Tác giả:

Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .…

Chương 17: Tình địch

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Cậu đi lâu như vậy... "_ Minh Nhiên đôi mắt mờ đục nhìn đối phương .Thiên Hàn vẫn vậy , ngồi xuống bên cạnh giường . Đôi tay to lớn v**t v* làn da mịn màn , ánh mắt thập phần ôn nhu ." Có còn nhớ sinh nhật tớ không ? "" Sinh nhật cậu ? "" Cậu không nhớ sao ? "_ Ánh mắt buồn tủi khép khẽ đi ." Tôi luôn luôn nhớ "_ Hình như cậu đã đi vào mộng mất rồi , câu cuối chắc sẽ không nghe được ." Bảo bối , ngủ ngon "_ Hôn nhẹ lên trán Minh Nhiên .Ánh sáng len lỏ vào phòng , tấm rèn lúc đêm cũng chẳng kéo lại , làm cậu tỉnh giấc ." A...nhức đầu quá đi "_ Tay sờ sờ xung quanh , đột nhiên có cái gì đó không đúng...Đây đâu phải nhà cậu . Bộ đồ hôm qua...may mắn là nó vẫn còn trên người ." Quý đại thiếu gia , cậu đã tỉnh chưa ? "_ Có ai đó phía ngoài nói vào ." Tôi ra ngay "_ Minh Nhiên kéo lại cái áo đang xộc xệch trên người , chạy ra mở cửa ." Cậu đã tỉnh "_ Người phục vụ kia mỉm cười ." Thiếu gia có dặn tôi chuẩn bị quần áo cho cậu "_ Một người đàn ông tuổi trung niên , mặc âu phục lịch sự nói" Quý đại thiếu gia , còn đây là bữa sáng "_ Ông ta ra hiệu cho người kia đẩy xe đẩy vào ." Cho tôi hỏi "_ Minh Nhiên cùng đi vào ." Cậu có thắc mắc gì sao ? "" Thiếu gia của các người là ai vậy ? "" Chuyện này...thiếu gia có dặn một lát nữa cậu ấy sẽ qua đây ăn sáng cùng cậu "_ Ông ta lui ra ngoài ." Thật kì quái "_ Minh Nhiên cầm bộ đồ đã được chuẩn bị sẵn đi vào tắm .* Cạch *_ Cửa phòng đột nhiên mở . Khiến cậu bên trong liền dừng mọi hành động lại ." Anh là ai ? "_ Minh Nhiên đang lấy khăn lau tóc liền thấy người thiếu niên đứng trước mặt ." Không nhớ tôi sao "_ Thiên Hàn cúi đầu hỏi nhỏ ." Anh nói gì cơ ? "_ Minh Nhiên đặt chiếc khăn xuống thành ghế , tiến lại gần người kia ." Ngồi xuống trước đã "_ Thiên Hàn đè hai vai Minh Nhiên xuống . Đi qua phía đối diện ngồi xuống ." Hôm qua cậu lên xe của tôi "_ Thiên Hàn bắt đầu ăn ." Sao chứ ? "_ Minh Nhiên hốt hoảng ." Còn hôn tôi "" Không thể nào "_ Minh Nhiên đập bàn đứng dậy ." Tại sao không thể chứ ? "_ Thiên Hàn đi lại , uy phong cường hãm Minh Nhiên rung rẩy ngồi xuống ." Anh nói dối , tôi không có . Hôm qua dù tôi có say nhưng không thể... "_ Minh Nhiên vành mắt đã có nước đọng ." Ngoan , đừng khóc "_ Quỳ xuống trước mặt Minh Nhiên ." Anh...anh "" Không nhớ tôi thật sao ? "" Anh là ai chứ ? "" Đồ ngốc , tôi về rồi "_ Thiên Hàn v**t v* cái nhẫn được luồn vào dây chuyền ." Cậu...cậu "_ Minh Nhiên bất động nắm lấy chiếc nhẫn . Cậu ta không phải là Thiên Hàn chứ , chiếc nhẫn này...' Thiên Hàn a~~ , cái nhẫn của cậu đẹp thật đó '_ Minh Nhiên tung tăng chạy theo Thiên Hàn .' Thích sao ? '' Ừm , nó đẹp mà '_ Minh Nhiên ngây ngốc gật đầu .' Lại đây '' Làm gì a~~ ? "_ Minh Nhiên chạy lại .Thiên Hàn tháo chiếc vòng cổ lớn luồn chiếc nhẫn vào trong rồi đeo cho Minh Nhiên ' Đây là gì ? '' Cứ coi như cậu giữ vật đính ước giúp tôi đi '' Tớ biết rồi '_ Minh Nhiên hí hửng cầm cái nhẫn lên xem đi xem lại .Mà cái gì là đính ước ? Cậu ấy nói chuyện cao siêu quá đi . Làm Minh Nhiên ta chẳng hiểu gì cả , mà mặc kệ đi..." Cậu về để lấy lại nó sao ? "_ Chắc là Thiên Hàn đã có người trong lòng rồi nên mới về đây lấy lại đồ đã nhờ cậu cất giữ .Tại sao ngay lòng ngực lại nhói đến vậy ?" Đúng vậy "" Tớ trả cho cậu "_ Minh Nhiên tháo nó ra để lên tay Thiên Hàn , nhanh chóng chạy đi .Tại sao lại như vậy chứ ? Tại sao khi nghe cậu ta nói...liền kích động không thôi ? Vì sao chứ ? Ngồi co ro bên bức tường mà suy ngẫm ." Minh Nhiên ? "_ Nguyên Tuân từ đâu đi đến ." Cậu vẫn còn ở đây sao ? "_ Minh Nhiên ngạc nhiên nhìn lên ." Tiểu Anh không phải nói chúng ta sẽ ở lại đây một ngày sao ? "" Chắc tại hôm qua lúc Tiểu Anh nói , tớ say nên không nhớ được "_ Minh Nhiên đứng dậy , đi dạo vài bước ." Hôm qua lúc tớ chạy xe đến thì không thấy các cậu đâu , lúc đó Tiểu Anh nhắn cho tớ rằng hai cậu đã đi đến khu nghỉ dưỡng này . Tối qua cậu ngủ không ngon sao ? Sắc mặt tệ đến vậy "_ Nguyên Tuân đi bên cạnh Minh Nhiên ." Không có "_ Minh Nhiên lắc đầu ." Chúng ta đi ăn sáng đi "" Cũng được "" Cậu ta là ai ? "_ Thiên Hàn nhíu mài đứng từ trên nhìn xuống thấy cậu cười nói vui vẻ với đứa con trai kia liền không vui . Nắm chặt lòng bàn tay khiến chiếc nhẫn bên trong như đang co rút lại ." Cậu ấy là Nguyên Tuân "_ Tiểu Anh đi vào ." Em quen biết với cậu ta sao ? "" Đương nhiên rồi a~~ . Cậu ấy tốt lắm , đặc biệt là đối với Minh Nhiên "" Sao chứ ? "" Anh không nhớ cậu ấy sao ? Nguyên Tuân ấy học chung với chúng ta từ năm sáu tuổi cơ mà "_ Tiểu Anh ngạc nhiên ." Có gì sao ? "" Không có . Mà em nói cho anh biết , cậu ấy tốt với Minh Nhiên nhiều hơn anh tưởng đó .  Nhiều năm mới trở về , anh còn tưởng không có ai đối tốt với cậu ấy như anh sao ? Ảo mộng "_ Tiểu Anh bĩu môi mà châm chọc ." Đi lâu như vậy , ngày đầu gặp lại liền hù con người ta sợ đến chạy . Anh đúng là quá giống daddy mà "_ Tiểu Anh làm mặt xấu trêu chọc Thiên Hàn ." ... "_ Thiên Hàn vớ lấy chiếc áo khoác đi nhanh ra ngoài ." Thiếu gia , cậu cần ra ngoài sao ? "" Chuẩn bị xe cho tôi "_ Thiên Hàn đi nhanh vào thang máy .Cậu nghĩ cậu thoát được tôi sao ? Nằm mơ cùng đừng nghĩ !_____//_____Không biết có ai đọc :((_____//_____Vote nhaa❤️!

" Cậu đi lâu như vậy... "_ Minh Nhiên đôi mắt mờ đục nhìn đối phương .

Thiên Hàn vẫn vậy , ngồi xuống bên cạnh giường . Đôi tay to lớn v**t v* làn da mịn màn , ánh mắt thập phần ôn nhu .

" Có còn nhớ sinh nhật tớ không ? "

" Sinh nhật cậu ? "

" Cậu không nhớ sao ? "_ Ánh mắt buồn tủi khép khẽ đi .

" Tôi luôn luôn nhớ "_ Hình như cậu đã đi vào mộng mất rồi , câu cuối chắc sẽ không nghe được .

" Bảo bối , ngủ ngon "_ Hôn nhẹ lên trán Minh Nhiên .

Ánh sáng len lỏ vào phòng , tấm rèn lúc đêm cũng chẳng kéo lại , làm cậu tỉnh giấc .

" A...nhức đầu quá đi "_ Tay sờ sờ xung quanh , đột nhiên có cái gì đó không đúng...

Đây đâu phải nhà cậu . Bộ đồ hôm qua...may mắn là nó vẫn còn trên người .

" Quý đại thiếu gia , cậu đã tỉnh chưa ? "_ Có ai đó phía ngoài nói vào .

" Tôi ra ngay "_ Minh Nhiên kéo lại cái áo đang xộc xệch trên người , chạy ra mở cửa .

" Cậu đã tỉnh "_ Người phục vụ kia mỉm cười .

" Thiếu gia có dặn tôi chuẩn bị quần áo cho cậu "_ Một người đàn ông tuổi trung niên , mặc âu phục lịch sự nói

" Quý đại thiếu gia , còn đây là bữa sáng "_ Ông ta ra hiệu cho người kia đẩy xe đẩy vào .

" Cho tôi hỏi "_ Minh Nhiên cùng đi vào .

" Cậu có thắc mắc gì sao ? "

" Thiếu gia của các người là ai vậy ? "

" Chuyện này...thiếu gia có dặn một lát nữa cậu ấy sẽ qua đây ăn sáng cùng cậu "_ Ông ta lui ra ngoài .

" Thật kì quái "_ Minh Nhiên cầm bộ đồ đã được chuẩn bị sẵn đi vào tắm .

* Cạch *

_ Cửa phòng đột nhiên mở . Khiến cậu bên trong liền dừng mọi hành động lại .

" Anh là ai ? "_ Minh Nhiên đang lấy khăn lau tóc liền thấy người thiếu niên đứng trước mặt .

" Không nhớ tôi sao "_ Thiên Hàn cúi đầu hỏi nhỏ .

" Anh nói gì cơ ? "_ Minh Nhiên đặt chiếc khăn xuống thành ghế , tiến lại gần người kia .

" Ngồi xuống trước đã "_ Thiên Hàn đè hai vai Minh Nhiên xuống . Đi qua phía đối diện ngồi xuống .

" Hôm qua cậu lên xe của tôi "_ Thiên Hàn bắt đầu ăn .

" Sao chứ ? "_ Minh Nhiên hốt hoảng .

" Còn hôn tôi "

" Không thể nào "_ Minh Nhiên đập bàn đứng dậy .

" Tại sao không thể chứ ? "_ Thiên Hàn đi lại , uy phong cường hãm Minh Nhiên rung rẩy ngồi xuống .

" Anh nói dối , tôi không có . Hôm qua dù tôi có say nhưng không thể... "_ Minh Nhiên vành mắt đã có nước đọng .

" Ngoan , đừng khóc "_ Quỳ xuống trước mặt Minh Nhiên .

" Anh...anh "

" Không nhớ tôi thật sao ? "

" Anh là ai chứ ? "

" Đồ ngốc , tôi về rồi "_ Thiên Hàn v**t v* cái nhẫn được luồn vào dây chuyền .

" Cậu...cậu "_ Minh Nhiên bất động nắm lấy chiếc nhẫn . Cậu ta không phải là Thiên Hàn chứ , chiếc nhẫn này...

' Thiên Hàn a~~ , cái nhẫn của cậu đẹp thật đó '_ Minh Nhiên tung tăng chạy theo Thiên Hàn .

' Thích sao ? '

' Ừm , nó đẹp mà '_ Minh Nhiên ngây ngốc gật đầu .

' Lại đây '

' Làm gì a~~ ? "_ Minh Nhiên chạy lại .

Thiên Hàn tháo chiếc vòng cổ lớn luồn chiếc nhẫn vào trong rồi đeo cho Minh Nhiên 

' Đây là gì ? '

' Cứ coi như cậu giữ vật đính ước giúp tôi đi '

' Tớ biết rồi '_ Minh Nhiên hí hửng cầm cái nhẫn lên xem đi xem lại .

Mà cái gì là đính ước ? Cậu ấy nói chuyện cao siêu quá đi . Làm Minh Nhiên ta chẳng hiểu gì cả , mà mặc kệ đi...

" Cậu về để lấy lại nó sao ? "_ Chắc là Thiên Hàn đã có người trong lòng rồi nên mới về đây lấy lại đồ đã nhờ cậu cất giữ .

Tại sao ngay lòng ngực lại nhói đến vậy ?

" Đúng vậy "

" Tớ trả cho cậu "_ Minh Nhiên tháo nó ra để lên tay Thiên Hàn , nhanh chóng chạy đi .

Tại sao lại như vậy chứ ? Tại sao khi nghe cậu ta nói...liền kích động không thôi ? Vì sao chứ ? Ngồi co ro bên bức tường mà suy ngẫm .

" Minh Nhiên ? "_ Nguyên Tuân từ đâu đi đến .

" Cậu vẫn còn ở đây sao ? "_ Minh Nhiên ngạc nhiên nhìn lên .

" Tiểu Anh không phải nói chúng ta sẽ ở lại đây một ngày sao ? "

" Chắc tại hôm qua lúc Tiểu Anh nói , tớ say nên không nhớ được "_ Minh Nhiên đứng dậy , đi dạo vài bước .

" Hôm qua lúc tớ chạy xe đến thì không thấy các cậu đâu , lúc đó Tiểu Anh nhắn cho tớ rằng hai cậu đã đi đến khu nghỉ dưỡng này . Tối qua cậu ngủ không ngon sao ? Sắc mặt tệ đến vậy "_ Nguyên Tuân đi bên cạnh Minh Nhiên .

" Không có "_ Minh Nhiên lắc đầu .

" Chúng ta đi ăn sáng đi "

" Cũng được "

" Cậu ta là ai ? "_ Thiên Hàn nhíu mài đứng từ trên nhìn xuống thấy cậu cười nói vui vẻ với đứa con trai kia liền không vui . Nắm chặt lòng bàn tay khiến chiếc nhẫn bên trong như đang co rút lại .

" Cậu ấy là Nguyên Tuân "_ Tiểu Anh đi vào .

" Em quen biết với cậu ta sao ? "

" Đương nhiên rồi a~~ . Cậu ấy tốt lắm , đặc biệt là đối với Minh Nhiên "

" Sao chứ ? "

" Anh không nhớ cậu ấy sao ? Nguyên Tuân ấy học chung với chúng ta từ năm sáu tuổi cơ mà "_ Tiểu Anh ngạc nhiên .

" Có gì sao ? "

" Không có . Mà em nói cho anh biết , cậu ấy tốt với Minh Nhiên nhiều hơn anh tưởng đó .  Nhiều năm mới trở về , anh còn tưởng không có ai đối tốt với cậu ấy như anh sao ? Ảo mộng "_ Tiểu Anh bĩu môi mà châm chọc .

" Đi lâu như vậy , ngày đầu gặp lại liền hù con người ta sợ đến chạy . Anh đúng là quá giống daddy mà "_ Tiểu Anh làm mặt xấu trêu chọc Thiên Hàn .

" ... "_ Thiên Hàn vớ lấy chiếc áo khoác đi nhanh ra ngoài .

" Thiếu gia , cậu cần ra ngoài sao ? "

" Chuẩn bị xe cho tôi "_ Thiên Hàn đi nhanh vào thang máy .

Cậu nghĩ cậu thoát được tôi sao ? Nằm mơ cùng đừng nghĩ !

_____//_____

Không biết có ai đọc :((

_____//_____

Vote nhaa

❤️

!

Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Cậu đi lâu như vậy... "_ Minh Nhiên đôi mắt mờ đục nhìn đối phương .Thiên Hàn vẫn vậy , ngồi xuống bên cạnh giường . Đôi tay to lớn v**t v* làn da mịn màn , ánh mắt thập phần ôn nhu ." Có còn nhớ sinh nhật tớ không ? "" Sinh nhật cậu ? "" Cậu không nhớ sao ? "_ Ánh mắt buồn tủi khép khẽ đi ." Tôi luôn luôn nhớ "_ Hình như cậu đã đi vào mộng mất rồi , câu cuối chắc sẽ không nghe được ." Bảo bối , ngủ ngon "_ Hôn nhẹ lên trán Minh Nhiên .Ánh sáng len lỏ vào phòng , tấm rèn lúc đêm cũng chẳng kéo lại , làm cậu tỉnh giấc ." A...nhức đầu quá đi "_ Tay sờ sờ xung quanh , đột nhiên có cái gì đó không đúng...Đây đâu phải nhà cậu . Bộ đồ hôm qua...may mắn là nó vẫn còn trên người ." Quý đại thiếu gia , cậu đã tỉnh chưa ? "_ Có ai đó phía ngoài nói vào ." Tôi ra ngay "_ Minh Nhiên kéo lại cái áo đang xộc xệch trên người , chạy ra mở cửa ." Cậu đã tỉnh "_ Người phục vụ kia mỉm cười ." Thiếu gia có dặn tôi chuẩn bị quần áo cho cậu "_ Một người đàn ông tuổi trung niên , mặc âu phục lịch sự nói" Quý đại thiếu gia , còn đây là bữa sáng "_ Ông ta ra hiệu cho người kia đẩy xe đẩy vào ." Cho tôi hỏi "_ Minh Nhiên cùng đi vào ." Cậu có thắc mắc gì sao ? "" Thiếu gia của các người là ai vậy ? "" Chuyện này...thiếu gia có dặn một lát nữa cậu ấy sẽ qua đây ăn sáng cùng cậu "_ Ông ta lui ra ngoài ." Thật kì quái "_ Minh Nhiên cầm bộ đồ đã được chuẩn bị sẵn đi vào tắm .* Cạch *_ Cửa phòng đột nhiên mở . Khiến cậu bên trong liền dừng mọi hành động lại ." Anh là ai ? "_ Minh Nhiên đang lấy khăn lau tóc liền thấy người thiếu niên đứng trước mặt ." Không nhớ tôi sao "_ Thiên Hàn cúi đầu hỏi nhỏ ." Anh nói gì cơ ? "_ Minh Nhiên đặt chiếc khăn xuống thành ghế , tiến lại gần người kia ." Ngồi xuống trước đã "_ Thiên Hàn đè hai vai Minh Nhiên xuống . Đi qua phía đối diện ngồi xuống ." Hôm qua cậu lên xe của tôi "_ Thiên Hàn bắt đầu ăn ." Sao chứ ? "_ Minh Nhiên hốt hoảng ." Còn hôn tôi "" Không thể nào "_ Minh Nhiên đập bàn đứng dậy ." Tại sao không thể chứ ? "_ Thiên Hàn đi lại , uy phong cường hãm Minh Nhiên rung rẩy ngồi xuống ." Anh nói dối , tôi không có . Hôm qua dù tôi có say nhưng không thể... "_ Minh Nhiên vành mắt đã có nước đọng ." Ngoan , đừng khóc "_ Quỳ xuống trước mặt Minh Nhiên ." Anh...anh "" Không nhớ tôi thật sao ? "" Anh là ai chứ ? "" Đồ ngốc , tôi về rồi "_ Thiên Hàn v**t v* cái nhẫn được luồn vào dây chuyền ." Cậu...cậu "_ Minh Nhiên bất động nắm lấy chiếc nhẫn . Cậu ta không phải là Thiên Hàn chứ , chiếc nhẫn này...' Thiên Hàn a~~ , cái nhẫn của cậu đẹp thật đó '_ Minh Nhiên tung tăng chạy theo Thiên Hàn .' Thích sao ? '' Ừm , nó đẹp mà '_ Minh Nhiên ngây ngốc gật đầu .' Lại đây '' Làm gì a~~ ? "_ Minh Nhiên chạy lại .Thiên Hàn tháo chiếc vòng cổ lớn luồn chiếc nhẫn vào trong rồi đeo cho Minh Nhiên ' Đây là gì ? '' Cứ coi như cậu giữ vật đính ước giúp tôi đi '' Tớ biết rồi '_ Minh Nhiên hí hửng cầm cái nhẫn lên xem đi xem lại .Mà cái gì là đính ước ? Cậu ấy nói chuyện cao siêu quá đi . Làm Minh Nhiên ta chẳng hiểu gì cả , mà mặc kệ đi..." Cậu về để lấy lại nó sao ? "_ Chắc là Thiên Hàn đã có người trong lòng rồi nên mới về đây lấy lại đồ đã nhờ cậu cất giữ .Tại sao ngay lòng ngực lại nhói đến vậy ?" Đúng vậy "" Tớ trả cho cậu "_ Minh Nhiên tháo nó ra để lên tay Thiên Hàn , nhanh chóng chạy đi .Tại sao lại như vậy chứ ? Tại sao khi nghe cậu ta nói...liền kích động không thôi ? Vì sao chứ ? Ngồi co ro bên bức tường mà suy ngẫm ." Minh Nhiên ? "_ Nguyên Tuân từ đâu đi đến ." Cậu vẫn còn ở đây sao ? "_ Minh Nhiên ngạc nhiên nhìn lên ." Tiểu Anh không phải nói chúng ta sẽ ở lại đây một ngày sao ? "" Chắc tại hôm qua lúc Tiểu Anh nói , tớ say nên không nhớ được "_ Minh Nhiên đứng dậy , đi dạo vài bước ." Hôm qua lúc tớ chạy xe đến thì không thấy các cậu đâu , lúc đó Tiểu Anh nhắn cho tớ rằng hai cậu đã đi đến khu nghỉ dưỡng này . Tối qua cậu ngủ không ngon sao ? Sắc mặt tệ đến vậy "_ Nguyên Tuân đi bên cạnh Minh Nhiên ." Không có "_ Minh Nhiên lắc đầu ." Chúng ta đi ăn sáng đi "" Cũng được "" Cậu ta là ai ? "_ Thiên Hàn nhíu mài đứng từ trên nhìn xuống thấy cậu cười nói vui vẻ với đứa con trai kia liền không vui . Nắm chặt lòng bàn tay khiến chiếc nhẫn bên trong như đang co rút lại ." Cậu ấy là Nguyên Tuân "_ Tiểu Anh đi vào ." Em quen biết với cậu ta sao ? "" Đương nhiên rồi a~~ . Cậu ấy tốt lắm , đặc biệt là đối với Minh Nhiên "" Sao chứ ? "" Anh không nhớ cậu ấy sao ? Nguyên Tuân ấy học chung với chúng ta từ năm sáu tuổi cơ mà "_ Tiểu Anh ngạc nhiên ." Có gì sao ? "" Không có . Mà em nói cho anh biết , cậu ấy tốt với Minh Nhiên nhiều hơn anh tưởng đó .  Nhiều năm mới trở về , anh còn tưởng không có ai đối tốt với cậu ấy như anh sao ? Ảo mộng "_ Tiểu Anh bĩu môi mà châm chọc ." Đi lâu như vậy , ngày đầu gặp lại liền hù con người ta sợ đến chạy . Anh đúng là quá giống daddy mà "_ Tiểu Anh làm mặt xấu trêu chọc Thiên Hàn ." ... "_ Thiên Hàn vớ lấy chiếc áo khoác đi nhanh ra ngoài ." Thiếu gia , cậu cần ra ngoài sao ? "" Chuẩn bị xe cho tôi "_ Thiên Hàn đi nhanh vào thang máy .Cậu nghĩ cậu thoát được tôi sao ? Nằm mơ cùng đừng nghĩ !_____//_____Không biết có ai đọc :((_____//_____Vote nhaa❤️!

Chương 17: Tình địch