Bóng đêm nhấn chìm cả thành phố trong giấc ngủ say, từng cơn gió ru rít, đâu đó là tiếng phành phạch vỗ cánh của lũ dơi vang vọng. Phía sau cảnh đêm yên tĩnh là những cái chết không được báo trước, luôn có những điều kì lạ tồn tại bên con người, chúng len lách mọi ngóc ngách và chờ đợi thời cơ. Những câu chuyện, truyền thuyết về ma cà rồng, người sói và phù thuỷ luôn được kể lại và nỗi sợ đó chỉ những người trong cuộc mới biết. “Tui đang về nè, bà chờ tí nha. Mà anh tui về chưa?” Cô gái nhỏ ung dung vừa đi vừa nói điện thoại trên con đường ven biển vắng lặng vào lúc đêm khuya. “Chưa, mà bà làm gì mà về trễ thế ?” Đầu bên kia điện thoại một giọng nói vẫn vang lên đều đều với vẻ khó chịu. “Tại đi chơi với đám con Ngọc nè.” Cô gái nhỏ trả lời không mấy hứng thú, cơn gió thoảng nhẹ làm mái tóc dài tung bay ra phía sau. “Chơi gì mà khuya thế ?” Cuộc gọi vẫn không dừng, ánh đèn đường chập chờn lúc mờ lúc sáng. Cái cảm giác sợ hãi bắt đầu xâm chiếm cô gái nhỏ, cô đảo mắt nhìn xung quanh,…
Chương 41
Trăng MáuTác giả: Khải LyTruyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámBóng đêm nhấn chìm cả thành phố trong giấc ngủ say, từng cơn gió ru rít, đâu đó là tiếng phành phạch vỗ cánh của lũ dơi vang vọng. Phía sau cảnh đêm yên tĩnh là những cái chết không được báo trước, luôn có những điều kì lạ tồn tại bên con người, chúng len lách mọi ngóc ngách và chờ đợi thời cơ. Những câu chuyện, truyền thuyết về ma cà rồng, người sói và phù thuỷ luôn được kể lại và nỗi sợ đó chỉ những người trong cuộc mới biết. “Tui đang về nè, bà chờ tí nha. Mà anh tui về chưa?” Cô gái nhỏ ung dung vừa đi vừa nói điện thoại trên con đường ven biển vắng lặng vào lúc đêm khuya. “Chưa, mà bà làm gì mà về trễ thế ?” Đầu bên kia điện thoại một giọng nói vẫn vang lên đều đều với vẻ khó chịu. “Tại đi chơi với đám con Ngọc nè.” Cô gái nhỏ trả lời không mấy hứng thú, cơn gió thoảng nhẹ làm mái tóc dài tung bay ra phía sau. “Chơi gì mà khuya thế ?” Cuộc gọi vẫn không dừng, ánh đèn đường chập chờn lúc mờ lúc sáng. Cái cảm giác sợ hãi bắt đầu xâm chiếm cô gái nhỏ, cô đảo mắt nhìn xung quanh,… Nô en trời đã lạnh lại thêm cơn mưa lất phất của những ngày cuối năm lại làm nó trở nên đặc biệt hơn. Tuy thời tiết khó chịu như vậy nhưng lượng người đến nhà thờ Nhọn c*̃ng vẫn rất đông. Một năm chỉ có một ngày như thế nên ai c*̃ng muốn tận mắt chứng kiến chúa ra đời.Trong dòng người đông vui ấy lẻ loi một chàng trai đang lặng lẽ bước chầm chậm. Đôi mắt xanh lơ đễnh dáo dác xung quanh như đang tìm kiếm một bóng hình thân quen. Nhưng tất cả chỉ là một sự hoài công, anh chẳng thể tìm thấy cô. Nét mặt thâm trầm lộ rõ vẻ ưu tư, đau thương khi nghĩ đến những chuyện đã qua."Anh ơi, anh ăn kẹo không?"Một bé gái khoảng bảy, tám tuổi nắm vạt áo anh rụt rè nói. Tay cô bé cầm viên kẹo sữa, thứ mà Linh rất thích ăn. Huy nhìn cô bé mỉm cười, anh nhận viên kẹo từ trên tay cô bé rồi xoa nhẹ đầu nó. Anh nói, giọng trầm ấm pha chút niềm vui nhất thời."Cảm ơn em."Cô bé chạy đi, Huy nhìn theo mãi, ngoài đứa bé đó anh thật sự không biết phải làm gì. Nhưng anh đã không nhận ra có một cô gái luôn lặng lẽ đi sau anh. Một cô gái có đôi mắt nâu sắc sảo, mái tóc đen dài mượt khẽ hất tung theo từng đợt gió thổi qua. Đồng hồ bắt đầu điểm mười hai giờ, mọi người đều tập trung đầy đủ ở hội trường. Cả Huy và cô gái kia cũng vậy, anh ngồi xuống băng ghế chấp tay cầu nguyện. Cô gái chậm bước đến gần, môi nhoẻn một nụ cười dịu dàng. Cô khẽ lên tiếng nói, cái giọng trầm bổng như một người cõi âm. Nhưng trong giọng nói đó vẫn hiện rõ uy quyền của một tiểu thư cao quý."Huy, em về rồi."Cái giọng quen thuộc làm chàng trai chết lặng người. Anh nhanh chóng đưa mắt nhìn sang cô gái, khuôn mặt cứng đờ. Khuôn mặt ấy, nụ cười ấy anh đã chờ đợi suốt bảy năm nay. Nhưng sao lần này gặp lại anh chẳng biết phải làm sao, phải có phản ứng như thế nào. Nhưng rồi tất cả chẳng còn quan trọng nữa bởi vì lúc này anh đã đã gặp lại cô, người yêu nhỏ bé của anh.HẾT
Nô en trời đã lạnh lại thêm cơn mưa lất phất của những ngày cuối năm lại làm nó trở nên đặc biệt hơn. Tuy thời tiết khó chịu như vậy nhưng lượng người đến nhà thờ Nhọn c*̃ng vẫn rất đông. Một năm chỉ có một ngày như thế nên ai c*̃ng muốn tận mắt chứng kiến chúa ra đời.
Trong dòng người đông vui ấy lẻ loi một chàng trai đang lặng lẽ bước chầm chậm. Đôi mắt xanh lơ đễnh dáo dác xung quanh như đang tìm kiếm một bóng hình thân quen. Nhưng tất cả chỉ là một sự hoài công, anh chẳng thể tìm thấy cô. Nét mặt thâm trầm lộ rõ vẻ ưu tư, đau thương khi nghĩ đến những chuyện đã qua.
"Anh ơi, anh ăn kẹo không?"
Một bé gái khoảng bảy, tám tuổi nắm vạt áo anh rụt rè nói. Tay cô bé cầm viên kẹo sữa, thứ mà Linh rất thích ăn. Huy nhìn cô bé mỉm cười, anh nhận viên kẹo từ trên tay cô bé rồi xoa nhẹ đầu nó. Anh nói, giọng trầm ấm pha chút niềm vui nhất thời.
"Cảm ơn em."
Cô bé chạy đi, Huy nhìn theo mãi, ngoài đứa bé đó anh thật sự không biết phải làm gì. Nhưng anh đã không nhận ra có một cô gái luôn lặng lẽ đi sau anh. Một cô gái có đôi mắt nâu sắc sảo, mái tóc đen dài mượt khẽ hất tung theo từng đợt gió thổi qua. Đồng hồ bắt đầu điểm mười hai giờ, mọi người đều tập trung đầy đủ ở hội trường. Cả Huy và cô gái kia cũng vậy, anh ngồi xuống băng ghế chấp tay cầu nguyện. Cô gái chậm bước đến gần, môi nhoẻn một nụ cười dịu dàng. Cô khẽ lên tiếng nói, cái giọng trầm bổng như một người cõi âm. Nhưng trong giọng nói đó vẫn hiện rõ uy quyền của một tiểu thư cao quý.
"Huy, em về rồi."
Cái giọng quen thuộc làm chàng trai chết lặng người. Anh nhanh chóng đưa mắt nhìn sang cô gái, khuôn mặt cứng đờ. Khuôn mặt ấy, nụ cười ấy anh đã chờ đợi suốt bảy năm nay. Nhưng sao lần này gặp lại anh chẳng biết phải làm sao, phải có phản ứng như thế nào. Nhưng rồi tất cả chẳng còn quan trọng nữa bởi vì lúc này anh đã đã gặp lại cô, người yêu nhỏ bé của anh.
HẾT
Trăng MáuTác giả: Khải LyTruyện Linh Dị, Truyện Trinh ThámBóng đêm nhấn chìm cả thành phố trong giấc ngủ say, từng cơn gió ru rít, đâu đó là tiếng phành phạch vỗ cánh của lũ dơi vang vọng. Phía sau cảnh đêm yên tĩnh là những cái chết không được báo trước, luôn có những điều kì lạ tồn tại bên con người, chúng len lách mọi ngóc ngách và chờ đợi thời cơ. Những câu chuyện, truyền thuyết về ma cà rồng, người sói và phù thuỷ luôn được kể lại và nỗi sợ đó chỉ những người trong cuộc mới biết. “Tui đang về nè, bà chờ tí nha. Mà anh tui về chưa?” Cô gái nhỏ ung dung vừa đi vừa nói điện thoại trên con đường ven biển vắng lặng vào lúc đêm khuya. “Chưa, mà bà làm gì mà về trễ thế ?” Đầu bên kia điện thoại một giọng nói vẫn vang lên đều đều với vẻ khó chịu. “Tại đi chơi với đám con Ngọc nè.” Cô gái nhỏ trả lời không mấy hứng thú, cơn gió thoảng nhẹ làm mái tóc dài tung bay ra phía sau. “Chơi gì mà khuya thế ?” Cuộc gọi vẫn không dừng, ánh đèn đường chập chờn lúc mờ lúc sáng. Cái cảm giác sợ hãi bắt đầu xâm chiếm cô gái nhỏ, cô đảo mắt nhìn xung quanh,… Nô en trời đã lạnh lại thêm cơn mưa lất phất của những ngày cuối năm lại làm nó trở nên đặc biệt hơn. Tuy thời tiết khó chịu như vậy nhưng lượng người đến nhà thờ Nhọn c*̃ng vẫn rất đông. Một năm chỉ có một ngày như thế nên ai c*̃ng muốn tận mắt chứng kiến chúa ra đời.Trong dòng người đông vui ấy lẻ loi một chàng trai đang lặng lẽ bước chầm chậm. Đôi mắt xanh lơ đễnh dáo dác xung quanh như đang tìm kiếm một bóng hình thân quen. Nhưng tất cả chỉ là một sự hoài công, anh chẳng thể tìm thấy cô. Nét mặt thâm trầm lộ rõ vẻ ưu tư, đau thương khi nghĩ đến những chuyện đã qua."Anh ơi, anh ăn kẹo không?"Một bé gái khoảng bảy, tám tuổi nắm vạt áo anh rụt rè nói. Tay cô bé cầm viên kẹo sữa, thứ mà Linh rất thích ăn. Huy nhìn cô bé mỉm cười, anh nhận viên kẹo từ trên tay cô bé rồi xoa nhẹ đầu nó. Anh nói, giọng trầm ấm pha chút niềm vui nhất thời."Cảm ơn em."Cô bé chạy đi, Huy nhìn theo mãi, ngoài đứa bé đó anh thật sự không biết phải làm gì. Nhưng anh đã không nhận ra có một cô gái luôn lặng lẽ đi sau anh. Một cô gái có đôi mắt nâu sắc sảo, mái tóc đen dài mượt khẽ hất tung theo từng đợt gió thổi qua. Đồng hồ bắt đầu điểm mười hai giờ, mọi người đều tập trung đầy đủ ở hội trường. Cả Huy và cô gái kia cũng vậy, anh ngồi xuống băng ghế chấp tay cầu nguyện. Cô gái chậm bước đến gần, môi nhoẻn một nụ cười dịu dàng. Cô khẽ lên tiếng nói, cái giọng trầm bổng như một người cõi âm. Nhưng trong giọng nói đó vẫn hiện rõ uy quyền của một tiểu thư cao quý."Huy, em về rồi."Cái giọng quen thuộc làm chàng trai chết lặng người. Anh nhanh chóng đưa mắt nhìn sang cô gái, khuôn mặt cứng đờ. Khuôn mặt ấy, nụ cười ấy anh đã chờ đợi suốt bảy năm nay. Nhưng sao lần này gặp lại anh chẳng biết phải làm sao, phải có phản ứng như thế nào. Nhưng rồi tất cả chẳng còn quan trọng nữa bởi vì lúc này anh đã đã gặp lại cô, người yêu nhỏ bé của anh.HẾT