Tác giả:

Mỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút…

Chương 20: 20: Cùng Ngày Cùng Tháng Chỉ Là Không Cùng Năm

Bác Quân Nhất Tiêu Thời Không Sai LệchTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút… Chuông báo thức reo đúng hẹn vào bảy giờ sáng, Tử Văn mệt mỏi vươn tay ra khỏi lớp chăn ấm áp để tắt đi tiếng chuông ồn ào ấy, bên ngoài lớp cửa kính sát đất vẫn là một mảng âm u hiu quạnh, quả là mùa đông, cái không khí thật khiến người ta cảm thấy buồn rầu.Nhìn người phụ nữ đang nằm trong ngực vẫn đang say ngủ quả thật là có chút đáng yêu, bên ngoài chính là nữ nhân đầu đội trời chân đạp đất không có việc gì làm khó được cô, đối với bảo bối thì lại chính là một người mẹ vô cùng thông thái, nhưng đối với anh dù sao đi chăng nữa cô vẫn mới chỉ là một cô nhóc mười tám tuổi có tâm hồn thiếu nữ ngây ngô mà thôi."Nhất Bác đã chết năm năm rồi" Ninh Hinh co người rúc vào trong ngực Tử Văn, cánh tay nhỏ ôm chặt lấy chồng mình, cảnh tượng đáng sợ buổi sáng hôm ấy chính là thứ cô chẳng thể nào quên được.Tử Văn ôm vợ mình vào lòng dịu dàng vỗ về thêm một chốc, lại đưa tay với lấy điện thoại để bên cạnh, tắt chế độ máy bay đi, những cuộc gọi nhỡ, những tin nhắn ngập tràn màn hình khoá, tiếng thông báo không ngừng vang lên.Ninh Hinh đang nằm trong ngực cũng nhịn không được chui đầu ra ngó một chút, trên màn hình chính là bài đăng đang được mọi người điên cuồng thảo luận cùng chia sẻ, đặc biệt hơn đây chính là bài đăng của diễn viên Tiêu Chiến đã tuyên bố rời khỏi giới giải trí cách đây năm năm trước."Xin chào mọi người, tôi là Tiêu Chiến""Tôi và Nhất Bác yêu nhau là thật, chúng tôi đã yêu nhau 8 năm liền là từ lúc bắt đầu vào đoàn phim Trần Tình Lệnh.Bạn nhỏ của tôi vẫn luôn nói với tôi rằng chúng tôi chỉ là yêu nhau thôi mà, đều không làm gì tội lỗi cả, chỉ là các bạn biết đó, mọi người đều nói tình cảm của chúng tôi là tình cảm thuần khiết đặc biệt nhất, đối phương chính là ngoại lệ của mình, còn cái tình nào đẹp hơn? Nhưng tôi cũng thật căm hận cái gọi là thuần khiết này, bởi vì trong cái thế giới hỗn tạp đầy định kiến này, thì tình yêu thuần khiết của chúng tôi không cách nào tồn tại được.".

Chuông báo thức reo đúng hẹn vào bảy giờ sáng, Tử Văn mệt mỏi vươn tay ra khỏi lớp chăn ấm áp để tắt đi tiếng chuông ồn ào ấy, bên ngoài lớp cửa kính sát đất vẫn là một mảng âm u hiu quạnh, quả là mùa đông, cái không khí thật khiến người ta cảm thấy buồn rầu.

Nhìn người phụ nữ đang nằm trong ngực vẫn đang say ngủ quả thật là có chút đáng yêu, bên ngoài chính là nữ nhân đầu đội trời chân đạp đất không có việc gì làm khó được cô, đối với bảo bối thì lại chính là một người mẹ vô cùng thông thái, nhưng đối với anh dù sao đi chăng nữa cô vẫn mới chỉ là một cô nhóc mười tám tuổi có tâm hồn thiếu nữ ngây ngô mà thôi.

"Nhất Bác đã chết năm năm rồi" Ninh Hinh co người rúc vào trong ngực Tử Văn, cánh tay nhỏ ôm chặt lấy chồng mình, cảnh tượng đáng sợ buổi sáng hôm ấy chính là thứ cô chẳng thể nào quên được.

Tử Văn ôm vợ mình vào lòng dịu dàng vỗ về thêm một chốc, lại đưa tay với lấy điện thoại để bên cạnh, tắt chế độ máy bay đi, những cuộc gọi nhỡ, những tin nhắn ngập tràn màn hình khoá, tiếng thông báo không ngừng vang lên.

Ninh Hinh đang nằm trong ngực cũng nhịn không được chui đầu ra ngó một chút, trên màn hình chính là bài đăng đang được mọi người điên cuồng thảo luận cùng chia sẻ, đặc biệt hơn đây chính là bài đăng của diễn viên Tiêu Chiến đã tuyên bố rời khỏi giới giải trí cách đây năm năm trước.

"Xin chào mọi người, tôi là Tiêu Chiến""Tôi và Nhất Bác yêu nhau là thật, chúng tôi đã yêu nhau 8 năm liền là từ lúc bắt đầu vào đoàn phim Trần Tình Lệnh.

Bạn nhỏ của tôi vẫn luôn nói với tôi rằng chúng tôi chỉ là yêu nhau thôi mà, đều không làm gì tội lỗi cả, chỉ là các bạn biết đó, mọi người đều nói tình cảm của chúng tôi là tình cảm thuần khiết đặc biệt nhất, đối phương chính là ngoại lệ của mình, còn cái tình nào đẹp hơn? Nhưng tôi cũng thật căm hận cái gọi là thuần khiết này, bởi vì trong cái thế giới hỗn tạp đầy định kiến này, thì tình yêu thuần khiết của chúng tôi không cách nào tồn tại được.

".

Bác Quân Nhất Tiêu Thời Không Sai LệchTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút… Chuông báo thức reo đúng hẹn vào bảy giờ sáng, Tử Văn mệt mỏi vươn tay ra khỏi lớp chăn ấm áp để tắt đi tiếng chuông ồn ào ấy, bên ngoài lớp cửa kính sát đất vẫn là một mảng âm u hiu quạnh, quả là mùa đông, cái không khí thật khiến người ta cảm thấy buồn rầu.Nhìn người phụ nữ đang nằm trong ngực vẫn đang say ngủ quả thật là có chút đáng yêu, bên ngoài chính là nữ nhân đầu đội trời chân đạp đất không có việc gì làm khó được cô, đối với bảo bối thì lại chính là một người mẹ vô cùng thông thái, nhưng đối với anh dù sao đi chăng nữa cô vẫn mới chỉ là một cô nhóc mười tám tuổi có tâm hồn thiếu nữ ngây ngô mà thôi."Nhất Bác đã chết năm năm rồi" Ninh Hinh co người rúc vào trong ngực Tử Văn, cánh tay nhỏ ôm chặt lấy chồng mình, cảnh tượng đáng sợ buổi sáng hôm ấy chính là thứ cô chẳng thể nào quên được.Tử Văn ôm vợ mình vào lòng dịu dàng vỗ về thêm một chốc, lại đưa tay với lấy điện thoại để bên cạnh, tắt chế độ máy bay đi, những cuộc gọi nhỡ, những tin nhắn ngập tràn màn hình khoá, tiếng thông báo không ngừng vang lên.Ninh Hinh đang nằm trong ngực cũng nhịn không được chui đầu ra ngó một chút, trên màn hình chính là bài đăng đang được mọi người điên cuồng thảo luận cùng chia sẻ, đặc biệt hơn đây chính là bài đăng của diễn viên Tiêu Chiến đã tuyên bố rời khỏi giới giải trí cách đây năm năm trước."Xin chào mọi người, tôi là Tiêu Chiến""Tôi và Nhất Bác yêu nhau là thật, chúng tôi đã yêu nhau 8 năm liền là từ lúc bắt đầu vào đoàn phim Trần Tình Lệnh.Bạn nhỏ của tôi vẫn luôn nói với tôi rằng chúng tôi chỉ là yêu nhau thôi mà, đều không làm gì tội lỗi cả, chỉ là các bạn biết đó, mọi người đều nói tình cảm của chúng tôi là tình cảm thuần khiết đặc biệt nhất, đối phương chính là ngoại lệ của mình, còn cái tình nào đẹp hơn? Nhưng tôi cũng thật căm hận cái gọi là thuần khiết này, bởi vì trong cái thế giới hỗn tạp đầy định kiến này, thì tình yêu thuần khiết của chúng tôi không cách nào tồn tại được.".

Chương 20: 20: Cùng Ngày Cùng Tháng Chỉ Là Không Cùng Năm