Bảo Bảo đã chết. Lơ lửng giữa không trung, đối diện với thân xác của mình, sau nửa ngày bé vẫn không có phản ứng gì. Chuyện gì đang diễn ra vậy? Bé cố gắng nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra, cuối cùng cũng có được đáp án. Bé, là một tên ăn mày, gọi là Bảo Bảo, vì nhặt một đồng tiền rơi giữa đường mà bị xe ngựa tông chết. Thật là bi thảm! Đang lúc Bảo Bảo ai oán cho cuộc đời của mình, thì đột nhiên ở trước mặt bé hiện ra hai vị quỷ sai, một vị bạch y một vị hắc y, đây chắc là Hắc Bạch vô thường mà thế nhân thường bảo đi. Bé thật ngoan ngoãn, tùy ý hai vị quỷ sai mang đi, trước lúc chia tay, bé còn lưu luyến không rời, hướng về phía thân thể mà bé đã dùng suốt 15 năm qua để cáo biệt. Tiểu Bảo Bảo quỳ gối trên nền đá màu xanh trong điện Diêm La, ánh mắt hiếu kỳ nhìn chòng chọc về phía trước, bé thật cao hứng khi phát hiện ra, nguyên lai Diêm La Vương một chút cũng không uy nghiêm hung ác như mọi người thường nói. Tại trên điện cao cao, có một bóng dáng, thân hình cùng Bảo Bảo không…
Chương 28
Tiểu Đệ Đệ Của Hoàng ĐếTác giả: Ám Vi Dạ SắcTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Huyền HuyễnBảo Bảo đã chết. Lơ lửng giữa không trung, đối diện với thân xác của mình, sau nửa ngày bé vẫn không có phản ứng gì. Chuyện gì đang diễn ra vậy? Bé cố gắng nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra, cuối cùng cũng có được đáp án. Bé, là một tên ăn mày, gọi là Bảo Bảo, vì nhặt một đồng tiền rơi giữa đường mà bị xe ngựa tông chết. Thật là bi thảm! Đang lúc Bảo Bảo ai oán cho cuộc đời của mình, thì đột nhiên ở trước mặt bé hiện ra hai vị quỷ sai, một vị bạch y một vị hắc y, đây chắc là Hắc Bạch vô thường mà thế nhân thường bảo đi. Bé thật ngoan ngoãn, tùy ý hai vị quỷ sai mang đi, trước lúc chia tay, bé còn lưu luyến không rời, hướng về phía thân thể mà bé đã dùng suốt 15 năm qua để cáo biệt. Tiểu Bảo Bảo quỳ gối trên nền đá màu xanh trong điện Diêm La, ánh mắt hiếu kỳ nhìn chòng chọc về phía trước, bé thật cao hứng khi phát hiện ra, nguyên lai Diêm La Vương một chút cũng không uy nghiêm hung ác như mọi người thường nói. Tại trên điện cao cao, có một bóng dáng, thân hình cùng Bảo Bảo không… Không khí hôm nay… thật sự không được bình thường!Trong lòng mỗi một vị đại thần vào triều đều có ý nghĩ như thế, nhìn về phía Vũ đại tướng quân cùng Kỳ hộ bộ thượng thư đại nhân, mặc dù hai người đều là mặt không biểu tình, nhưng tại sao lại cảm thấy có cổ khí tức mập mờ quay quanh hai người này?Trước không nói đến mấy cái này, chỉ cần hành vi sáng nay của bọn họ cũng đủ để làm cho mọi người khó hiểu – cả hai đều không nói với nhau một câu nào cả!Việc này trước đây chưa từng xảy ra, trong triều đình không ai không biết, đại tướng quân Vũ Mục cùng hộ bộ thượng thư Kỳ Thế Vấn chính là hảo hữu chí giao, ngày bình thường lui tới thân thiết, không những vậy, trong quốc gia đại sự, hai người đều có cùng lập trường làm cho các thế lực khác đều muốn lôi kéo.Chỉ cần có được một người, thì người kia cũng tự động gia nhập, xuất thân quan lại thế gia, còn trẻ đã có chức vị cao như vậy, hai người kia chính là tiền đồ vô lượng đó!Nhưng hôm nay chuyện gì đang xảy ra thế này?Chẳng lẽ hai người trở mặt nhau sao?Trong nội tâm chúng đại thần tuy vừa hiếu kì vừa nghi hoặc nhưng không ai dám tiến lên hỏi thăm.Mặc dù hai người kia biểu hiện sảng khoái, nhưng trên thực tế nếu không có quan hệ gì mật thiết với bọn họ, lại tùy tiện đi lên hỏi thăm việc tư nhất định sẽ bị nói không còn mặt mũi.Mà phản ứng của hoàng đế ngồi cao trên ghế rồng kia cũng làm cho chúng đại thần nghĩ mãi không thông, trong mắt ranh mãnh, trên mặt lại treo cái biểu cảm kia làm cho người ta liên tưởng đến con hồ ly đã ăn trộm gà thành công.Mọi người nội tâm khó hiểu nhưng sợ gây ra đại sự, thánh ý khó dò, bọn họ vẫn là an phận một chút, miễn cho việc ngay cả mình vì sao chết cũng không biết, như vậy thì quá oan đi.Độc Cô Tuyệt không muốn chính mình lộ ra vui vẻ nhưng cố gắng sao cũng không được, chỉ cần nhìn thấy hai người kia hắn liền nhịn không được muốn cười ra tiếng.Quả nhiên rất thú vị! Lát nữa phải kể lại cho Bảo Bảo nghe mới được.Nội tâm không có chút áy náy nào, Độc Cô Tuyệt tiếp tục cười trên sự đau khổ của người khác.“Vũ ái khanh có ý kiến gì không?”Vừa vặn đại thần tấu về vấn đề phòng ngự biên cương, Độc Cô Tuyệt xấu xa quyết định mang hai người kia ra trêu đùa.Nghe thấy hoàng thượng gọi tên, Vũ Mục tâm nhảy dựng, phiền toái đến đây, nhưng y vẫn mang cái nhìn của mình nói ra, dù sao quốc sự so với ân oán cá nhân nặng hơn rất nhiều.Mà Kỳ Thế Vấn đứng bên trái y cũng có dự cảm tai vạ sắp đến, quả nhiên, hoàng đế vừa cười *gian* vừa gọi tên hắn.Hung dữ trừng hoàng đế, Kỳ Thế Vấn nhịn không được mang 18 đời của hắn ra ân cần hỏi thăm một lần, tên hỗn đản!Hãm hại người khác đã không biết hối cải, lại còn dám làm bọn họ xấu hổ trước mặt mọi người, cơn tức này hắn nuốt kiểu nào cũng không trôi, hoàng đế là cái thá gì, hắn nhất định sẽ trả thù!Thói quen nhìn về phía bên phải, Kỳ Thế Vấn chú ý tới trong mắt Vũ Mục có cùng phẫn nộ với hắn, tầm mắt hai người tương giao, lập tức đạt thành hiệp nghị, bọn họ tuyệt đối phải làm cho hoàng đế trả giá thật nhiều!
Không khí hôm nay… thật sự không được bình thường!
Trong lòng mỗi một vị đại thần vào triều đều có ý nghĩ như thế, nhìn về phía Vũ đại tướng quân cùng Kỳ hộ bộ thượng thư đại nhân, mặc dù hai người đều là mặt không biểu tình, nhưng tại sao lại cảm thấy có cổ khí tức mập mờ quay quanh hai người này?
Trước không nói đến mấy cái này, chỉ cần hành vi sáng nay của bọn họ cũng đủ để làm cho mọi người khó hiểu – cả hai đều không nói với nhau một câu nào cả!
Việc này trước đây chưa từng xảy ra, trong triều đình không ai không biết, đại tướng quân Vũ Mục cùng hộ bộ thượng thư Kỳ Thế Vấn chính là hảo hữu chí giao, ngày bình thường lui tới thân thiết, không những vậy, trong quốc gia đại sự, hai người đều có cùng lập trường làm cho các thế lực khác đều muốn lôi kéo.
Chỉ cần có được một người, thì người kia cũng tự động gia nhập, xuất thân quan lại thế gia, còn trẻ đã có chức vị cao như vậy, hai người kia chính là tiền đồ vô lượng đó!
Nhưng hôm nay chuyện gì đang xảy ra thế này?
Chẳng lẽ hai người trở mặt nhau sao?
Trong nội tâm chúng đại thần tuy vừa hiếu kì vừa nghi hoặc nhưng không ai dám tiến lên hỏi thăm.
Mặc dù hai người kia biểu hiện sảng khoái, nhưng trên thực tế nếu không có quan hệ gì mật thiết với bọn họ, lại tùy tiện đi lên hỏi thăm việc tư nhất định sẽ bị nói không còn mặt mũi.
Mà phản ứng của hoàng đế ngồi cao trên ghế rồng kia cũng làm cho chúng đại thần nghĩ mãi không thông, trong mắt ranh mãnh, trên mặt lại treo cái biểu cảm kia làm cho người ta liên tưởng đến con hồ ly đã ăn trộm gà thành công.
Mọi người nội tâm khó hiểu nhưng sợ gây ra đại sự, thánh ý khó dò, bọn họ vẫn là an phận một chút, miễn cho việc ngay cả mình vì sao chết cũng không biết, như vậy thì quá oan đi.
Độc Cô Tuyệt không muốn chính mình lộ ra vui vẻ nhưng cố gắng sao cũng không được, chỉ cần nhìn thấy hai người kia hắn liền nhịn không được muốn cười ra tiếng.
Quả nhiên rất thú vị! Lát nữa phải kể lại cho Bảo Bảo nghe mới được.
Nội tâm không có chút áy náy nào, Độc Cô Tuyệt tiếp tục cười trên sự đau khổ của người khác.
“Vũ ái khanh có ý kiến gì không?”
Vừa vặn đại thần tấu về vấn đề phòng ngự biên cương, Độc Cô Tuyệt xấu xa quyết định mang hai người kia ra trêu đùa.
Nghe thấy hoàng thượng gọi tên, Vũ Mục tâm nhảy dựng, phiền toái đến đây, nhưng y vẫn mang cái nhìn của mình nói ra, dù sao quốc sự so với ân oán cá nhân nặng hơn rất nhiều.
Mà Kỳ Thế Vấn đứng bên trái y cũng có dự cảm tai vạ sắp đến, quả nhiên, hoàng đế vừa cười *gian* vừa gọi tên hắn.
Hung dữ trừng hoàng đế, Kỳ Thế Vấn nhịn không được mang 18 đời của hắn ra ân cần hỏi thăm một lần, tên hỗn đản!
Hãm hại người khác đã không biết hối cải, lại còn dám làm bọn họ xấu hổ trước mặt mọi người, cơn tức này hắn nuốt kiểu nào cũng không trôi, hoàng đế là cái thá gì, hắn nhất định sẽ trả thù!
Thói quen nhìn về phía bên phải, Kỳ Thế Vấn chú ý tới trong mắt Vũ Mục có cùng phẫn nộ với hắn, tầm mắt hai người tương giao, lập tức đạt thành hiệp nghị, bọn họ tuyệt đối phải làm cho hoàng đế trả giá thật nhiều!
Tiểu Đệ Đệ Của Hoàng ĐếTác giả: Ám Vi Dạ SắcTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Huyền HuyễnBảo Bảo đã chết. Lơ lửng giữa không trung, đối diện với thân xác của mình, sau nửa ngày bé vẫn không có phản ứng gì. Chuyện gì đang diễn ra vậy? Bé cố gắng nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra, cuối cùng cũng có được đáp án. Bé, là một tên ăn mày, gọi là Bảo Bảo, vì nhặt một đồng tiền rơi giữa đường mà bị xe ngựa tông chết. Thật là bi thảm! Đang lúc Bảo Bảo ai oán cho cuộc đời của mình, thì đột nhiên ở trước mặt bé hiện ra hai vị quỷ sai, một vị bạch y một vị hắc y, đây chắc là Hắc Bạch vô thường mà thế nhân thường bảo đi. Bé thật ngoan ngoãn, tùy ý hai vị quỷ sai mang đi, trước lúc chia tay, bé còn lưu luyến không rời, hướng về phía thân thể mà bé đã dùng suốt 15 năm qua để cáo biệt. Tiểu Bảo Bảo quỳ gối trên nền đá màu xanh trong điện Diêm La, ánh mắt hiếu kỳ nhìn chòng chọc về phía trước, bé thật cao hứng khi phát hiện ra, nguyên lai Diêm La Vương một chút cũng không uy nghiêm hung ác như mọi người thường nói. Tại trên điện cao cao, có một bóng dáng, thân hình cùng Bảo Bảo không… Không khí hôm nay… thật sự không được bình thường!Trong lòng mỗi một vị đại thần vào triều đều có ý nghĩ như thế, nhìn về phía Vũ đại tướng quân cùng Kỳ hộ bộ thượng thư đại nhân, mặc dù hai người đều là mặt không biểu tình, nhưng tại sao lại cảm thấy có cổ khí tức mập mờ quay quanh hai người này?Trước không nói đến mấy cái này, chỉ cần hành vi sáng nay của bọn họ cũng đủ để làm cho mọi người khó hiểu – cả hai đều không nói với nhau một câu nào cả!Việc này trước đây chưa từng xảy ra, trong triều đình không ai không biết, đại tướng quân Vũ Mục cùng hộ bộ thượng thư Kỳ Thế Vấn chính là hảo hữu chí giao, ngày bình thường lui tới thân thiết, không những vậy, trong quốc gia đại sự, hai người đều có cùng lập trường làm cho các thế lực khác đều muốn lôi kéo.Chỉ cần có được một người, thì người kia cũng tự động gia nhập, xuất thân quan lại thế gia, còn trẻ đã có chức vị cao như vậy, hai người kia chính là tiền đồ vô lượng đó!Nhưng hôm nay chuyện gì đang xảy ra thế này?Chẳng lẽ hai người trở mặt nhau sao?Trong nội tâm chúng đại thần tuy vừa hiếu kì vừa nghi hoặc nhưng không ai dám tiến lên hỏi thăm.Mặc dù hai người kia biểu hiện sảng khoái, nhưng trên thực tế nếu không có quan hệ gì mật thiết với bọn họ, lại tùy tiện đi lên hỏi thăm việc tư nhất định sẽ bị nói không còn mặt mũi.Mà phản ứng của hoàng đế ngồi cao trên ghế rồng kia cũng làm cho chúng đại thần nghĩ mãi không thông, trong mắt ranh mãnh, trên mặt lại treo cái biểu cảm kia làm cho người ta liên tưởng đến con hồ ly đã ăn trộm gà thành công.Mọi người nội tâm khó hiểu nhưng sợ gây ra đại sự, thánh ý khó dò, bọn họ vẫn là an phận một chút, miễn cho việc ngay cả mình vì sao chết cũng không biết, như vậy thì quá oan đi.Độc Cô Tuyệt không muốn chính mình lộ ra vui vẻ nhưng cố gắng sao cũng không được, chỉ cần nhìn thấy hai người kia hắn liền nhịn không được muốn cười ra tiếng.Quả nhiên rất thú vị! Lát nữa phải kể lại cho Bảo Bảo nghe mới được.Nội tâm không có chút áy náy nào, Độc Cô Tuyệt tiếp tục cười trên sự đau khổ của người khác.“Vũ ái khanh có ý kiến gì không?”Vừa vặn đại thần tấu về vấn đề phòng ngự biên cương, Độc Cô Tuyệt xấu xa quyết định mang hai người kia ra trêu đùa.Nghe thấy hoàng thượng gọi tên, Vũ Mục tâm nhảy dựng, phiền toái đến đây, nhưng y vẫn mang cái nhìn của mình nói ra, dù sao quốc sự so với ân oán cá nhân nặng hơn rất nhiều.Mà Kỳ Thế Vấn đứng bên trái y cũng có dự cảm tai vạ sắp đến, quả nhiên, hoàng đế vừa cười *gian* vừa gọi tên hắn.Hung dữ trừng hoàng đế, Kỳ Thế Vấn nhịn không được mang 18 đời của hắn ra ân cần hỏi thăm một lần, tên hỗn đản!Hãm hại người khác đã không biết hối cải, lại còn dám làm bọn họ xấu hổ trước mặt mọi người, cơn tức này hắn nuốt kiểu nào cũng không trôi, hoàng đế là cái thá gì, hắn nhất định sẽ trả thù!Thói quen nhìn về phía bên phải, Kỳ Thế Vấn chú ý tới trong mắt Vũ Mục có cùng phẫn nộ với hắn, tầm mắt hai người tương giao, lập tức đạt thành hiệp nghị, bọn họ tuyệt đối phải làm cho hoàng đế trả giá thật nhiều!