Mỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút…
Chương 8: 8: Một Đêm Dài
Bác Quân Nhất Tiêu Thời Không Sai LệchTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút… ~~~Năm nay Ninh Hinh tặng em một cặp vòng đôi rất đẹp nằm trong bộ sưu tập mới ra của Tiffany&co mà hôm trước em hỏi cô ấy có đẹp hay không, cô ấy nói ý nghĩa của chiếc vòng này rất đặc biệt, rất hợp với em và anh.Tiểu phú bà không chịu ở nhà hưởng an nhàn mà lại chạy theo em lăn lộn khắp chốn, thời gian qua đã cực khổ cho cô ấy rồi.Ngày mai được cùng anh đến Thuỵ Sỹ đón sinh nhật, em rất vui....5/9/2026 Vương Nhất Bác hai mươi chín tuổi, cùng Chiến Ca trải qua sinh nhật lần thứ chín.Ba ngày qua cùng anh trải qua sinh nhật tuổi 29 tôi thật sự rất vui.Cùng nhau leo núi, cùng nhau đạp xe, cùng nắm tay nhau đi dạo trên cánh đồng tràn ngập mùi hoa cỏ.Gặp được anh, ở bên cạnh anh có lẽ chính là hạnh phúc lớn nhất đời này của em....Ninh Hinh cùng Mục Tử Văn đã kết hôn rồi, hai người nọ thật xứng đôi.Váy cưới trắng, hoa cưới đỏ, lễ đường trang nghiêm, tuyên thệ, đeo nhẫn cưới, mọi người chúc phúc.Em có chút mong chờ về ngày mà em cùng anh có thể đường đường chính chính ở cạnh nhau như vậy....Nhẫn cưới DR, một người đàn ông chỉ được mua nó một lần, không bán cho nữ.Chiến Ca, anh biết không, nhân viên ở đó thấy em là người đăng kí mua nhẫn còn phía người nhận là anh đã thật sự rất kích động rất nhiều, Ninh Hinh đi bên cạnh cũng không ngừng trêu chọc em, em cũng có chút ngượng ngùng, chỉ là bọn họ đều rất chuyên nghiệp, cùng em kí hợp đồng bảo mật thông tin....5/10/2026, Chiến Ca ba mươi tuổi, em muốn đem anh về nhà rồi.Anh cùng em ngồi dưới chiếc bàn lấp lánh ánh nến, ăn Beefsteak mà em phải học Ninh Hinh tận một tháng mới làm ra đúng mùi vị, không gian lãng mạng vô cùng.Chiếc nhẫn DR em tặng, anh chỉ nhận lấy chứ không hề đeo lên tay.Em đã rất sợ.Đêm hôm ấy, chúng ta vẫn nằm cạnh nhau như lúc trước, nhưng em cảm thấy được, anh cách em rất xa, rất xa.Chúng ta cùng nhau nói rất nhiều những chuyện đã qua, lúc thấy em đã rất buồn ngủ rồi nhưng vẫn cố gắng mở mắt, anh dịu dàng nói với em nhắm mắt lại đi, anh sẽ kể chuyện cho em ngủ.Anh thật biết cách kể chuyện, kể đến nỗi em chẳng thể nào ngủ được nữa.Một đêm ấy đối với em, thật dài..
~~~Năm nay Ninh Hinh tặng em một cặp vòng đôi rất đẹp nằm trong bộ sưu tập mới ra của Tiffany&co mà hôm trước em hỏi cô ấy có đẹp hay không, cô ấy nói ý nghĩa của chiếc vòng này rất đặc biệt, rất hợp với em và anh.
Tiểu phú bà không chịu ở nhà hưởng an nhàn mà lại chạy theo em lăn lộn khắp chốn, thời gian qua đã cực khổ cho cô ấy rồi.
Ngày mai được cùng anh đến Thuỵ Sỹ đón sinh nhật, em rất vui....5/9/2026 Vương Nhất Bác hai mươi chín tuổi, cùng Chiến Ca trải qua sinh nhật lần thứ chín.Ba ngày qua cùng anh trải qua sinh nhật tuổi 29 tôi thật sự rất vui.
Cùng nhau leo núi, cùng nhau đạp xe, cùng nắm tay nhau đi dạo trên cánh đồng tràn ngập mùi hoa cỏ.
Gặp được anh, ở bên cạnh anh có lẽ chính là hạnh phúc lớn nhất đời này của em....Ninh Hinh cùng Mục Tử Văn đã kết hôn rồi, hai người nọ thật xứng đôi.
Váy cưới trắng, hoa cưới đỏ, lễ đường trang nghiêm, tuyên thệ, đeo nhẫn cưới, mọi người chúc phúc.
Em có chút mong chờ về ngày mà em cùng anh có thể đường đường chính chính ở cạnh nhau như vậy....Nhẫn cưới DR, một người đàn ông chỉ được mua nó một lần, không bán cho nữ.
Chiến Ca, anh biết không, nhân viên ở đó thấy em là người đăng kí mua nhẫn còn phía người nhận là anh đã thật sự rất kích động rất nhiều, Ninh Hinh đi bên cạnh cũng không ngừng trêu chọc em, em cũng có chút ngượng ngùng, chỉ là bọn họ đều rất chuyên nghiệp, cùng em kí hợp đồng bảo mật thông tin....5/10/2026, Chiến Ca ba mươi tuổi, em muốn đem anh về nhà rồi.Anh cùng em ngồi dưới chiếc bàn lấp lánh ánh nến, ăn Beefsteak mà em phải học Ninh Hinh tận một tháng mới làm ra đúng mùi vị, không gian lãng mạng vô cùng.
Chiếc nhẫn DR em tặng, anh chỉ nhận lấy chứ không hề đeo lên tay.
Em đã rất sợ.Đêm hôm ấy, chúng ta vẫn nằm cạnh nhau như lúc trước, nhưng em cảm thấy được, anh cách em rất xa, rất xa.
Chúng ta cùng nhau nói rất nhiều những chuyện đã qua, lúc thấy em đã rất buồn ngủ rồi nhưng vẫn cố gắng mở mắt, anh dịu dàng nói với em nhắm mắt lại đi, anh sẽ kể chuyện cho em ngủ.
Anh thật biết cách kể chuyện, kể đến nỗi em chẳng thể nào ngủ được nữa.
Một đêm ấy đối với em, thật dài..
Bác Quân Nhất Tiêu Thời Không Sai LệchTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút… ~~~Năm nay Ninh Hinh tặng em một cặp vòng đôi rất đẹp nằm trong bộ sưu tập mới ra của Tiffany&co mà hôm trước em hỏi cô ấy có đẹp hay không, cô ấy nói ý nghĩa của chiếc vòng này rất đặc biệt, rất hợp với em và anh.Tiểu phú bà không chịu ở nhà hưởng an nhàn mà lại chạy theo em lăn lộn khắp chốn, thời gian qua đã cực khổ cho cô ấy rồi.Ngày mai được cùng anh đến Thuỵ Sỹ đón sinh nhật, em rất vui....5/9/2026 Vương Nhất Bác hai mươi chín tuổi, cùng Chiến Ca trải qua sinh nhật lần thứ chín.Ba ngày qua cùng anh trải qua sinh nhật tuổi 29 tôi thật sự rất vui.Cùng nhau leo núi, cùng nhau đạp xe, cùng nắm tay nhau đi dạo trên cánh đồng tràn ngập mùi hoa cỏ.Gặp được anh, ở bên cạnh anh có lẽ chính là hạnh phúc lớn nhất đời này của em....Ninh Hinh cùng Mục Tử Văn đã kết hôn rồi, hai người nọ thật xứng đôi.Váy cưới trắng, hoa cưới đỏ, lễ đường trang nghiêm, tuyên thệ, đeo nhẫn cưới, mọi người chúc phúc.Em có chút mong chờ về ngày mà em cùng anh có thể đường đường chính chính ở cạnh nhau như vậy....Nhẫn cưới DR, một người đàn ông chỉ được mua nó một lần, không bán cho nữ.Chiến Ca, anh biết không, nhân viên ở đó thấy em là người đăng kí mua nhẫn còn phía người nhận là anh đã thật sự rất kích động rất nhiều, Ninh Hinh đi bên cạnh cũng không ngừng trêu chọc em, em cũng có chút ngượng ngùng, chỉ là bọn họ đều rất chuyên nghiệp, cùng em kí hợp đồng bảo mật thông tin....5/10/2026, Chiến Ca ba mươi tuổi, em muốn đem anh về nhà rồi.Anh cùng em ngồi dưới chiếc bàn lấp lánh ánh nến, ăn Beefsteak mà em phải học Ninh Hinh tận một tháng mới làm ra đúng mùi vị, không gian lãng mạng vô cùng.Chiếc nhẫn DR em tặng, anh chỉ nhận lấy chứ không hề đeo lên tay.Em đã rất sợ.Đêm hôm ấy, chúng ta vẫn nằm cạnh nhau như lúc trước, nhưng em cảm thấy được, anh cách em rất xa, rất xa.Chúng ta cùng nhau nói rất nhiều những chuyện đã qua, lúc thấy em đã rất buồn ngủ rồi nhưng vẫn cố gắng mở mắt, anh dịu dàng nói với em nhắm mắt lại đi, anh sẽ kể chuyện cho em ngủ.Anh thật biết cách kể chuyện, kể đến nỗi em chẳng thể nào ngủ được nữa.Một đêm ấy đối với em, thật dài..