầm, tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi.”
Cậu thấy Bạch Ngô Đồng hai mắt thấp hồng, kích động nhìn chính mình, cậu ấy nói tỉnh? Mình không chết?
Cao Thịnh!
“Thịnh. . . . . .” Tô Dung kích động khi nhớ tới người kia, khó khăn mở miệng.
Thế nhưng do thanh âm quá mức khàn khàn, nghe chỉ là tiếng『 a 』 không hơn không kém, hơn nữa thoát phá làm cho người ta không đành lòng.
“Cậu nói cái gì?” Bạch Ngô Đồng muốn ghé sát vào cậu, để nghe rõ cậu định nói gì, nhưng mà bỗng nhiên lại bị lôi đi, một đám người vây đến, hình như là bác sĩ cùng y tá.
Không phải, cậu muốn tìm chính là Cao Thịnh.
Tô Dung còn muốn mở miệng, tiếp theo vài giây cậu lại ngất đi.
Anh Yêu EmTác giả: Bách LinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược“Tôi phải kết hôn.” Cao Thịnh một bên đem đồ ăn buông, một bên đối với nam nhân trước mặt đang nhã nhặn xới cơm vào bát tuyên bố tin vui, nam nhân sau khi cho cơm vào bát hai người, mới im lặng ngồi xuống, đối với anh lộ ra một mạt tươi cười. “Chúc mừng.” Cao Thịnh vui mừng mỉm cười đi vào phòng bếp rửa sạch tay, sau đó đi ra ngồi vào bên cạnh Tô Dung, “Lúc trước không nói cho cậu biết là bởi vì còn không xác định, nhưng mà sau đó ngẫm lại, cũng là nên kết hôn.” Tô Dung nuốt xuống một ngụm đồ ăn, “Ân, là do lần trước quan hệ hữu nghị mà quen biết à?” “Đúng vậy.” Khuôn mặt anh tuấn của Cao Thịnh che giấu không được vui sướng, “Gia thế không tồi, bố cô ấy là hiệu trưởng một trường học, mẹ là giáo sư quốc văn, khó trách cô ấy lại có khí chất như vậy, thật sự giống như . . . . . tiên nữ a.” “Anh thật thích cô ấy?” “Ân, đương nhiên, bằng không tại sao phải cùng cô ấy kết hôn? Đúng rồi Tô Dung, tôi nói với cậu điều này, bố cô ấy muốn cho chúng tôi một căn hộ, sau này nơi đây sẽ để lại cho… Lại một lần nữa tỉnh lại, dường như đã qua mấy đời.Tô Dung nhấp nháy mắt, một tảng lớn tuyết trắng ánh vào mi mắt, nơi này là thiên đường sao?Cậu mệt mỏi nhắm mắt lại, chỉ có mỗi nình cậu ở thiên đường sao?Cậu muốn gặp lại Cao Thịnh một mặt.Tay Tô Dung bỗng nhiên bị bắt lấy, là Cao Thịnh sao?Cậu run rẩy suy nghĩ, chậm rãi mở mắt ra.“Cậu tỉnh? Tôi quả nhiên không nhìn lầm, tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi.”Cậu thấy Bạch Ngô Đồng hai mắt thấp hồng, kích động nhìn chính mình, cậu ấy nói tỉnh? Mình không chết?Cao Thịnh!“Thịnh. . . . . .” Tô Dung kích động khi nhớ tới người kia, khó khăn mở miệng.Thế nhưng do thanh âm quá mức khàn khàn, nghe chỉ là tiếng『 a 』 không hơn không kém, hơn nữa thoát phá làm cho người ta không đành lòng.“Cậu nói cái gì?” Bạch Ngô Đồng muốn ghé sát vào cậu, để nghe rõ cậu định nói gì, nhưng mà bỗng nhiên lại bị lôi đi, một đám người vây đến, hình như là bác sĩ cùng y tá.Không phải, cậu muốn tìm chính là Cao Thịnh.Tô Dung còn muốn mở miệng, tiếp theo vài giây cậu lại ngất đi.