Mỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút…
Chương 16: 16: Mùa Đông Năm Ấy 3
Bác Quân Nhất Tiêu Thời Không Sai LệchTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút… Tiêu Chiến kết hôn, thiếp mời có 2 tấm được gửi đến, một tấm là của vợ chồng cô, một tấm là của Nhất Bác....Lễ kết hôn của Tiêu lão sư, Nhất Bác cùng vợ chồng cô đến dự, vị hôn thê của Tiêu lão sư rất đẹp, những người biết chuyện năm xưa đều không tự chủ được mà tỏ ra tiếc nuối.Nhất Bác vẫn tỏ ra thái độ rất bình thản như không có chuyện gì cả, còn rất thoải mái chúc Tiêu lão sư sau này hạnh phúc, vợ chồng cô cũng tưởng chừng như hai năm vừa qua đã triệt để giúp cậu ấy quên đi được đoạn tình cảm kia rồi....Tiêu lão sư công danh sự nghiệp hôn nhân đều rất thuận lợi, quả là một người đàn ông ba mươi bảy tám có tất cả trong tay mọi thứ....Chỉ là có một lần ba người cùng ăn cơm, Nhất Bác hôm ấy đã không cẩn thận mà cảm thán rằng mùi vị của món ăn giống thật, bây giờ cô mới hiểu vì sao lần đầu tiên ăn món cô nấu hốc mắt cậu ấy lại có chút ửng đỏ.Đúng rồi, là vì người dạy cho cô nấu ăn là Tiêu lão sư của cậu ấy....5/8/2029 Vương Nhất Bác ba mươi hai tuổi, 5/9/2029 Mục Vân Hi tròn một tuổi.Bé con tròn một tuổi, đã biết đi rồi, không theo vợ chồng cô mà đặc biệt thích bám Nhất Bác.Có lần vợ chồng cô cùng Nhất Bác đứng về hai hướng khác nhau, muốn xem bé con sẽ đi về phía nào, bé con liền không đi về hướng vợ chồng cô mà rất nhanh liền hướng bước chân nhỏ về phía Nhất Bác, Nhất Bác cười rất vui....Nhất Bác từng nói cô cùng Tử Văn đợi anh thêm vài năm nữa, đợi anh hoàn toàn rời khỏi giới giải trí, sống một cuộc sống bình phàm, anh sẽ dạy cho bảo bảo học nhảy, học lái motor, học trượt ván, dẫn bảo bảo đi trượt tuyết.Chỉ là không ngờ anh lại là người thất hứa....Như mọi ngày bình thường, cô sẽ chuẩn bị bữa sáng, cậu ấy thức dậy sẽ lên ăn cùng nhưng mà hôm nay đợi một hồi vẫn chưa thấy cậu ấy lên.Cô liền nói đùa cùng Tử Văn rằng mùa đông năm nay lạnh hơn mọi khi, có lẽ là cậu ấy còn đang ham ngủ.Lời nói vừa dừng lại, cô cùng Tử Văn liền cảm thấy không đúng, cậu ấy xưa nay chưa từng đến trễ, cô cùng Tử Văn liền cùng nhau xuống dưới xem thử..
Tiêu Chiến kết hôn, thiếp mời có 2 tấm được gửi đến, một tấm là của vợ chồng cô, một tấm là của Nhất Bác....Lễ kết hôn của Tiêu lão sư, Nhất Bác cùng vợ chồng cô đến dự, vị hôn thê của Tiêu lão sư rất đẹp, những người biết chuyện năm xưa đều không tự chủ được mà tỏ ra tiếc nuối.
Nhất Bác vẫn tỏ ra thái độ rất bình thản như không có chuyện gì cả, còn rất thoải mái chúc Tiêu lão sư sau này hạnh phúc, vợ chồng cô cũng tưởng chừng như hai năm vừa qua đã triệt để giúp cậu ấy quên đi được đoạn tình cảm kia rồi....Tiêu lão sư công danh sự nghiệp hôn nhân đều rất thuận lợi, quả là một người đàn ông ba mươi bảy tám có tất cả trong tay mọi thứ....Chỉ là có một lần ba người cùng ăn cơm, Nhất Bác hôm ấy đã không cẩn thận mà cảm thán rằng mùi vị của món ăn giống thật, bây giờ cô mới hiểu vì sao lần đầu tiên ăn món cô nấu hốc mắt cậu ấy lại có chút ửng đỏ.
Đúng rồi, là vì người dạy cho cô nấu ăn là Tiêu lão sư của cậu ấy....5/8/2029 Vương Nhất Bác ba mươi hai tuổi, 5/9/2029 Mục Vân Hi tròn một tuổi.Bé con tròn một tuổi, đã biết đi rồi, không theo vợ chồng cô mà đặc biệt thích bám Nhất Bác.
Có lần vợ chồng cô cùng Nhất Bác đứng về hai hướng khác nhau, muốn xem bé con sẽ đi về phía nào, bé con liền không đi về hướng vợ chồng cô mà rất nhanh liền hướng bước chân nhỏ về phía Nhất Bác, Nhất Bác cười rất vui....Nhất Bác từng nói cô cùng Tử Văn đợi anh thêm vài năm nữa, đợi anh hoàn toàn rời khỏi giới giải trí, sống một cuộc sống bình phàm, anh sẽ dạy cho bảo bảo học nhảy, học lái motor, học trượt ván, dẫn bảo bảo đi trượt tuyết.
Chỉ là không ngờ anh lại là người thất hứa....Như mọi ngày bình thường, cô sẽ chuẩn bị bữa sáng, cậu ấy thức dậy sẽ lên ăn cùng nhưng mà hôm nay đợi một hồi vẫn chưa thấy cậu ấy lên.Cô liền nói đùa cùng Tử Văn rằng mùa đông năm nay lạnh hơn mọi khi, có lẽ là cậu ấy còn đang ham ngủ.
Lời nói vừa dừng lại, cô cùng Tử Văn liền cảm thấy không đúng, cậu ấy xưa nay chưa từng đến trễ, cô cùng Tử Văn liền cùng nhau xuống dưới xem thử..
Bác Quân Nhất Tiêu Thời Không Sai LệchTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút… Tiêu Chiến kết hôn, thiếp mời có 2 tấm được gửi đến, một tấm là của vợ chồng cô, một tấm là của Nhất Bác....Lễ kết hôn của Tiêu lão sư, Nhất Bác cùng vợ chồng cô đến dự, vị hôn thê của Tiêu lão sư rất đẹp, những người biết chuyện năm xưa đều không tự chủ được mà tỏ ra tiếc nuối.Nhất Bác vẫn tỏ ra thái độ rất bình thản như không có chuyện gì cả, còn rất thoải mái chúc Tiêu lão sư sau này hạnh phúc, vợ chồng cô cũng tưởng chừng như hai năm vừa qua đã triệt để giúp cậu ấy quên đi được đoạn tình cảm kia rồi....Tiêu lão sư công danh sự nghiệp hôn nhân đều rất thuận lợi, quả là một người đàn ông ba mươi bảy tám có tất cả trong tay mọi thứ....Chỉ là có một lần ba người cùng ăn cơm, Nhất Bác hôm ấy đã không cẩn thận mà cảm thán rằng mùi vị của món ăn giống thật, bây giờ cô mới hiểu vì sao lần đầu tiên ăn món cô nấu hốc mắt cậu ấy lại có chút ửng đỏ.Đúng rồi, là vì người dạy cho cô nấu ăn là Tiêu lão sư của cậu ấy....5/8/2029 Vương Nhất Bác ba mươi hai tuổi, 5/9/2029 Mục Vân Hi tròn một tuổi.Bé con tròn một tuổi, đã biết đi rồi, không theo vợ chồng cô mà đặc biệt thích bám Nhất Bác.Có lần vợ chồng cô cùng Nhất Bác đứng về hai hướng khác nhau, muốn xem bé con sẽ đi về phía nào, bé con liền không đi về hướng vợ chồng cô mà rất nhanh liền hướng bước chân nhỏ về phía Nhất Bác, Nhất Bác cười rất vui....Nhất Bác từng nói cô cùng Tử Văn đợi anh thêm vài năm nữa, đợi anh hoàn toàn rời khỏi giới giải trí, sống một cuộc sống bình phàm, anh sẽ dạy cho bảo bảo học nhảy, học lái motor, học trượt ván, dẫn bảo bảo đi trượt tuyết.Chỉ là không ngờ anh lại là người thất hứa....Như mọi ngày bình thường, cô sẽ chuẩn bị bữa sáng, cậu ấy thức dậy sẽ lên ăn cùng nhưng mà hôm nay đợi một hồi vẫn chưa thấy cậu ấy lên.Cô liền nói đùa cùng Tử Văn rằng mùa đông năm nay lạnh hơn mọi khi, có lẽ là cậu ấy còn đang ham ngủ.Lời nói vừa dừng lại, cô cùng Tử Văn liền cảm thấy không đúng, cậu ấy xưa nay chưa từng đến trễ, cô cùng Tử Văn liền cùng nhau xuống dưới xem thử..