Tác giả:

Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .…

Chương 14: Quá đáng

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Cậu quá đáng lắm "_ Minh Nhiên đẩy Thiên Hàn ra , thở hỗn hển ." Tôi... "_ Thiên Hàn chưa kịp tiếp lời thì Minh Nhiên đã chạy ùa vào phòng tắm ." Ca , anh mau mở cửa ra cho em "_ Tiểu Anh vô lực ngồi ngay bên cửa , uể oải kêu gào ." Ngồi đây làm gì ? "_ Thiên Hàn mở cửa ra , Tiểu Anh liền bật dậy ." Anh đã làm gì Tiểu Nhiên Nhiên của em rồi ? "_ Tiểu Anh chống nạnh , chu môi đanh đá hỏi ." Cậu ta là của anh , không phải của em "_ Thiên Hàn mặt lạnh nói ." Hứ , anh quản được sao ? "_ Tiểu Anh đi vào trong ." Tiểu Nhiên Nhiên của tớ ơi , cậu đâu rồi ? "" Tiểu Anh à ? Đợi tớ một lát , tớ trong đây này "_ Minh Nhiên nói vọng từ phòng tắm ra ." Tiểu Nhiên Nhiên , tớ ghét anh ấy quá "_ Tiểu Anh ngồi phịch xuống giường than vãn ." Sao vậy ? "_ Minh Nhiên từ trong phòng tắm đi ra , bước lại gần Tiểu Anh ." Anh ấy đáng ghét lắm , cứ giành Tiểu Nhiên Nhiên của tớ thôi "_ Tiểu Anh bĩu môi ." Anh ấy cứ cãi tớ mãi . Tiểu Nhiên Nhiên là của tớ mà , có đúng không ? "" ... "_ Minh Nhiên ngại ngùng đỏ mặt , từ từ ngồi xuống giường ." Ưm...bảo bối của tớ , để tớ ôm ôm một lát "_ Tiểu Anh nhảy vồ tới mà ôm Minh Nhiên ." Tiểu...Tiểu Anh "_ Minh Nhiên ngỡ ngàng ngồi yên ." Để tớ ôm một lát thôi mà "_ Tiểu Anh nũng nịu cầu xin ." TIỂU ANH "_ Tiếng gầm gừ từ cửa phát ra ." Thiên...Hàn "_ Minh Nhiên thở gấp quay đầu lại ." Ca , anh làm sao mà la lớn như vậy "_ Tiểu Anh vẫn không buông cơ thể Minh Nhiên ." La lớn như vậy làm bảo bối của Tiểu Anh giật mình thì sao ? "_ Tiểu Anh buông ra , hai tay nắn nắn sờ sờ hai má của Minh Nhiên ." Bảo bối của tớ , cậu có sao không ? "_ Tiểu Anh quan tâm hỏi ." ... "_ Minh Nhiên bẽn lẻn lắc đầu ." A "_ Tiểu Anh đột nhiên hét lên ." Sao anh lại đánh mông em ? "_ Tiểu Anh khó chịu ." Đi ra ngoài mau lên "_ Thiên Hàn xách Tiểu Anh ra ngoài ." Cậu đúng là quá đáng "_ Minh Nhiên cũng chạy theo Tiểu Anh ." Tiểu Anh , đợi tớ với "_ Minh Nhiên chạy theo phía sau .Cuối cùng cũng đuổi được Tiểu Anh xuống sân ." Tiểu Nhiên Nhiên , cậu chơi với tớ đi "_ Tiểu Anh ngồi trên xích đu đợi Minh Nhiên đến " Được "Cả hai chơi cùng , rất vui vẻ . Tiếng cười râm rang phát ra . Thiên Hàn từ trong bước ra với hai cây kem trên tay ." Lại ăn kem đi "Cả hai vẫn không chịu để ý , vẫn tiếp tục chơi đùa bỏ mặt Thiên Hàn ." Tiểu Anh "_ Thiên Hàn đi tới ." Ca , anh định đánh mông Tiểu Anh nữa sao ? Đáng ghét "_ Tiểu Anh ủy uất nói ." Anh xin lỗi . Mau ăn kem đi , chảy hết bây giờ "_ Thiên Hàn đưa ra cây kem vị mà Tiểu Anh thích ." Tha cho anh lần này thôi đó "_ Tiểu Anh giật lấy cây kem , quay qua chỗ khác tủm tỉm cười ăn ." Cậu..cậu có muốn ăn kem không ? "_ Thiên Hàn ấp úng hỏi Minh Nhiên ." Tớ..tớ muốn "" Vậy , cho cậu "_ Thiên Hàn dụ ngọt ." Cậu không được giành với tớ nữa "_ Minh Nhiên ra điều kiện ." Được "_ Thiên Hàn gật đầu chắc chắn ." Cảm ơn cậu nha "_ Minh Nhiên cầm lấy cây kem mà cười , l**m l**m vài cái ." Ngon không ? "" Ừm , ngon lắm . Nhưng...tớ thích dưa lưới hơn "" ... "_ Lần sau nhất định phải mua vị đó mới được . Vậy nhỏ này không đánh cũng tự khai , thật tiện .Từ trên phòng , Mẫn Kỳ đỏ mặt nhìn xuống ." Ưm..không muốn..buông "_ Mẫn Kỳ phía sau bị Thiên Phong đẩy mạnh , áp đặt vào cửa sổ kính ." Bà xã "_ Thiên Phong thở gấp ." Mấy đứa...nhỏ còn đang...a chơi phía dưới...ô ông xã đừng "_ Mẫn Kỳ r*n r* ." Không phải như vậy làm em k*ch th*ch hơn sao ? Bà xã "_ Thiên Phong nhay nhay vành tai của Mẫn Kỳ ." Không...a "_ Mẫn Kỳ đột nhiên bị Thiên Phong bế lên ." Bà xã...em thật chặt "_ Thiên Phong đẩy mạnh vào trong ." Đừng..sâu quá "_ Mẫn Kỳ th* d*c ." Ông xã..không chịu được nữa...tha cho bà xã "" Không chịu được nữa... A "_ Mẫn Kỳ hét lớn mà b*n r* ." Bà xã , em bị thao đến ngất đi sao ? "_ Thiên Phong ôm cơ thể Mẫn Kỳ vào lòng . Vén mái tóc bị ướt đẫm bởi mồ hôi , để lộ ra khuôn mặt bị hành đến đỏ ửng đang e ấp phía dưới ." Ưm "_ Coi bộ là bị thao đến đi vào hôn mê rồi ." Bà xã , yêu em "_ Thiên Phòng hôn lên gò má ưng ửng đỏ của Mẫn Kỳ ._____//_____Ahihi :>>H ngắn thoiiiBình luận xíu đi 🥑_____//______Vote nhaa❤️!

" Cậu quá đáng lắm "_ Minh Nhiên đẩy Thiên Hàn ra , thở hỗn hển .

" Tôi... "_ Thiên Hàn chưa kịp tiếp lời thì Minh Nhiên đã chạy ùa vào phòng tắm .

" Ca , anh mau mở cửa ra cho em "_ Tiểu Anh vô lực ngồi ngay bên cửa , uể oải kêu gào .

" Ngồi đây làm gì ? "_ Thiên Hàn mở cửa ra , Tiểu Anh liền bật dậy .

" Anh đã làm gì Tiểu Nhiên Nhiên của em rồi ? "_ Tiểu Anh chống nạnh , chu môi đanh đá hỏi .

" Cậu ta là của anh , không phải của em "_ Thiên Hàn mặt lạnh nói .

" Hứ , anh quản được sao ? "_ Tiểu Anh đi vào trong .

" Tiểu Nhiên Nhiên của tớ ơi , cậu đâu rồi ? "

" Tiểu Anh à ? Đợi tớ một lát , tớ trong đây này "_ Minh Nhiên nói vọng từ phòng tắm ra .

" Tiểu Nhiên Nhiên , tớ ghét anh ấy quá "_ Tiểu Anh ngồi phịch xuống giường than vãn .

" Sao vậy ? "_ Minh Nhiên từ trong phòng tắm đi ra , bước lại gần Tiểu Anh .

" Anh ấy đáng ghét lắm , cứ giành Tiểu Nhiên Nhiên của tớ thôi "_ Tiểu Anh bĩu môi .

" Anh ấy cứ cãi tớ mãi . Tiểu Nhiên Nhiên là của tớ mà , có đúng không ? "

" ... "_ Minh Nhiên ngại ngùng đỏ mặt , từ từ ngồi xuống giường .

" Ưm...bảo bối của tớ , để tớ ôm ôm một lát "_ Tiểu Anh nhảy vồ tới mà ôm Minh Nhiên .

" Tiểu...Tiểu Anh "_ Minh Nhiên ngỡ ngàng ngồi yên .

" Để tớ ôm một lát thôi mà "_ Tiểu Anh nũng nịu cầu xin .

" TIỂU ANH "_ Tiếng gầm gừ từ cửa phát ra .

" Thiên...Hàn "_ Minh Nhiên thở gấp quay đầu lại .

" Ca , anh làm sao mà la lớn như vậy "_ Tiểu Anh vẫn không buông cơ thể Minh Nhiên .

" La lớn như vậy làm bảo bối của Tiểu Anh giật mình thì sao ? "_ Tiểu Anh buông ra , hai tay nắn nắn sờ sờ hai má của Minh Nhiên .

" Bảo bối của tớ , cậu có sao không ? "_ Tiểu Anh quan tâm hỏi .

" ... "_ Minh Nhiên bẽn lẻn lắc đầu .

" A "_ Tiểu Anh đột nhiên hét lên .

" Sao anh lại đánh mông em ? "_ Tiểu Anh khó chịu .

" Đi ra ngoài mau lên "_ Thiên Hàn xách Tiểu Anh ra ngoài .

" Cậu đúng là quá đáng "_ Minh Nhiên cũng chạy theo Tiểu Anh .

" Tiểu Anh , đợi tớ với "_ Minh Nhiên chạy theo phía sau .

Cuối cùng cũng đuổi được Tiểu Anh xuống sân .

" Tiểu Nhiên Nhiên , cậu chơi với tớ đi "_ Tiểu Anh ngồi trên xích đu đợi Minh Nhiên đến 

" Được "

Cả hai chơi cùng , rất vui vẻ . Tiếng cười râm rang phát ra . Thiên Hàn từ trong bước ra với hai cây kem trên tay .

" Lại ăn kem đi "

Cả hai vẫn không chịu để ý , vẫn tiếp tục chơi đùa bỏ mặt Thiên Hàn .

" Tiểu Anh "_ Thiên Hàn đi tới .

" Ca , anh định đánh mông Tiểu Anh nữa sao ? Đáng ghét "_ Tiểu Anh ủy uất nói .

" Anh xin lỗi . Mau ăn kem đi , chảy hết bây giờ "_ Thiên Hàn đưa ra cây kem vị mà Tiểu Anh thích .

" Tha cho anh lần này thôi đó "_ Tiểu Anh giật lấy cây kem , quay qua chỗ khác tủm tỉm cười ăn .

" Cậu..cậu có muốn ăn kem không ? "_ Thiên Hàn ấp úng hỏi Minh Nhiên .

" Tớ..tớ muốn "

" Vậy , cho cậu "_ Thiên Hàn dụ ngọt .

" Cậu không được giành với tớ nữa "_ Minh Nhiên ra điều kiện .

" Được "_ Thiên Hàn gật đầu chắc chắn .

" Cảm ơn cậu nha "_ Minh Nhiên cầm lấy cây kem mà cười , l**m l**m vài cái .

" Ngon không ? "

" Ừm , ngon lắm . Nhưng...tớ thích dưa lưới hơn "

" ... "_ Lần sau nhất định phải mua vị đó mới được . Vậy nhỏ này không đánh cũng tự khai , thật tiện .

Từ trên phòng , Mẫn Kỳ đỏ mặt nhìn xuống .

" Ưm..không muốn..buông "_ Mẫn Kỳ phía sau bị Thiên Phong đẩy mạnh , áp đặt vào cửa sổ kính .

" Bà xã "_ Thiên Phong thở gấp .

" Mấy đứa...nhỏ còn đang...a chơi phía dưới...ô ông xã đừng "_ Mẫn Kỳ r*n r* .

" Không phải như vậy làm em k*ch th*ch hơn sao ? Bà xã "_ Thiên Phong nhay nhay vành tai của Mẫn Kỳ .

" Không...a "_ Mẫn Kỳ đột nhiên bị Thiên Phong bế lên .

" Bà xã...em thật chặt "_ Thiên Phong đẩy mạnh vào trong .

" Đừng..sâu quá "_ Mẫn Kỳ th* d*c .

" Ông xã..không chịu được nữa...tha cho bà xã "

" Không chịu được nữa... A "_ Mẫn Kỳ hét lớn mà b*n r* .

" Bà xã , em bị thao đến ngất đi sao ? "_ Thiên Phong ôm cơ thể Mẫn Kỳ vào lòng . Vén mái tóc bị ướt đẫm bởi mồ hôi , để lộ ra khuôn mặt bị hành đến đỏ ửng đang e ấp phía dưới .

" Ưm "_ Coi bộ là bị thao đến đi vào hôn mê rồi .

" Bà xã , yêu em "_ Thiên Phòng hôn lên gò má ưng ửng đỏ của Mẫn Kỳ .

_____//_____

Ahihi :>>

H ngắn thoiii

Bình luận xíu đi 🥑

_____//______

Vote nhaa

❤️

!

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Cậu quá đáng lắm "_ Minh Nhiên đẩy Thiên Hàn ra , thở hỗn hển ." Tôi... "_ Thiên Hàn chưa kịp tiếp lời thì Minh Nhiên đã chạy ùa vào phòng tắm ." Ca , anh mau mở cửa ra cho em "_ Tiểu Anh vô lực ngồi ngay bên cửa , uể oải kêu gào ." Ngồi đây làm gì ? "_ Thiên Hàn mở cửa ra , Tiểu Anh liền bật dậy ." Anh đã làm gì Tiểu Nhiên Nhiên của em rồi ? "_ Tiểu Anh chống nạnh , chu môi đanh đá hỏi ." Cậu ta là của anh , không phải của em "_ Thiên Hàn mặt lạnh nói ." Hứ , anh quản được sao ? "_ Tiểu Anh đi vào trong ." Tiểu Nhiên Nhiên của tớ ơi , cậu đâu rồi ? "" Tiểu Anh à ? Đợi tớ một lát , tớ trong đây này "_ Minh Nhiên nói vọng từ phòng tắm ra ." Tiểu Nhiên Nhiên , tớ ghét anh ấy quá "_ Tiểu Anh ngồi phịch xuống giường than vãn ." Sao vậy ? "_ Minh Nhiên từ trong phòng tắm đi ra , bước lại gần Tiểu Anh ." Anh ấy đáng ghét lắm , cứ giành Tiểu Nhiên Nhiên của tớ thôi "_ Tiểu Anh bĩu môi ." Anh ấy cứ cãi tớ mãi . Tiểu Nhiên Nhiên là của tớ mà , có đúng không ? "" ... "_ Minh Nhiên ngại ngùng đỏ mặt , từ từ ngồi xuống giường ." Ưm...bảo bối của tớ , để tớ ôm ôm một lát "_ Tiểu Anh nhảy vồ tới mà ôm Minh Nhiên ." Tiểu...Tiểu Anh "_ Minh Nhiên ngỡ ngàng ngồi yên ." Để tớ ôm một lát thôi mà "_ Tiểu Anh nũng nịu cầu xin ." TIỂU ANH "_ Tiếng gầm gừ từ cửa phát ra ." Thiên...Hàn "_ Minh Nhiên thở gấp quay đầu lại ." Ca , anh làm sao mà la lớn như vậy "_ Tiểu Anh vẫn không buông cơ thể Minh Nhiên ." La lớn như vậy làm bảo bối của Tiểu Anh giật mình thì sao ? "_ Tiểu Anh buông ra , hai tay nắn nắn sờ sờ hai má của Minh Nhiên ." Bảo bối của tớ , cậu có sao không ? "_ Tiểu Anh quan tâm hỏi ." ... "_ Minh Nhiên bẽn lẻn lắc đầu ." A "_ Tiểu Anh đột nhiên hét lên ." Sao anh lại đánh mông em ? "_ Tiểu Anh khó chịu ." Đi ra ngoài mau lên "_ Thiên Hàn xách Tiểu Anh ra ngoài ." Cậu đúng là quá đáng "_ Minh Nhiên cũng chạy theo Tiểu Anh ." Tiểu Anh , đợi tớ với "_ Minh Nhiên chạy theo phía sau .Cuối cùng cũng đuổi được Tiểu Anh xuống sân ." Tiểu Nhiên Nhiên , cậu chơi với tớ đi "_ Tiểu Anh ngồi trên xích đu đợi Minh Nhiên đến " Được "Cả hai chơi cùng , rất vui vẻ . Tiếng cười râm rang phát ra . Thiên Hàn từ trong bước ra với hai cây kem trên tay ." Lại ăn kem đi "Cả hai vẫn không chịu để ý , vẫn tiếp tục chơi đùa bỏ mặt Thiên Hàn ." Tiểu Anh "_ Thiên Hàn đi tới ." Ca , anh định đánh mông Tiểu Anh nữa sao ? Đáng ghét "_ Tiểu Anh ủy uất nói ." Anh xin lỗi . Mau ăn kem đi , chảy hết bây giờ "_ Thiên Hàn đưa ra cây kem vị mà Tiểu Anh thích ." Tha cho anh lần này thôi đó "_ Tiểu Anh giật lấy cây kem , quay qua chỗ khác tủm tỉm cười ăn ." Cậu..cậu có muốn ăn kem không ? "_ Thiên Hàn ấp úng hỏi Minh Nhiên ." Tớ..tớ muốn "" Vậy , cho cậu "_ Thiên Hàn dụ ngọt ." Cậu không được giành với tớ nữa "_ Minh Nhiên ra điều kiện ." Được "_ Thiên Hàn gật đầu chắc chắn ." Cảm ơn cậu nha "_ Minh Nhiên cầm lấy cây kem mà cười , l**m l**m vài cái ." Ngon không ? "" Ừm , ngon lắm . Nhưng...tớ thích dưa lưới hơn "" ... "_ Lần sau nhất định phải mua vị đó mới được . Vậy nhỏ này không đánh cũng tự khai , thật tiện .Từ trên phòng , Mẫn Kỳ đỏ mặt nhìn xuống ." Ưm..không muốn..buông "_ Mẫn Kỳ phía sau bị Thiên Phong đẩy mạnh , áp đặt vào cửa sổ kính ." Bà xã "_ Thiên Phong thở gấp ." Mấy đứa...nhỏ còn đang...a chơi phía dưới...ô ông xã đừng "_ Mẫn Kỳ r*n r* ." Không phải như vậy làm em k*ch th*ch hơn sao ? Bà xã "_ Thiên Phong nhay nhay vành tai của Mẫn Kỳ ." Không...a "_ Mẫn Kỳ đột nhiên bị Thiên Phong bế lên ." Bà xã...em thật chặt "_ Thiên Phong đẩy mạnh vào trong ." Đừng..sâu quá "_ Mẫn Kỳ th* d*c ." Ông xã..không chịu được nữa...tha cho bà xã "" Không chịu được nữa... A "_ Mẫn Kỳ hét lớn mà b*n r* ." Bà xã , em bị thao đến ngất đi sao ? "_ Thiên Phong ôm cơ thể Mẫn Kỳ vào lòng . Vén mái tóc bị ướt đẫm bởi mồ hôi , để lộ ra khuôn mặt bị hành đến đỏ ửng đang e ấp phía dưới ." Ưm "_ Coi bộ là bị thao đến đi vào hôn mê rồi ." Bà xã , yêu em "_ Thiên Phòng hôn lên gò má ưng ửng đỏ của Mẫn Kỳ ._____//_____Ahihi :>>H ngắn thoiiiBình luận xíu đi 🥑_____//______Vote nhaa❤️!

Chương 14: Quá đáng