Tháng ba, mùa xuân se lạnh, bức tường trong Hoàng cung thâm trầm. Bên trong Huấn hình ti, roi dài xẹt ngang trong không khí sau đó tạo ra những âm thanh sắc bén giáng xuống người thiếu niên đang quỳ trên mặt đất. Thiếu niên kia khoảng mười bảy mười tám tuổi, là một mĩ thiếu niên tuyệt sắc. Làn da trắng nõn, khắp toàn thân là những vết thương rướm máu, bị đánh đập dữ dội chỉ cắn m0i dưới đến xanh tím cũng không kêu một câu. Mái tóc đen dài đen nhánh bị mồ lạnh ướt đẫm dính vào hai bên má, máu cùng với mồ hôi không ngừng chảy vào chỗ da thịt bị hở, vết thương nóng bỏng như lửa đốt. Những nô lệ còn lại từ lâu đã quen với cảnh tượng này, họ vẫn tiếp tục giặt giũ, giã gạo, quét dọn với vẻ mặt vô cảm….. Trong tòa Huấn đình ti to lớn này, chỉ có âm thanh da thịt bởi tiếng bị đánh đập của người thiếu niên, âm thanh dồn dập khiến người khác cảm thấy đau răng. Dương công công - thái giám phụ trách nơi này cầm cây phất trần trong tay từ bên ngoài đi vào, giọng nói sắc bén: “Hành động cẩu thả, đã…
Chương 6: 6: Bất Quá Cũng Chỉ Là Kéo Dài Chút Hơi Tàn Mà Thôi
Tướng Quân Hảo KhiTác giả: Hủ GiaTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Đam MỹTháng ba, mùa xuân se lạnh, bức tường trong Hoàng cung thâm trầm. Bên trong Huấn hình ti, roi dài xẹt ngang trong không khí sau đó tạo ra những âm thanh sắc bén giáng xuống người thiếu niên đang quỳ trên mặt đất. Thiếu niên kia khoảng mười bảy mười tám tuổi, là một mĩ thiếu niên tuyệt sắc. Làn da trắng nõn, khắp toàn thân là những vết thương rướm máu, bị đánh đập dữ dội chỉ cắn m0i dưới đến xanh tím cũng không kêu một câu. Mái tóc đen dài đen nhánh bị mồ lạnh ướt đẫm dính vào hai bên má, máu cùng với mồ hôi không ngừng chảy vào chỗ da thịt bị hở, vết thương nóng bỏng như lửa đốt. Những nô lệ còn lại từ lâu đã quen với cảnh tượng này, họ vẫn tiếp tục giặt giũ, giã gạo, quét dọn với vẻ mặt vô cảm….. Trong tòa Huấn đình ti to lớn này, chỉ có âm thanh da thịt bởi tiếng bị đánh đập của người thiếu niên, âm thanh dồn dập khiến người khác cảm thấy đau răng. Dương công công - thái giám phụ trách nơi này cầm cây phất trần trong tay từ bên ngoài đi vào, giọng nói sắc bén: “Hành động cẩu thả, đã… Chờ đến khi phơi xong y phục thì trời cũng đã khuya.Huấn hình ti là nơi toàn những tiếng chửi rủa và đòn roi, cũng chỉ có thời điểm như thế này mới có thể yên tĩnh một chút.Thẩm Tinh Phong lắc lắc cánh tay, lại xoa xoa cái bụng đói meo, cau mày đi về phía phòng ngủ.Cậu ở chung phòng với mười bốn nô lệ khác.Nơi đây không có giường, cậu trực tiếp ngủ trên cái chăn bông trải trên sàn nhà, nô lệ thì cần gì ngủ trên giường, dù sao thì ngày mai cũng chẳng có gì thay đổi, cậu vẫn phải đi giặt y phục, vẫn là một ngày dài như vậy.Thẩm Tinh Phong đi dọc theo hành lang, đứng trước cửa phòng cậu giơ tay ra đẩy cửa mới phát hiện ra cửa đã bị khóa từ bên trong.Đêm tháng ba, sương rơi dày đặc, Thẩm Tinh Phong lạnh đến mức răng run lên cầm cập."Mở cửa!"Cậu lại tiếp tục gõ cửa.Cánh cửa sau đó mở ra theo sau đó là hai tên đàn ông lực lưỡng.Là một đôi huynh đệ song sinh phụ trách việc giã gạo, tên Vương Cường và Vương Hạo."Ồn ào con mẹ gì chứ?! Không nhìn thấy mọi người đều đang ngủ rồi à?"Cơn gió lạnh cóng khiến Thẩm Tinh Phong chỉ muốn nhanh chóng đi vào nằm xuống, mặc kệ hai người kia còn ồn ào, cậu nhấc chân bước vào trong.Vương Cường vươn tay ra chặn cậu lại."Đêm nay ngươi ngủ ở ngoài đi.""Cái gì?"Vương Hạo ở một bên cười khinh bỉ: "Ngươi bị khác thượng qua rồi, chúng ta không muốn ngủ cùng với người như ngươi, thứ dơ bẩn."Đôi mắt Thẩm Tinh Phong đột nhiên đỏ lên..
Chờ đến khi phơi xong y phục thì trời cũng đã khuya.
Huấn hình ti là nơi toàn những tiếng chửi rủa và đòn roi, cũng chỉ có thời điểm như thế này mới có thể yên tĩnh một chút.
Thẩm Tinh Phong lắc lắc cánh tay, lại xoa xoa cái bụng đói meo, cau mày đi về phía phòng ngủ.
Cậu ở chung phòng với mười bốn nô lệ khác.
Nơi đây không có giường, cậu trực tiếp ngủ trên cái chăn bông trải trên sàn nhà, nô lệ thì cần gì ngủ trên giường, dù sao thì ngày mai cũng chẳng có gì thay đổi, cậu vẫn phải đi giặt y phục, vẫn là một ngày dài như vậy.
Thẩm Tinh Phong đi dọc theo hành lang, đứng trước cửa phòng cậu giơ tay ra đẩy cửa mới phát hiện ra cửa đã bị khóa từ bên trong.
Đêm tháng ba, sương rơi dày đặc, Thẩm Tinh Phong lạnh đến mức răng run lên cầm cập.
"Mở cửa!"
Cậu lại tiếp tục gõ cửa.
Cánh cửa sau đó mở ra theo sau đó là hai tên đàn ông lực lưỡng.
Là một đôi huynh đệ song sinh phụ trách việc giã gạo, tên Vương Cường và Vương Hạo.
"Ồn ào con mẹ gì chứ?! Không nhìn thấy mọi người đều đang ngủ rồi à?"
Cơn gió lạnh cóng khiến Thẩm Tinh Phong chỉ muốn nhanh chóng đi vào nằm xuống, mặc kệ hai người kia còn ồn ào, cậu nhấc chân bước vào trong.
Vương Cường vươn tay ra chặn cậu lại.
"Đêm nay ngươi ngủ ở ngoài đi.
"
"Cái gì?"
Vương Hạo ở một bên cười khinh bỉ: "Ngươi bị khác thượng qua rồi, chúng ta không muốn ngủ cùng với người như ngươi, thứ dơ bẩn.
"
Đôi mắt Thẩm Tinh Phong đột nhiên đỏ lên.
.
Tướng Quân Hảo KhiTác giả: Hủ GiaTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Đam MỹTháng ba, mùa xuân se lạnh, bức tường trong Hoàng cung thâm trầm. Bên trong Huấn hình ti, roi dài xẹt ngang trong không khí sau đó tạo ra những âm thanh sắc bén giáng xuống người thiếu niên đang quỳ trên mặt đất. Thiếu niên kia khoảng mười bảy mười tám tuổi, là một mĩ thiếu niên tuyệt sắc. Làn da trắng nõn, khắp toàn thân là những vết thương rướm máu, bị đánh đập dữ dội chỉ cắn m0i dưới đến xanh tím cũng không kêu một câu. Mái tóc đen dài đen nhánh bị mồ lạnh ướt đẫm dính vào hai bên má, máu cùng với mồ hôi không ngừng chảy vào chỗ da thịt bị hở, vết thương nóng bỏng như lửa đốt. Những nô lệ còn lại từ lâu đã quen với cảnh tượng này, họ vẫn tiếp tục giặt giũ, giã gạo, quét dọn với vẻ mặt vô cảm….. Trong tòa Huấn đình ti to lớn này, chỉ có âm thanh da thịt bởi tiếng bị đánh đập của người thiếu niên, âm thanh dồn dập khiến người khác cảm thấy đau răng. Dương công công - thái giám phụ trách nơi này cầm cây phất trần trong tay từ bên ngoài đi vào, giọng nói sắc bén: “Hành động cẩu thả, đã… Chờ đến khi phơi xong y phục thì trời cũng đã khuya.Huấn hình ti là nơi toàn những tiếng chửi rủa và đòn roi, cũng chỉ có thời điểm như thế này mới có thể yên tĩnh một chút.Thẩm Tinh Phong lắc lắc cánh tay, lại xoa xoa cái bụng đói meo, cau mày đi về phía phòng ngủ.Cậu ở chung phòng với mười bốn nô lệ khác.Nơi đây không có giường, cậu trực tiếp ngủ trên cái chăn bông trải trên sàn nhà, nô lệ thì cần gì ngủ trên giường, dù sao thì ngày mai cũng chẳng có gì thay đổi, cậu vẫn phải đi giặt y phục, vẫn là một ngày dài như vậy.Thẩm Tinh Phong đi dọc theo hành lang, đứng trước cửa phòng cậu giơ tay ra đẩy cửa mới phát hiện ra cửa đã bị khóa từ bên trong.Đêm tháng ba, sương rơi dày đặc, Thẩm Tinh Phong lạnh đến mức răng run lên cầm cập."Mở cửa!"Cậu lại tiếp tục gõ cửa.Cánh cửa sau đó mở ra theo sau đó là hai tên đàn ông lực lưỡng.Là một đôi huynh đệ song sinh phụ trách việc giã gạo, tên Vương Cường và Vương Hạo."Ồn ào con mẹ gì chứ?! Không nhìn thấy mọi người đều đang ngủ rồi à?"Cơn gió lạnh cóng khiến Thẩm Tinh Phong chỉ muốn nhanh chóng đi vào nằm xuống, mặc kệ hai người kia còn ồn ào, cậu nhấc chân bước vào trong.Vương Cường vươn tay ra chặn cậu lại."Đêm nay ngươi ngủ ở ngoài đi.""Cái gì?"Vương Hạo ở một bên cười khinh bỉ: "Ngươi bị khác thượng qua rồi, chúng ta không muốn ngủ cùng với người như ngươi, thứ dơ bẩn."Đôi mắt Thẩm Tinh Phong đột nhiên đỏ lên..