" Mẹ ơi, con đi nha!" Vân Ngọc nói khi tay vẫn đang mải buộc dây giày. Không có một lời đáp lại, tất nhiên, bởi cậu chỉ sống một mình. Mẹ cậu đã mất vài năm trước sau những lần phẫu thuật thất bại. Nhưng chẳng sao cả, đó chỉ là thói quen hằng ngày của Vân Ngọc để khiến căn nhà đỡ trống trải. Cậu đã từng sống một mình trong căn hộ hai tầng rộng rãi. Kể từ khi cha cậu tái hôn một năm trước, Vân Ngọc quyết định đến sống ở ngôi nhà cũ của họ, còn cha cậu thì chuyển đến ở cùng người vợ mới. Bạch Vân Ngọc vừa 19 tuổi, thanh xuân rực rỡ. Cậu có lý lịch trong sạch, bối cảnh gia đình tốt, và vẻ bề ngoài trong sáng thanh tú. Cậu đã tốt nghiệp cấp ba và không có dự định học đại học. Cậu muốn theo đuổi giấc mơ được trở thành một diễn viên, và hôm nay là ngày khởi đầu sự nghiệp diễn xuất của cậu. Vai diễn đầu tay của cậu chỉ là một vai diễn nhỏ xuất hiện hai tập và sẽ " tèo" ngay sau đó. [ Ah, chỉ hai tập thôi ư…] Vân Ngọc cảm thấy có chút chán nản. Nhưng đây là vai diễn đầu tiên của cậu, vai diễn…
Chương 48: 48: Mất Kiểm Soát
Xuyên Nhanh: Hệ Thống Tiểu TamTác giả: Forever PupaTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngược, Truyện Xuyên Không" Mẹ ơi, con đi nha!" Vân Ngọc nói khi tay vẫn đang mải buộc dây giày. Không có một lời đáp lại, tất nhiên, bởi cậu chỉ sống một mình. Mẹ cậu đã mất vài năm trước sau những lần phẫu thuật thất bại. Nhưng chẳng sao cả, đó chỉ là thói quen hằng ngày của Vân Ngọc để khiến căn nhà đỡ trống trải. Cậu đã từng sống một mình trong căn hộ hai tầng rộng rãi. Kể từ khi cha cậu tái hôn một năm trước, Vân Ngọc quyết định đến sống ở ngôi nhà cũ của họ, còn cha cậu thì chuyển đến ở cùng người vợ mới. Bạch Vân Ngọc vừa 19 tuổi, thanh xuân rực rỡ. Cậu có lý lịch trong sạch, bối cảnh gia đình tốt, và vẻ bề ngoài trong sáng thanh tú. Cậu đã tốt nghiệp cấp ba và không có dự định học đại học. Cậu muốn theo đuổi giấc mơ được trở thành một diễn viên, và hôm nay là ngày khởi đầu sự nghiệp diễn xuất của cậu. Vai diễn đầu tay của cậu chỉ là một vai diễn nhỏ xuất hiện hai tập và sẽ " tèo" ngay sau đó. [ Ah, chỉ hai tập thôi ư…] Vân Ngọc cảm thấy có chút chán nản. Nhưng đây là vai diễn đầu tiên của cậu, vai diễn… “Tôi là Lĩnh Khải, đế vương Zombie..Chủ tịch Nhu, tôi sẽ bắt cậu phải ăn não của tôi.”[...][Pupa:...][Tao có nghe nhầm không vậy?][Pupa: Không.][Ăn não của anh ta á? Tao không- tao thậm chí không thể tưởng tượng ra được viễn cảnh tao sẽ ăn não của một thây ma luôn đó!!! Thần linh thiên địa ơi!][Pupa: Não của thây ma tụ lại thành hạt kết tinh rồi mà, nhớ không? Vậy nên nghĩa là, anh ta muốn cậu ăn hạt kết tinh của anh ta.][Vẫn …..][Pupa: Có lẽ đó là những gì đã xảy ra với Bích Hà ở thế giới nguyên bản, cậu ấy ăn hạt kết tinh của Lĩnh Khải và trở nên tàn bạo, mất kiểm soát.Tội nghiệp cậu ấy, cậu ấy là một người thật sự rất tốt.][Thế tao thì sao? Mày không cảm thấy đáng thương khi tao phải nuốt thứ hạt đó ư?][Pupa: Khởi động lại thế giới luôn là một lựa chọn cậu có thể cân nhắc.]—Lĩnh Khải hài lòng với biểu cảm khiếp sợ của Nhu Lan.Dẫu rằng cậu không thể hiện điều đó một cách rõ ràng, Lĩnh Khải có thể tinh ý nhận ra điều đó thông qua một cử chỉ nhỏ, cái cách cậu lẩn tránh ánh mắt của anh và nuốt nước bọt..Lĩnh Khải siết chặt quai hàm của Nhu Lan và dùng sức nạy mở, anh bật cười khi bắt gặp chiếc lưỡi hồng hào nhỏ xinh của Nhu Lan, “Chủ tịch Nhu có chiếc lưỡi đẹp thật đấy, nó làm tôi muốn rút nó ra quá.”Lĩnh Khải dần cúi thấp đầu xuống và môi chạm môi.Chiếc lưỡi của anh ta tiến sâu càn quét khoang miệng Vân Ngọc.Cậu cố gắng đẩy chiếc lưỡi đột nhiên hung hăng xâm nhập vào bên trong cậu, nhưng Lĩnh Khải đã làm gì đó với cơ thể cậu khiến cậu đứng sững tại chỗ.(GinGin: Sao mạnh miệng bảo muốn rút lưỡi con tui mà, tự nhiên nhào vào hôn người ta? Chi zậy má>.
“Tôi là Lĩnh Khải, đế vương Zombie..
Chủ tịch Nhu, tôi sẽ bắt cậu phải ăn não của tôi.”
[...]
[Pupa:...]
[Tao có nghe nhầm không vậy?]
[Pupa: Không.]
[Ăn não của anh ta á? Tao không- tao thậm chí không thể tưởng tượng ra được viễn cảnh tao sẽ ăn não của một thây ma luôn đó!!! Thần linh thiên địa ơi!]
[Pupa: Não của thây ma tụ lại thành hạt kết tinh rồi mà, nhớ không? Vậy nên nghĩa là, anh ta muốn cậu ăn hạt kết tinh của anh ta.]
[Vẫn …..]
[Pupa: Có lẽ đó là những gì đã xảy ra với Bích Hà ở thế giới nguyên bản, cậu ấy ăn hạt kết tinh của Lĩnh Khải và trở nên tàn bạo, mất kiểm soát.
Tội nghiệp cậu ấy, cậu ấy là một người thật sự rất tốt.]
[Thế tao thì sao? Mày không cảm thấy đáng thương khi tao phải nuốt thứ hạt đó ư?]
[Pupa: Khởi động lại thế giới luôn là một lựa chọn cậu có thể cân nhắc.]
—
Lĩnh Khải hài lòng với biểu cảm khiếp sợ của Nhu Lan.
Dẫu rằng cậu không thể hiện điều đó một cách rõ ràng, Lĩnh Khải có thể tinh ý nhận ra điều đó thông qua một cử chỉ nhỏ, cái cách cậu lẩn tránh ánh mắt của anh và nuốt nước bọt..
Lĩnh Khải siết chặt quai hàm của Nhu Lan và dùng sức nạy mở, anh bật cười khi bắt gặp chiếc lưỡi hồng hào nhỏ xinh của Nhu Lan, “Chủ tịch Nhu có chiếc lưỡi đẹp thật đấy, nó làm tôi muốn rút nó ra quá.”
Lĩnh Khải dần cúi thấp đầu xuống và môi chạm môi.
Chiếc lưỡi của anh ta tiến sâu càn quét khoang miệng Vân Ngọc.
Cậu cố gắng đẩy chiếc lưỡi đột nhiên hung hăng xâm nhập vào bên trong cậu, nhưng Lĩnh Khải đã làm gì đó với cơ thể cậu khiến cậu đứng sững tại chỗ.
(GinGin: Sao mạnh miệng bảo muốn rút lưỡi con tui mà, tự nhiên nhào vào hôn người ta? Chi zậy má>.
Xuyên Nhanh: Hệ Thống Tiểu TamTác giả: Forever PupaTruyện Đam Mỹ, Truyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngược, Truyện Xuyên Không" Mẹ ơi, con đi nha!" Vân Ngọc nói khi tay vẫn đang mải buộc dây giày. Không có một lời đáp lại, tất nhiên, bởi cậu chỉ sống một mình. Mẹ cậu đã mất vài năm trước sau những lần phẫu thuật thất bại. Nhưng chẳng sao cả, đó chỉ là thói quen hằng ngày của Vân Ngọc để khiến căn nhà đỡ trống trải. Cậu đã từng sống một mình trong căn hộ hai tầng rộng rãi. Kể từ khi cha cậu tái hôn một năm trước, Vân Ngọc quyết định đến sống ở ngôi nhà cũ của họ, còn cha cậu thì chuyển đến ở cùng người vợ mới. Bạch Vân Ngọc vừa 19 tuổi, thanh xuân rực rỡ. Cậu có lý lịch trong sạch, bối cảnh gia đình tốt, và vẻ bề ngoài trong sáng thanh tú. Cậu đã tốt nghiệp cấp ba và không có dự định học đại học. Cậu muốn theo đuổi giấc mơ được trở thành một diễn viên, và hôm nay là ngày khởi đầu sự nghiệp diễn xuất của cậu. Vai diễn đầu tay của cậu chỉ là một vai diễn nhỏ xuất hiện hai tập và sẽ " tèo" ngay sau đó. [ Ah, chỉ hai tập thôi ư…] Vân Ngọc cảm thấy có chút chán nản. Nhưng đây là vai diễn đầu tiên của cậu, vai diễn… “Tôi là Lĩnh Khải, đế vương Zombie..Chủ tịch Nhu, tôi sẽ bắt cậu phải ăn não của tôi.”[...][Pupa:...][Tao có nghe nhầm không vậy?][Pupa: Không.][Ăn não của anh ta á? Tao không- tao thậm chí không thể tưởng tượng ra được viễn cảnh tao sẽ ăn não của một thây ma luôn đó!!! Thần linh thiên địa ơi!][Pupa: Não của thây ma tụ lại thành hạt kết tinh rồi mà, nhớ không? Vậy nên nghĩa là, anh ta muốn cậu ăn hạt kết tinh của anh ta.][Vẫn …..][Pupa: Có lẽ đó là những gì đã xảy ra với Bích Hà ở thế giới nguyên bản, cậu ấy ăn hạt kết tinh của Lĩnh Khải và trở nên tàn bạo, mất kiểm soát.Tội nghiệp cậu ấy, cậu ấy là một người thật sự rất tốt.][Thế tao thì sao? Mày không cảm thấy đáng thương khi tao phải nuốt thứ hạt đó ư?][Pupa: Khởi động lại thế giới luôn là một lựa chọn cậu có thể cân nhắc.]—Lĩnh Khải hài lòng với biểu cảm khiếp sợ của Nhu Lan.Dẫu rằng cậu không thể hiện điều đó một cách rõ ràng, Lĩnh Khải có thể tinh ý nhận ra điều đó thông qua một cử chỉ nhỏ, cái cách cậu lẩn tránh ánh mắt của anh và nuốt nước bọt..Lĩnh Khải siết chặt quai hàm của Nhu Lan và dùng sức nạy mở, anh bật cười khi bắt gặp chiếc lưỡi hồng hào nhỏ xinh của Nhu Lan, “Chủ tịch Nhu có chiếc lưỡi đẹp thật đấy, nó làm tôi muốn rút nó ra quá.”Lĩnh Khải dần cúi thấp đầu xuống và môi chạm môi.Chiếc lưỡi của anh ta tiến sâu càn quét khoang miệng Vân Ngọc.Cậu cố gắng đẩy chiếc lưỡi đột nhiên hung hăng xâm nhập vào bên trong cậu, nhưng Lĩnh Khải đã làm gì đó với cơ thể cậu khiến cậu đứng sững tại chỗ.(GinGin: Sao mạnh miệng bảo muốn rút lưỡi con tui mà, tự nhiên nhào vào hôn người ta? Chi zậy má>.