Edit&Beta: Miêu Trương đồ tể đã sắp 30 tuổi nhưng vẫn chưa có thành thân. Ở thời đại này mọi người thường thành thân rất sớm, những người ở tuổi của hắn con cũng đã được mười mấy tuổi rồi, nhưng mà hắn vẫn chưa có thành thân được.wattpadtien161099 Bởi vì nhà hắn nghèo, trong nhà thật sự không có bao nhiêu tiền. Nương hắn sinh hắn xong liền bỏ đi, cha thì lại là một tên nghiện cờ bạc, cả ngày nếu như không phải đi uống rượu cùng cờ bạc thì chính là đi đánh hắn. Cũng may là hắn da dày thịt béo, sau này lại càng ngày càng to con, chỉ cần một bàn tay là có thể nhấc bổng cha hắn lên ném xa cả vạn dặm, nên cha hắn không còn dám ra tay hắn nữa. Từ nhỏ hắn đã không được ai đối xử tốt, số chữ biết được cũng đếm trên đầu ngón tay, mấy chữ mà hắn biết thật ra là do lúc nhỏ trong khi đi cắt cỏ cho heo ăn đã nghe lén người ta. Hắn làm gì có tiền mà đi học? Ăn còn ăn không đủ no đây này. Về sau, ông trời cuối cùng cũng có mắt, cha hắn do uống nhiều rượu nên bị ngã vào hố phân rồi bị sặc chết,…
Chương 22: 22: Phiên Ngoại 2
Đồ Tể Đón DâuTác giả: Trương Đại CátTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănEdit&Beta: Miêu Trương đồ tể đã sắp 30 tuổi nhưng vẫn chưa có thành thân. Ở thời đại này mọi người thường thành thân rất sớm, những người ở tuổi của hắn con cũng đã được mười mấy tuổi rồi, nhưng mà hắn vẫn chưa có thành thân được.wattpadtien161099 Bởi vì nhà hắn nghèo, trong nhà thật sự không có bao nhiêu tiền. Nương hắn sinh hắn xong liền bỏ đi, cha thì lại là một tên nghiện cờ bạc, cả ngày nếu như không phải đi uống rượu cùng cờ bạc thì chính là đi đánh hắn. Cũng may là hắn da dày thịt béo, sau này lại càng ngày càng to con, chỉ cần một bàn tay là có thể nhấc bổng cha hắn lên ném xa cả vạn dặm, nên cha hắn không còn dám ra tay hắn nữa. Từ nhỏ hắn đã không được ai đối xử tốt, số chữ biết được cũng đếm trên đầu ngón tay, mấy chữ mà hắn biết thật ra là do lúc nhỏ trong khi đi cắt cỏ cho heo ăn đã nghe lén người ta. Hắn làm gì có tiền mà đi học? Ăn còn ăn không đủ no đây này. Về sau, ông trời cuối cùng cũng có mắt, cha hắn do uống nhiều rượu nên bị ngã vào hố phân rồi bị sặc chết,… Edit&Beta: MiêuHôm nay là đông chí, nên trời tối sớm.Tiểu người què đang ngồi đọc sách.Ngọn đèn dầu lắc lư qua lại, chiếu sáng lên gương mặt ngoan ngoãn của Tiểu người què, Trương đồ tể vừa đi vào cửa liền nhìn thấy cảnh này trong lòng liền mềm mại.“Sao không thắp thêm đèn cho sáng.”Trương đồ tể nói xong liền đem thêm một cái đèn đến nữa, cả căn phòng trong nháy mắt liền sáng trưng.“Không sao đâu, ta chỉ tùy tiện đọc thôi.” Tiểu người què cười cười, ngoan ngoãn hỏi, “Ngươi tắm xong rồi thì mau lau tóc đi, coi chừng bị cảm.”“Ân.” Trương đồ tể liền cầm khăn đến bên cạnh Tiểu người què, “Tức phụ lau cho ta.”“Tiết tháo đâu~” Tiểu người què chọc chọc đầu đối phương, tóc của Trương đồ tể vừa dài vừa cứng thấy tóc hơi phiền nên tự mình cắt bớt đi, tóc của hắn vẫn còn cứng như cũ, đâm đau cả tay.Hung thì hung, nhưng Tiểu người què vẫn ngoan ngoãn lau đầu cho hắn.“Tức phụ.” Trương đồ tể ôm eo y.“Ân?”“Hôm nay là một ngày không tồi, chúng ta tạo đứa nhỏ đi.”Tiểu người què bị ôm đặt lên giường, nhịn không được liền cầm khăn đánh hắn.Ngày nào mà không tốt, có lần nào ảnh hưởng đến ngươi đâu chứ!Đồ lưu manh!Tác giả có lời muốn nói:- --*---Edit: Truyện được dịch bởi Tiểu Miêu Miêu..
Edit&Beta: Miêu
Hôm nay là đông chí, nên trời tối sớm.
Tiểu người què đang ngồi đọc sách.
Ngọn đèn dầu lắc lư qua lại, chiếu sáng lên gương mặt ngoan ngoãn của Tiểu người què, Trương đồ tể vừa đi vào cửa liền nhìn thấy cảnh này trong lòng liền mềm mại.
“Sao không thắp thêm đèn cho sáng.”
Trương đồ tể nói xong liền đem thêm một cái đèn đến nữa, cả căn phòng trong nháy mắt liền sáng trưng.
“Không sao đâu, ta chỉ tùy tiện đọc thôi.” Tiểu người què cười cười, ngoan ngoãn hỏi, “Ngươi tắm xong rồi thì mau lau tóc đi, coi chừng bị cảm.”
“Ân.” Trương đồ tể liền cầm khăn đến bên cạnh Tiểu người què, “Tức phụ lau cho ta.”
“Tiết tháo đâu~” Tiểu người què chọc chọc đầu đối phương, tóc của Trương đồ tể vừa dài vừa cứng thấy tóc hơi phiền nên tự mình cắt bớt đi, tóc của hắn vẫn còn cứng như cũ, đâm đau cả tay.
Hung thì hung, nhưng Tiểu người què vẫn ngoan ngoãn lau đầu cho hắn.
“Tức phụ.” Trương đồ tể ôm eo y.
“Ân?”
“Hôm nay là một ngày không tồi, chúng ta tạo đứa nhỏ đi.”
Tiểu người què bị ôm đặt lên giường, nhịn không được liền cầm khăn đánh hắn.
Ngày nào mà không tốt, có lần nào ảnh hưởng đến ngươi đâu chứ!
Đồ lưu manh!
Tác giả có lời muốn nói:
- --*---
Edit: Truyện được dịch bởi Tiểu Miêu Miêu..
Đồ Tể Đón DâuTác giả: Trương Đại CátTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănEdit&Beta: Miêu Trương đồ tể đã sắp 30 tuổi nhưng vẫn chưa có thành thân. Ở thời đại này mọi người thường thành thân rất sớm, những người ở tuổi của hắn con cũng đã được mười mấy tuổi rồi, nhưng mà hắn vẫn chưa có thành thân được.wattpadtien161099 Bởi vì nhà hắn nghèo, trong nhà thật sự không có bao nhiêu tiền. Nương hắn sinh hắn xong liền bỏ đi, cha thì lại là một tên nghiện cờ bạc, cả ngày nếu như không phải đi uống rượu cùng cờ bạc thì chính là đi đánh hắn. Cũng may là hắn da dày thịt béo, sau này lại càng ngày càng to con, chỉ cần một bàn tay là có thể nhấc bổng cha hắn lên ném xa cả vạn dặm, nên cha hắn không còn dám ra tay hắn nữa. Từ nhỏ hắn đã không được ai đối xử tốt, số chữ biết được cũng đếm trên đầu ngón tay, mấy chữ mà hắn biết thật ra là do lúc nhỏ trong khi đi cắt cỏ cho heo ăn đã nghe lén người ta. Hắn làm gì có tiền mà đi học? Ăn còn ăn không đủ no đây này. Về sau, ông trời cuối cùng cũng có mắt, cha hắn do uống nhiều rượu nên bị ngã vào hố phân rồi bị sặc chết,… Edit&Beta: MiêuHôm nay là đông chí, nên trời tối sớm.Tiểu người què đang ngồi đọc sách.Ngọn đèn dầu lắc lư qua lại, chiếu sáng lên gương mặt ngoan ngoãn của Tiểu người què, Trương đồ tể vừa đi vào cửa liền nhìn thấy cảnh này trong lòng liền mềm mại.“Sao không thắp thêm đèn cho sáng.”Trương đồ tể nói xong liền đem thêm một cái đèn đến nữa, cả căn phòng trong nháy mắt liền sáng trưng.“Không sao đâu, ta chỉ tùy tiện đọc thôi.” Tiểu người què cười cười, ngoan ngoãn hỏi, “Ngươi tắm xong rồi thì mau lau tóc đi, coi chừng bị cảm.”“Ân.” Trương đồ tể liền cầm khăn đến bên cạnh Tiểu người què, “Tức phụ lau cho ta.”“Tiết tháo đâu~” Tiểu người què chọc chọc đầu đối phương, tóc của Trương đồ tể vừa dài vừa cứng thấy tóc hơi phiền nên tự mình cắt bớt đi, tóc của hắn vẫn còn cứng như cũ, đâm đau cả tay.Hung thì hung, nhưng Tiểu người què vẫn ngoan ngoãn lau đầu cho hắn.“Tức phụ.” Trương đồ tể ôm eo y.“Ân?”“Hôm nay là một ngày không tồi, chúng ta tạo đứa nhỏ đi.”Tiểu người què bị ôm đặt lên giường, nhịn không được liền cầm khăn đánh hắn.Ngày nào mà không tốt, có lần nào ảnh hưởng đến ngươi đâu chứ!Đồ lưu manh!Tác giả có lời muốn nói:- --*---Edit: Truyện được dịch bởi Tiểu Miêu Miêu..