Tác giả:

Mỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút…

Chương 28: 28: Phiên Ngoại Cuộc Gọi Cuối Cùng 3

Bác Quân Nhất Tiêu Thời Không Sai LệchTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút… Điều khiến anh phiền lòng nhất chính là việc anh đã làm lỡ dở cuộc đời của Trần Nghiên Nghiên, bút tích đã có một đời chồng sẽ mãi mãi nằm trong lý lịch của cô ấy, cô ấy đã giúp anh quá nhiều rồi.Anh chỉ có một hy vọng duy nhất rằng hôn lễ của anh sẽ làm cậu thôi chờ đợi, có lẽ rất nhanh thôi Ninh Hinh sẽ giúp anh tìm cho cậu một người bạn đời hoàn hảo, tốt nhất là như vậy, sự hy sinh của Trần Nghiên Nghiên đóng vở kịch này cùng anh và sự tính toán của Tử Văn cũng coi như có kết quả.Chỉ là người tính không bằng trời tính, chúng ta sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng ra được lần cuối cùng bản thân cùng người đó trò truyện sẽ là khi nào.Buổi sáng hôm ấy vốn dĩ anh có lịch bay đến Tr**ng S* ghi hình nên thức dậy rất sớm, trợ lý cũng đã ở bên dưới đợi.Tiêu Chiến tiêu sái đi xuống bên dưới như mọi ngày, ăn mặc đơn giản tuỳ tiện, bộ dạng không giống với một người ba mươi tám tuổi chút nào.Nhìn điện thoại cá nhân trong tay reo lên, là Tử Văn, bức tranh anh đứng đầu hotsearch hôm trước vẽ về anh cùng cậu để tưởng niệm mùa hè năm ấy mà anh nhờ Tử Văn hỏi mua có lẽ là đã thành công rồi."Lão Mục, bức tranh hôm nọ mua được rồi sao" Tiêu Chiến vừa đi vừa nói, thang máy cũng bắt đầu chuyển động."Lão Tiêu,! " bên kia điện thoại chính là sự im lặng đến khó chịu, đây vốn dĩ không phải là cách nói chuyện của Tử Văn chút nào.Tiêu Chiến gấp gáp hỏi lại: "Lão Mục, có chuyện gì sao""Lão Tiêu,! về nhà thôi,! Nhất Bác xảy ra chuyện rồi"Tiêu Chiến đột nhiên cảm thấy lo lắng một cách lạ kỳ, bước chân cũng dồn dập nhanh chóng chạy xuống hầm xe nơi trợ lý riêng của anh đang đợi ở dưới, gương mặt trông khó coi vô cùng."Về nhà cũ, huỷ bỏ mọi lịch trình, nhanh một chút giúp tôi"Tiêu Chiến cố gắng bình tĩnh tâm trạng, dựa vào ghế nghỉ ngơi, thầm tự nhủ bản thân nhất định không được mất bình tĩnh, nếu như mất bình tĩnh rồi thì sẽ không giải quyết được chuyện gì cả.Nhất định, nhất định, nhất định phải bình tĩnh..

Điều khiến anh phiền lòng nhất chính là việc anh đã làm lỡ dở cuộc đời của Trần Nghiên Nghiên, bút tích đã có một đời chồng sẽ mãi mãi nằm trong lý lịch của cô ấy, cô ấy đã giúp anh quá nhiều rồi.

Anh chỉ có một hy vọng duy nhất rằng hôn lễ của anh sẽ làm cậu thôi chờ đợi, có lẽ rất nhanh thôi Ninh Hinh sẽ giúp anh tìm cho cậu một người bạn đời hoàn hảo, tốt nhất là như vậy, sự hy sinh của Trần Nghiên Nghiên đóng vở kịch này cùng anh và sự tính toán của Tử Văn cũng coi như có kết quả.

Chỉ là người tính không bằng trời tính, chúng ta sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng ra được lần cuối cùng bản thân cùng người đó trò truyện sẽ là khi nào.

Buổi sáng hôm ấy vốn dĩ anh có lịch bay đến Tr**ng S* ghi hình nên thức dậy rất sớm, trợ lý cũng đã ở bên dưới đợi.

Tiêu Chiến tiêu sái đi xuống bên dưới như mọi ngày, ăn mặc đơn giản tuỳ tiện, bộ dạng không giống với một người ba mươi tám tuổi chút nào.

Nhìn điện thoại cá nhân trong tay reo lên, là Tử Văn, bức tranh anh đứng đầu hotsearch hôm trước vẽ về anh cùng cậu để tưởng niệm mùa hè năm ấy mà anh nhờ Tử Văn hỏi mua có lẽ là đã thành công rồi.

"Lão Mục, bức tranh hôm nọ mua được rồi sao" Tiêu Chiến vừa đi vừa nói, thang máy cũng bắt đầu chuyển động.

"Lão Tiêu,! " bên kia điện thoại chính là sự im lặng đến khó chịu, đây vốn dĩ không phải là cách nói chuyện của Tử Văn chút nào.

Tiêu Chiến gấp gáp hỏi lại: "Lão Mục, có chuyện gì sao""Lão Tiêu,! về nhà thôi,! Nhất Bác xảy ra chuyện rồi"Tiêu Chiến đột nhiên cảm thấy lo lắng một cách lạ kỳ, bước chân cũng dồn dập nhanh chóng chạy xuống hầm xe nơi trợ lý riêng của anh đang đợi ở dưới, gương mặt trông khó coi vô cùng.

"Về nhà cũ, huỷ bỏ mọi lịch trình, nhanh một chút giúp tôi"Tiêu Chiến cố gắng bình tĩnh tâm trạng, dựa vào ghế nghỉ ngơi, thầm tự nhủ bản thân nhất định không được mất bình tĩnh, nếu như mất bình tĩnh rồi thì sẽ không giải quyết được chuyện gì cả.

Nhất định, nhất định, nhất định phải bình tĩnh.

.

Bác Quân Nhất Tiêu Thời Không Sai LệchTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănMỗi người đều có một góc chết, tự mình quẩn quanh trong đó người khác cũng không bước vào được. Mỗi người đều có một vết thương, có nông có sâu, lấy gạc che đi rồi thì cứ tưởng nó không còn tồn tại nữa. Mỗi người đều có một cuộc tình, có để tâm, khát vọng, cố gắng, cảm động nhưng cũng có buồn phiền. Ai cũng nói rằng, thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để quên đi người mà ta yêu thương nhất nhưng mà chưa hề có ai có thể trả lời được rằng liệu là thời gian bao lâu mới có thể khiến một người quên đi được một người. Là một năm, hai năm, năm năm hay là phải mất một đời đây?Đôi chân thon dài rảo bước về phía con đường mòn nhỏ được trải sỏi trắng, hàng cây xanh mát hai bên đường hôm nào nay đã rụng hết lá, vô thức đưa tay ra phía trước đỡ lấy những bông tuyết nhỏ đang nhẹ rơi trước mặt. Tiêu Chiến mỉm cười dịu dàng nhìn bó hoa bạch mẫu đơn đang ôm trong ngực, không ngờ bạn nhỏ Vương Điềm Điềm của anh đã ngủ ở đây được năm năm rồi. Bạn nhỏ của anh thật ngốc mà. Bước chân của anh có chút… Điều khiến anh phiền lòng nhất chính là việc anh đã làm lỡ dở cuộc đời của Trần Nghiên Nghiên, bút tích đã có một đời chồng sẽ mãi mãi nằm trong lý lịch của cô ấy, cô ấy đã giúp anh quá nhiều rồi.Anh chỉ có một hy vọng duy nhất rằng hôn lễ của anh sẽ làm cậu thôi chờ đợi, có lẽ rất nhanh thôi Ninh Hinh sẽ giúp anh tìm cho cậu một người bạn đời hoàn hảo, tốt nhất là như vậy, sự hy sinh của Trần Nghiên Nghiên đóng vở kịch này cùng anh và sự tính toán của Tử Văn cũng coi như có kết quả.Chỉ là người tính không bằng trời tính, chúng ta sẽ chẳng bao giờ tưởng tượng ra được lần cuối cùng bản thân cùng người đó trò truyện sẽ là khi nào.Buổi sáng hôm ấy vốn dĩ anh có lịch bay đến Tr**ng S* ghi hình nên thức dậy rất sớm, trợ lý cũng đã ở bên dưới đợi.Tiêu Chiến tiêu sái đi xuống bên dưới như mọi ngày, ăn mặc đơn giản tuỳ tiện, bộ dạng không giống với một người ba mươi tám tuổi chút nào.Nhìn điện thoại cá nhân trong tay reo lên, là Tử Văn, bức tranh anh đứng đầu hotsearch hôm trước vẽ về anh cùng cậu để tưởng niệm mùa hè năm ấy mà anh nhờ Tử Văn hỏi mua có lẽ là đã thành công rồi."Lão Mục, bức tranh hôm nọ mua được rồi sao" Tiêu Chiến vừa đi vừa nói, thang máy cũng bắt đầu chuyển động."Lão Tiêu,! " bên kia điện thoại chính là sự im lặng đến khó chịu, đây vốn dĩ không phải là cách nói chuyện của Tử Văn chút nào.Tiêu Chiến gấp gáp hỏi lại: "Lão Mục, có chuyện gì sao""Lão Tiêu,! về nhà thôi,! Nhất Bác xảy ra chuyện rồi"Tiêu Chiến đột nhiên cảm thấy lo lắng một cách lạ kỳ, bước chân cũng dồn dập nhanh chóng chạy xuống hầm xe nơi trợ lý riêng của anh đang đợi ở dưới, gương mặt trông khó coi vô cùng."Về nhà cũ, huỷ bỏ mọi lịch trình, nhanh một chút giúp tôi"Tiêu Chiến cố gắng bình tĩnh tâm trạng, dựa vào ghế nghỉ ngơi, thầm tự nhủ bản thân nhất định không được mất bình tĩnh, nếu như mất bình tĩnh rồi thì sẽ không giải quyết được chuyện gì cả.Nhất định, nhất định, nhất định phải bình tĩnh..

Chương 28: 28: Phiên Ngoại Cuộc Gọi Cuối Cùng 3