Tác giả:

Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .…

Chương 13: Của Anh

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Papa , người đừng chụp nữa mà "_ Tiểu Anh ngăn cản Mẫn Kỳ chụp hình ." Tiểu Anh , con đừng cản ta nữa . Ta muốn chụp hình "_ Mẫn Kỳ thích thú chụp hình .Oa thật là một cảnh đẹp khó thấy a~~ . Trên giường có hai cục bông nhỏ đang nằm ngủ . Con của cậu còn đang ôm con của người ta nữa chứ . Quả thật là con cậu khác xa với Thiên Phong nha , ghen tị quá đi ." Papa , người mau dừng lại . Không thôi con gọi daddy về đó "" Ta không sợ đâu "_ Mẫn Kỳ thích thú cầm điện thoại trên tay xem lại những bức hình vừa mới chụp , sắc nét thật ." Em nói sao chứ bà xã ? "" Ta đã nói là không... "_ Mẫn Kỳ qua đầu nhìn lại ." Em nói gì ? "_ Thiên Phong từ từ tiến lại ." Anh về từ..từ lúc nào vậy ? "_ Mẫn Kỳ sợ hãi nói ." Vừa về là đã nghe được giọng em đấy , bà xã à "" Anh đừng bực...a thả em xuống . Em không muốn "_ Mẫn Kỳ vùng vẫy ." Hôm nay em đừng hòng trốn "_ Thiên Pong bế Mẫn Kỳ về phòng ." Hihi , papa hôm nay người không thoát được rồi "_ Tiểu Anh cười cười .Bỗng nhiên giật nhớ , phải đi đánh thức Minh Nhiên với ca ca đã ." Tiểu Nhiên Nhiên của tớ , Tiểu Nhiên Nhiên của tớ ơi . Dậy thôi "_ Tiểu Anh lay người Minh Nhiên ." Cho tớ ngủ xíu nữa thôi "_ Minh Nhiên chu chu môi , xoay người qua chỗ ai kia ôm vào ." Dậy đi mà , dậy đi chơi với tớ đi mà "_ Tiểu Anh vẫn đang cố thuyết phục Minh Nhiên ." Một chút nữa thôi "_ Minh Nhiên chui rút vào lòng ngực ai kia , ôm chặt đến nổi khiến người đó tỉnh dậy ." Ca , anh dậy rồi sao ? "" ... "_ Thiên Hàn nhìn thấy một cục bông đang chui rút trong lòng ngực mình mà vui vẻ .* Chụt *_Một nụ hôn vào má ." A... "_ Minh Nhiên bật dậy ." Hihi , cuối cùng cậu cũng chịu dậy rồi "_ Tiểu Anh sờ sờ nắn nắn hai má của Minh Nhiên ." Tiểu Anh "_ Thiên Hàn sát khí bừng bừng , cáu quát ." Em ra ngoài trước nha , hai người mau dậy rồi ra ăn sáng nha "_ Tiểu Anh hưng phấn chạy ra ngoài , đóng cửa lại ." Thiên Hàn... "_ Minh Nhiên quay qua nhìn Thiên Hàn ." ... "_ Thiên Hàn nắm chặt tay Minh Nhiên lôi nhanh vào phòng tắm ." A...đau quá , cậu chậm chậm thôi "Mở vòi nước , rửa mặt sạch cho Minh Nhiên đặt biệt là kì đến nổi hai má Minh Nhiên đỏ ửng " Đau quá...cậu đừng mà , tớ đau lắm Thiên Hàn "_ Minh Nhiên nức nở nói ." Đau lắm sao ? Tôi xin lỗi "_ Chạm nhẹ vào má Minh Nhiên , nhu mì hỏi ." Cậu sao vậy ? Rửa mặt cho tớ cũng mạnh bạo như vậy . Đau quá đi "_ Minh Nhiên trách móc , thoát khỏi tay Thiên Hàn , đi ra ngoài ." Xin lỗi "_ Thiên Hàn đi theo sau , mặt dày xin lỗi ." Ưm..a.ông xã..anh chậm chút "_ Tiếng r*n r* từ trong phòng Mẫn Kỳ phát ra ." Em nhỏ tiếng chút...bà xã "_ Giọng nói khàn khàn .Minh Nhiên đứng trước cửa phòng hai người , chân bỗng không nhấc được nữa . Thiên Hàn đi nhanh tới bịt tai Minh Nhiên đẩy đi xuống nhà ." Hai người xuống rồi à ? Mau vào ăn đi "_ Tiểu Anh ngồi trong bàn chờ sẵn ." Tiểu Anh... "_ Minh Nhiên đỏ mặt nhớ lại lúc nảy ." Thích lắm sao ? "_ Thiên Hàn đen mặt ." Tớ...tớ không có "" Minh Nhiên , mặt con sao vậy ? Má coi bộ đã bị sưng rồi "_ Dì Viên đi ra , trên tay cầm hai chén cơm ." Con không sao ạ "_ Minh Nhiên đi lại ngồi vào bàn." Vậy ăn sáng đi , cần gì thì cứ kêu bà "" Vâng "Buổi ăn diễn ra khá trầm lặng , chỉ có tiếng gắp đồ ăn thôi . Ăn xong Thiên Hàn kéo Minh Nhiên đi nhanh lên phòng khóa cửa lại ." Cậu..ai hôn cậu đều cho à ? "_ Thiên Hàn lắp bắp hỏi ." Đâu có đâu "_ Minh Nhiên cho một viên kẹo vào miệng .* Chụt *_Thiên Hàn hôn vào má Minh Nhiên . Nhưng sao bản thân vẫn thấy không đủ ." Đau...cậu đừng chạm vào má tớ mà "_ Minh Nhiên bĩu môi nói , cánh môi đỏ còn áo một lớp đường bóng bóng ngọt ngọt ngọt ." Ưm..ưm..cậu buông ra "_ Minh Nhiên đập đập vào lưng Thiên Hàn ." Tiểu Anh hôn thì được ? Tôi hôn thì cậu chống cự "_ Thiên Hàn vẫn tiếp tục đè Minh Nhiên xuống , hôn hôn vào môi ." Ưm..ưm "_ Viên kẹo trong miệng dường như sắp bị Thiên Hàn lấy mất ." Ca , anh mau mở cửa ra . Anh đang làm gì Tiểu Nhiên Nhiên của em vậy . Mau mở cửa ra "_ Tiểu Anh đập cửa ." Ai là của em chứ hả ? Cậu ta là của anh "_____//_____Càng ngày càng cảm thấy bản thân b**n th** quá =))Bình luận xíu đi_____//_____Vote nhaa❤️!

" Papa , người đừng chụp nữa mà "_ Tiểu Anh ngăn cản Mẫn Kỳ chụp hình .

" Tiểu Anh , con đừng cản ta nữa . Ta muốn chụp hình "_ Mẫn Kỳ thích thú chụp hình .

Oa thật là một cảnh đẹp khó thấy a~~ . Trên giường có hai cục bông nhỏ đang nằm ngủ . Con của cậu còn đang ôm con của người ta nữa chứ . Quả thật là con cậu khác xa với Thiên Phong nha , ghen tị quá đi .

" Papa , người mau dừng lại . Không thôi con gọi daddy về đó "

" Ta không sợ đâu "_ Mẫn Kỳ thích thú cầm điện thoại trên tay xem lại những bức hình vừa mới chụp , sắc nét thật .

" Em nói sao chứ bà xã ? "

" Ta đã nói là không... "_ Mẫn Kỳ qua đầu nhìn lại .

" Em nói gì ? "_ Thiên Phong từ từ tiến lại .

" Anh về từ..từ lúc nào vậy ? "_ Mẫn Kỳ sợ hãi nói .

" Vừa về là đã nghe được giọng em đấy , bà xã à "

" Anh đừng bực...a thả em xuống . Em không muốn "_ Mẫn Kỳ vùng vẫy .

" Hôm nay em đừng hòng trốn "_ Thiên Pong bế Mẫn Kỳ về phòng .

" Hihi , papa hôm nay người không thoát được rồi "_ Tiểu Anh cười cười .

Bỗng nhiên giật nhớ , phải đi đánh thức Minh Nhiên với ca ca đã .

" Tiểu Nhiên Nhiên của tớ , Tiểu Nhiên Nhiên của tớ ơi . Dậy thôi "_ Tiểu Anh lay người Minh Nhiên .

" Cho tớ ngủ xíu nữa thôi "_ Minh Nhiên chu chu môi , xoay người qua chỗ ai kia ôm vào .

" Dậy đi mà , dậy đi chơi với tớ đi mà "_ Tiểu Anh vẫn đang cố thuyết phục Minh Nhiên .

" Một chút nữa thôi "_ Minh Nhiên chui rút vào lòng ngực ai kia , ôm chặt đến nổi khiến người đó tỉnh dậy .

" Ca , anh dậy rồi sao ? "

" ... "_ Thiên Hàn nhìn thấy một cục bông đang chui rút trong lòng ngực mình mà vui vẻ .

* Chụt *_

Một nụ hôn vào má .

" A... "_ Minh Nhiên bật dậy .

" Hihi , cuối cùng cậu cũng chịu dậy rồi "_ Tiểu Anh sờ sờ nắn nắn hai má của Minh Nhiên .

" Tiểu Anh "_ Thiên Hàn sát khí bừng bừng , cáu quát .

" Em ra ngoài trước nha , hai người mau dậy rồi ra ăn sáng nha "_ Tiểu Anh hưng phấn chạy ra ngoài , đóng cửa lại .

" Thiên Hàn... "_ Minh Nhiên quay qua nhìn Thiên Hàn .

" ... "_ Thiên Hàn nắm chặt tay Minh Nhiên lôi nhanh vào phòng tắm .

" A...đau quá , cậu chậm chậm thôi "

Mở vòi nước , rửa mặt sạch cho Minh Nhiên đặt biệt là kì đến nổi hai má Minh Nhiên đỏ ửng 

" Đau quá...cậu đừng mà , tớ đau lắm Thiên Hàn "_ Minh Nhiên nức nở nói .

" Đau lắm sao ? Tôi xin lỗi "_ Chạm nhẹ vào má Minh Nhiên , nhu mì hỏi .

" Cậu sao vậy ? Rửa mặt cho tớ cũng mạnh bạo như vậy . Đau quá đi "_ Minh Nhiên trách móc , thoát khỏi tay Thiên Hàn , đi ra ngoài .

" Xin lỗi "_ Thiên Hàn đi theo sau , mặt dày xin lỗi .

" Ưm..a.ông xã..anh chậm chút "_ Tiếng r*n r* từ trong phòng Mẫn Kỳ phát ra .

" Em nhỏ tiếng chút...bà xã "_ Giọng nói khàn khàn .

Minh Nhiên đứng trước cửa phòng hai người , chân bỗng không nhấc được nữa . Thiên Hàn đi nhanh tới bịt tai Minh Nhiên đẩy đi xuống nhà .

" Hai người xuống rồi à ? Mau vào ăn đi "_ Tiểu Anh ngồi trong bàn chờ sẵn .

" Tiểu Anh... "_ Minh Nhiên đỏ mặt nhớ lại lúc nảy .

" Thích lắm sao ? "_ Thiên Hàn đen mặt .

" Tớ...tớ không có "

" Minh Nhiên , mặt con sao vậy ? Má coi bộ đã bị sưng rồi "_ Dì Viên đi ra , trên tay cầm hai chén cơm .

" Con không sao ạ "_ Minh Nhiên đi lại ngồi vào bàn.

" Vậy ăn sáng đi , cần gì thì cứ kêu bà "

" Vâng "

Buổi ăn diễn ra khá trầm lặng , chỉ có tiếng gắp đồ ăn thôi . Ăn xong Thiên Hàn kéo Minh Nhiên đi nhanh lên phòng khóa cửa lại .

" Cậu..ai hôn cậu đều cho à ? "_ Thiên Hàn lắp bắp hỏi .

" Đâu có đâu "_ Minh Nhiên cho một viên kẹo vào miệng .

* Chụt *_

Thiên Hàn hôn vào má Minh Nhiên . Nhưng sao bản thân vẫn thấy không đủ .

" Đau...cậu đừng chạm vào má tớ mà "_ Minh Nhiên bĩu môi nói , cánh môi đỏ còn áo một lớp đường bóng bóng ngọt ngọt ngọt .

" Ưm..ưm..cậu buông ra "_ Minh Nhiên đập đập vào lưng Thiên Hàn .

" Tiểu Anh hôn thì được ? Tôi hôn thì cậu chống cự "_ Thiên Hàn vẫn tiếp tục đè Minh Nhiên xuống , hôn hôn vào môi .

" Ưm..ưm "_ Viên kẹo trong miệng dường như sắp bị Thiên Hàn lấy mất .

" Ca , anh mau mở cửa ra . Anh đang làm gì Tiểu Nhiên Nhiên của em vậy . Mau mở cửa ra "_ Tiểu Anh đập cửa .

" Ai là của em chứ hả ? Cậu ta là của anh "

_____//_____

Càng ngày càng cảm thấy bản thân b**n th** quá =))

Bình luận xíu đi

_____//_____

Vote nhaa

❤️

!

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Papa , người đừng chụp nữa mà "_ Tiểu Anh ngăn cản Mẫn Kỳ chụp hình ." Tiểu Anh , con đừng cản ta nữa . Ta muốn chụp hình "_ Mẫn Kỳ thích thú chụp hình .Oa thật là một cảnh đẹp khó thấy a~~ . Trên giường có hai cục bông nhỏ đang nằm ngủ . Con của cậu còn đang ôm con của người ta nữa chứ . Quả thật là con cậu khác xa với Thiên Phong nha , ghen tị quá đi ." Papa , người mau dừng lại . Không thôi con gọi daddy về đó "" Ta không sợ đâu "_ Mẫn Kỳ thích thú cầm điện thoại trên tay xem lại những bức hình vừa mới chụp , sắc nét thật ." Em nói sao chứ bà xã ? "" Ta đã nói là không... "_ Mẫn Kỳ qua đầu nhìn lại ." Em nói gì ? "_ Thiên Phong từ từ tiến lại ." Anh về từ..từ lúc nào vậy ? "_ Mẫn Kỳ sợ hãi nói ." Vừa về là đã nghe được giọng em đấy , bà xã à "" Anh đừng bực...a thả em xuống . Em không muốn "_ Mẫn Kỳ vùng vẫy ." Hôm nay em đừng hòng trốn "_ Thiên Pong bế Mẫn Kỳ về phòng ." Hihi , papa hôm nay người không thoát được rồi "_ Tiểu Anh cười cười .Bỗng nhiên giật nhớ , phải đi đánh thức Minh Nhiên với ca ca đã ." Tiểu Nhiên Nhiên của tớ , Tiểu Nhiên Nhiên của tớ ơi . Dậy thôi "_ Tiểu Anh lay người Minh Nhiên ." Cho tớ ngủ xíu nữa thôi "_ Minh Nhiên chu chu môi , xoay người qua chỗ ai kia ôm vào ." Dậy đi mà , dậy đi chơi với tớ đi mà "_ Tiểu Anh vẫn đang cố thuyết phục Minh Nhiên ." Một chút nữa thôi "_ Minh Nhiên chui rút vào lòng ngực ai kia , ôm chặt đến nổi khiến người đó tỉnh dậy ." Ca , anh dậy rồi sao ? "" ... "_ Thiên Hàn nhìn thấy một cục bông đang chui rút trong lòng ngực mình mà vui vẻ .* Chụt *_Một nụ hôn vào má ." A... "_ Minh Nhiên bật dậy ." Hihi , cuối cùng cậu cũng chịu dậy rồi "_ Tiểu Anh sờ sờ nắn nắn hai má của Minh Nhiên ." Tiểu Anh "_ Thiên Hàn sát khí bừng bừng , cáu quát ." Em ra ngoài trước nha , hai người mau dậy rồi ra ăn sáng nha "_ Tiểu Anh hưng phấn chạy ra ngoài , đóng cửa lại ." Thiên Hàn... "_ Minh Nhiên quay qua nhìn Thiên Hàn ." ... "_ Thiên Hàn nắm chặt tay Minh Nhiên lôi nhanh vào phòng tắm ." A...đau quá , cậu chậm chậm thôi "Mở vòi nước , rửa mặt sạch cho Minh Nhiên đặt biệt là kì đến nổi hai má Minh Nhiên đỏ ửng " Đau quá...cậu đừng mà , tớ đau lắm Thiên Hàn "_ Minh Nhiên nức nở nói ." Đau lắm sao ? Tôi xin lỗi "_ Chạm nhẹ vào má Minh Nhiên , nhu mì hỏi ." Cậu sao vậy ? Rửa mặt cho tớ cũng mạnh bạo như vậy . Đau quá đi "_ Minh Nhiên trách móc , thoát khỏi tay Thiên Hàn , đi ra ngoài ." Xin lỗi "_ Thiên Hàn đi theo sau , mặt dày xin lỗi ." Ưm..a.ông xã..anh chậm chút "_ Tiếng r*n r* từ trong phòng Mẫn Kỳ phát ra ." Em nhỏ tiếng chút...bà xã "_ Giọng nói khàn khàn .Minh Nhiên đứng trước cửa phòng hai người , chân bỗng không nhấc được nữa . Thiên Hàn đi nhanh tới bịt tai Minh Nhiên đẩy đi xuống nhà ." Hai người xuống rồi à ? Mau vào ăn đi "_ Tiểu Anh ngồi trong bàn chờ sẵn ." Tiểu Anh... "_ Minh Nhiên đỏ mặt nhớ lại lúc nảy ." Thích lắm sao ? "_ Thiên Hàn đen mặt ." Tớ...tớ không có "" Minh Nhiên , mặt con sao vậy ? Má coi bộ đã bị sưng rồi "_ Dì Viên đi ra , trên tay cầm hai chén cơm ." Con không sao ạ "_ Minh Nhiên đi lại ngồi vào bàn." Vậy ăn sáng đi , cần gì thì cứ kêu bà "" Vâng "Buổi ăn diễn ra khá trầm lặng , chỉ có tiếng gắp đồ ăn thôi . Ăn xong Thiên Hàn kéo Minh Nhiên đi nhanh lên phòng khóa cửa lại ." Cậu..ai hôn cậu đều cho à ? "_ Thiên Hàn lắp bắp hỏi ." Đâu có đâu "_ Minh Nhiên cho một viên kẹo vào miệng .* Chụt *_Thiên Hàn hôn vào má Minh Nhiên . Nhưng sao bản thân vẫn thấy không đủ ." Đau...cậu đừng chạm vào má tớ mà "_ Minh Nhiên bĩu môi nói , cánh môi đỏ còn áo một lớp đường bóng bóng ngọt ngọt ngọt ." Ưm..ưm..cậu buông ra "_ Minh Nhiên đập đập vào lưng Thiên Hàn ." Tiểu Anh hôn thì được ? Tôi hôn thì cậu chống cự "_ Thiên Hàn vẫn tiếp tục đè Minh Nhiên xuống , hôn hôn vào môi ." Ưm..ưm "_ Viên kẹo trong miệng dường như sắp bị Thiên Hàn lấy mất ." Ca , anh mau mở cửa ra . Anh đang làm gì Tiểu Nhiên Nhiên của em vậy . Mau mở cửa ra "_ Tiểu Anh đập cửa ." Ai là của em chứ hả ? Cậu ta là của anh "_____//_____Càng ngày càng cảm thấy bản thân b**n th** quá =))Bình luận xíu đi_____//_____Vote nhaa❤️!

Chương 13: Của Anh