Trên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .…
Chương 18: Do tôi chọn
Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Cậu muốn ăn gì ? "_ Nguyên Tuân ân cần đưa thực đơn cho Minh Nhiên gọi món ." Tớ ăn gì cũng được , cậu chọn đi "_ Minh Nhiên cười ." Vậy chúng ta ăn sủi cảo đi "" Cũng được "_ Minh Nhiên gật đầu , cậu lâu rồi cũng chưa ăn lại sủi cảo ." Tớ đi vệ sinh một chút , cậu cứ gọi món đi "_ Minh Nhiên đứng dậy đi vào phòng vệ sinh .Lúc này , Thiên Hàn bước vào quán . Sắc mặt ưm...thật không tốt cho lắm . Mặt hầm hầm tiến lại bàn của Minh Nhiên cùng Nguyên Tuân . Vớ lấy một cái ghế ngay bàn bên cạnh ngồi xuống , nhìn Nguyên Tuân với một ánh mắt chán ghét ." Cậu , chỗ này đã có người ngồi "_ Nguyên Tuân lâu rồi chưa từng gặp lại Thiên Hàn , cậu thiếu niên này thật sự đối với Nguyên Tuân không quen cũng không biết ." Tôi quen cậu ấy "_ Lời nói chứa đựng bao nhiêu là ẩn ý . Ánh mắt vẫn không hề thay đổi ." Thì ra vậy "_ Lời nói Nguyên Tuân chỉ xem như là có lệ , chứ chưa từng đem người thiếu niên trước mặt này đặt vào mắt ." Nguyên Tuân "_ Minh Nhiên cầm tờ khăn giấy lau lau tay bước lại gần ." Cậu... "_ Minh Nhiên hốt hoảng nhưng cũng có chút bực mình ." Sao ? Tôi không được chào đón sao ? "_ Thiên Hàn đứng dậy nhíu mày nhìn Minh Nhiên ." Đương nhiên.... "_ Đương nhiên là không rồi ." Sủi cảo có rồi đây , các cậu mau ăn đi cho nóng "_ Chủ quán bưng hai tô sủi cải nóng hổi đến bàn , bày biện ra ." Cảm ơn bác "_ Minh Nhiên cũng kiềm chế được cảm xúc mà ngồi xuống ." Cậu trai này có muốn làm một tô không ? "" Không cần đâu bác "_ Thiên Hàn cầm cái ghế lên , lịch sự từ chối .Đặt mạnh cái ghế xuống ngay bên chỗ Minh Nhiên ." Cậu ăn cay không ? "_ Nguyên Tuân hỏi ." Cậu ấy không thích ăn cay "_ Thiên Hàn điềm đạm ngồi xuống . Thiên Hàn mở nắ một chai đồ chấm ở kế bên mà rưới lên sủi cảo ." Cậu ấy chỉ thích ăn cái này thôi , hay nói đúng hơn là những gì do tôi chọn "_ Thiên Hàn đắc chí nói ." Cậu làm gì vậy ? "_ Minh Nhiên bỏ muỗng xuống , quay sang nhìn Thiên Hàn đang càng quấy ." Ăn sáng "_ Thiên Hàn cầm cái muỗng mà Minh Nhiên vừa sắn một miếng sủi cảo bỏ vào miệng , múc một muỗng mước dùng cho vào miệng ." Cậu...cậu "_ Cái muỗng này không phải là cậu đã sử dụng rồi sao ? Hành động này không phải là đang hôn gián tiếp sao ?" Minh Nhiên nè , cậu sao vậy ? Mặt đỏ đến vậy , sốt rồi sao ? "_ Nguyên Tuân dừng lại , ngồi chồm dậy định sờ trán Minh Nhiên để kiểm tra nhiệt độ cơ thể thì bị bàn tay Thiên Hàn chặn lại , gạt ra ." Không phát sốt "_ Thiên Hàn đưa mặt gần vào mặt Minh Nhiên , trán chạm trán . Giọng điệu thách thức nhìn sang Nguyên Tuân mà châm chọc .Lúc này , mặt Minh Nhiên ửng đỏ như cà chua ." A...mở miệng ra "_ Thiên Hàn đưa sửi cảo đến trước miệng Minh Nhiên .Cậu ngại ngùng đến mức mở miệng rộng toan , Thiên Hàn thừ dịp đó mà đút thức ăn vào trong ." Ngon không ? "" Ngon "_ Minh Nhiên như vậy mà lại đồng tình ." Ngoan , ăn thêm vài miếng nữa đi "_ Thiên Hàn đút Minh Nhiên cho hết tô sủi cảo khiến bụng cậu phình lên như muốn nổ tung ra ." Cậu muốn uống gì không ? "" Một ly sữa đậu nành là được rồi "_ Thiên Hàn giựt lấy lượt trả lời .Minh Nhiên trên mặt nổi vài vạch kẻ đen , thật ra là cậu tình từ chối . Nhưng ai ngờ cái tên đó lại giành trả lời , bụng cậu thật sự căng như da trống rồi a~~ , không nhét nổi bất cứ thứ gì nữa ." Uống đi "_ Thiên Hàn nâng cái ly đưa cho Minh Nhiên ." Không uống "_ Minh Nhiên lắc đầu từ chối ." Mau uống "_ Thiên Hàn đanh giọng , cậu ta là đang muốn được tên Nguyên Tuân kia đút sao ? Vật nhỏ ngày càng khóc dạy dỗ ." Tôi uống là được mà "_ Minh Nhiên cầm ly sữa nín thở mà uống hết ." Đi...tôi đưa cậu về "_ Thiên Hàn nắm tay Minh Nhiên lôi dậy ." Nhưng tôi không muốn về cùng cậu "_ Minh Nhiên cố gắng tháo những ngón tay đang nắm chặt cổ tay mình ra ." Đi cùng tôi về "_ Thiên Hàn lôi cậu đến ra xe , mở cửa đẩy cậu ngã trên ghế sau ." Không muốn , không muốn . Mau tránh ra "_ Minh Nhiên kịch liệt phản đối , nắm bàn tay lại thành đấm vào đánh vào ngực Thiên Hàn ." Cậu có mau im đi không ? "_ Thiên Hàn gắt gỏng , nắm hai cổ tay Minh Nhiên đè lên trên đỉnh đầu mà cố định ." Cậu mau buông ưm... "Cuối cùng thì cũng im lặng được một lát ._____//_____Vote nhaa❤️!
" Cậu muốn ăn gì ? "_ Nguyên Tuân ân cần đưa thực đơn cho Minh Nhiên gọi món .
" Tớ ăn gì cũng được , cậu chọn đi "_ Minh Nhiên cười .
" Vậy chúng ta ăn sủi cảo đi "
" Cũng được "_ Minh Nhiên gật đầu , cậu lâu rồi cũng chưa ăn lại sủi cảo .
" Tớ đi vệ sinh một chút , cậu cứ gọi món đi "_ Minh Nhiên đứng dậy đi vào phòng vệ sinh .
Lúc này , Thiên Hàn bước vào quán . Sắc mặt ưm...thật không tốt cho lắm . Mặt hầm hầm tiến lại bàn của Minh Nhiên cùng Nguyên Tuân . Vớ lấy một cái ghế ngay bàn bên cạnh ngồi xuống , nhìn Nguyên Tuân với một ánh mắt chán ghét .
" Cậu , chỗ này đã có người ngồi "_ Nguyên Tuân lâu rồi chưa từng gặp lại Thiên Hàn , cậu thiếu niên này thật sự đối với Nguyên Tuân không quen cũng không biết .
" Tôi quen cậu ấy "_ Lời nói chứa đựng bao nhiêu là ẩn ý . Ánh mắt vẫn không hề thay đổi .
" Thì ra vậy "_ Lời nói Nguyên Tuân chỉ xem như là có lệ , chứ chưa từng đem người thiếu niên trước mặt này đặt vào mắt .
" Nguyên Tuân "_ Minh Nhiên cầm tờ khăn giấy lau lau tay bước lại gần .
" Cậu... "_ Minh Nhiên hốt hoảng nhưng cũng có chút bực mình .
" Sao ? Tôi không được chào đón sao ? "_ Thiên Hàn đứng dậy nhíu mày nhìn Minh Nhiên .
" Đương nhiên.... "_ Đương nhiên là không rồi .
" Sủi cảo có rồi đây , các cậu mau ăn đi cho nóng "_ Chủ quán bưng hai tô sủi cải nóng hổi đến bàn , bày biện ra .
" Cảm ơn bác "_ Minh Nhiên cũng kiềm chế được cảm xúc mà ngồi xuống .
" Cậu trai này có muốn làm một tô không ? "
" Không cần đâu bác "_ Thiên Hàn cầm cái ghế lên , lịch sự từ chối .
Đặt mạnh cái ghế xuống ngay bên chỗ Minh Nhiên .
" Cậu ăn cay không ? "_ Nguyên Tuân hỏi .
" Cậu ấy không thích ăn cay "_ Thiên Hàn điềm đạm ngồi xuống . Thiên Hàn mở nắ một chai đồ chấm ở kế bên mà rưới lên sủi cảo .
" Cậu ấy chỉ thích ăn cái này thôi , hay nói đúng hơn là những gì do tôi chọn "_ Thiên Hàn đắc chí nói .
" Cậu làm gì vậy ? "_ Minh Nhiên bỏ muỗng xuống , quay sang nhìn Thiên Hàn đang càng quấy .
" Ăn sáng "_ Thiên Hàn cầm cái muỗng mà Minh Nhiên vừa sắn một miếng sủi cảo bỏ vào miệng , múc một muỗng mước dùng cho vào miệng .
" Cậu...cậu "_ Cái muỗng này không phải là cậu đã sử dụng rồi sao ? Hành động này không phải là đang hôn gián tiếp sao ?
" Minh Nhiên nè , cậu sao vậy ? Mặt đỏ đến vậy , sốt rồi sao ? "_ Nguyên Tuân dừng lại , ngồi chồm dậy định sờ trán Minh Nhiên để kiểm tra nhiệt độ cơ thể thì bị bàn tay Thiên Hàn chặn lại , gạt ra .
" Không phát sốt "_ Thiên Hàn đưa mặt gần vào mặt Minh Nhiên , trán chạm trán . Giọng điệu thách thức nhìn sang Nguyên Tuân mà châm chọc .
Lúc này , mặt Minh Nhiên ửng đỏ như cà chua .
" A...mở miệng ra "_ Thiên Hàn đưa sửi cảo đến trước miệng Minh Nhiên .
Cậu ngại ngùng đến mức mở miệng rộng toan , Thiên Hàn thừ dịp đó mà đút thức ăn vào trong .
" Ngon không ? "
" Ngon "_ Minh Nhiên như vậy mà lại đồng tình .
" Ngoan , ăn thêm vài miếng nữa đi "_ Thiên Hàn đút Minh Nhiên cho hết tô sủi cảo khiến bụng cậu phình lên như muốn nổ tung ra .
" Cậu muốn uống gì không ? "
" Một ly sữa đậu nành là được rồi "_ Thiên Hàn giựt lấy lượt trả lời .
Minh Nhiên trên mặt nổi vài vạch kẻ đen , thật ra là cậu tình từ chối . Nhưng ai ngờ cái tên đó lại giành trả lời , bụng cậu thật sự căng như da trống rồi a~~ , không nhét nổi bất cứ thứ gì nữa .
" Uống đi "_ Thiên Hàn nâng cái ly đưa cho Minh Nhiên .
" Không uống "_ Minh Nhiên lắc đầu từ chối .
" Mau uống "_ Thiên Hàn đanh giọng , cậu ta là đang muốn được tên Nguyên Tuân kia đút sao ? Vật nhỏ ngày càng khóc dạy dỗ .
" Tôi uống là được mà "_ Minh Nhiên cầm ly sữa nín thở mà uống hết .
" Đi...tôi đưa cậu về "_ Thiên Hàn nắm tay Minh Nhiên lôi dậy .
" Nhưng tôi không muốn về cùng cậu "_ Minh Nhiên cố gắng tháo những ngón tay đang nắm chặt cổ tay mình ra .
" Đi cùng tôi về "_ Thiên Hàn lôi cậu đến ra xe , mở cửa đẩy cậu ngã trên ghế sau .
" Không muốn , không muốn . Mau tránh ra "_ Minh Nhiên kịch liệt phản đối , nắm bàn tay lại thành đấm vào đánh vào ngực Thiên Hàn .
" Cậu có mau im đi không ? "_ Thiên Hàn gắt gỏng , nắm hai cổ tay Minh Nhiên đè lên trên đỉnh đầu mà cố định .
" Cậu mau buông ưm... "
Cuối cùng thì cũng im lặng được một lát .
_____//_____
Vote nhaa
❤️
!
Cậu Là Bảo Bối Tâm Can Của TôiTác giả: Mắm { Yu }Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcTrên một con phố về đêm vắng người , chỉ là một chiếc xe bán đồ ăn còn trụ lại . Cả con phố dài chỉ còn lấy hai bóng người . " Minh Nhiên , con lại đây "_ Một người phụ nữ vẫy gọi . " Mẹ "_ Cậu nhóc buông bút xuống , chạy lại . Trời đêm đông lạnh buốt khiến gò má ửng hồng đẹp đẽ , nụ cười như thiên thần nhỏ . " Sống với mẹ như vậy con có thấy cực khổ không ? "_ Người phụ nữ uất nghẹn nhìn con mình . Đưa tay thắt lại khăn len choàng cổ cho nó . Một cậu nhóc khả ái , tính tình nhã nhặn nhưng sâu bên trong lại là một khoảng không , trống rỗng . Chỉ vì cuộc hôn nhân đỗ vỡ khi có người thứ ba chen vào , làm đứa nhỏ này mất đi người gọi là cha , mất đi thứ gọi là nhà . Người phụ nữ sức khoẻ đang dần suy yếu này là người luôn bao bọc cậu , là người như thế nào cũng không muốn rời bỏ cậu . " Không có , ở bên mẹ rất vui "_ Ánh mắt ngây thơ , trong sáng . " Mẹ xin lỗi "_ Ôm chặt đứa con trai vào lòng mà yêu thương . Đó là nguồn sống duy nhất khiến người phụ nữ ấy mạnh mẽ hơn , kiên cường hơn .… " Cậu muốn ăn gì ? "_ Nguyên Tuân ân cần đưa thực đơn cho Minh Nhiên gọi món ." Tớ ăn gì cũng được , cậu chọn đi "_ Minh Nhiên cười ." Vậy chúng ta ăn sủi cảo đi "" Cũng được "_ Minh Nhiên gật đầu , cậu lâu rồi cũng chưa ăn lại sủi cảo ." Tớ đi vệ sinh một chút , cậu cứ gọi món đi "_ Minh Nhiên đứng dậy đi vào phòng vệ sinh .Lúc này , Thiên Hàn bước vào quán . Sắc mặt ưm...thật không tốt cho lắm . Mặt hầm hầm tiến lại bàn của Minh Nhiên cùng Nguyên Tuân . Vớ lấy một cái ghế ngay bàn bên cạnh ngồi xuống , nhìn Nguyên Tuân với một ánh mắt chán ghét ." Cậu , chỗ này đã có người ngồi "_ Nguyên Tuân lâu rồi chưa từng gặp lại Thiên Hàn , cậu thiếu niên này thật sự đối với Nguyên Tuân không quen cũng không biết ." Tôi quen cậu ấy "_ Lời nói chứa đựng bao nhiêu là ẩn ý . Ánh mắt vẫn không hề thay đổi ." Thì ra vậy "_ Lời nói Nguyên Tuân chỉ xem như là có lệ , chứ chưa từng đem người thiếu niên trước mặt này đặt vào mắt ." Nguyên Tuân "_ Minh Nhiên cầm tờ khăn giấy lau lau tay bước lại gần ." Cậu... "_ Minh Nhiên hốt hoảng nhưng cũng có chút bực mình ." Sao ? Tôi không được chào đón sao ? "_ Thiên Hàn đứng dậy nhíu mày nhìn Minh Nhiên ." Đương nhiên.... "_ Đương nhiên là không rồi ." Sủi cảo có rồi đây , các cậu mau ăn đi cho nóng "_ Chủ quán bưng hai tô sủi cải nóng hổi đến bàn , bày biện ra ." Cảm ơn bác "_ Minh Nhiên cũng kiềm chế được cảm xúc mà ngồi xuống ." Cậu trai này có muốn làm một tô không ? "" Không cần đâu bác "_ Thiên Hàn cầm cái ghế lên , lịch sự từ chối .Đặt mạnh cái ghế xuống ngay bên chỗ Minh Nhiên ." Cậu ăn cay không ? "_ Nguyên Tuân hỏi ." Cậu ấy không thích ăn cay "_ Thiên Hàn điềm đạm ngồi xuống . Thiên Hàn mở nắ một chai đồ chấm ở kế bên mà rưới lên sủi cảo ." Cậu ấy chỉ thích ăn cái này thôi , hay nói đúng hơn là những gì do tôi chọn "_ Thiên Hàn đắc chí nói ." Cậu làm gì vậy ? "_ Minh Nhiên bỏ muỗng xuống , quay sang nhìn Thiên Hàn đang càng quấy ." Ăn sáng "_ Thiên Hàn cầm cái muỗng mà Minh Nhiên vừa sắn một miếng sủi cảo bỏ vào miệng , múc một muỗng mước dùng cho vào miệng ." Cậu...cậu "_ Cái muỗng này không phải là cậu đã sử dụng rồi sao ? Hành động này không phải là đang hôn gián tiếp sao ?" Minh Nhiên nè , cậu sao vậy ? Mặt đỏ đến vậy , sốt rồi sao ? "_ Nguyên Tuân dừng lại , ngồi chồm dậy định sờ trán Minh Nhiên để kiểm tra nhiệt độ cơ thể thì bị bàn tay Thiên Hàn chặn lại , gạt ra ." Không phát sốt "_ Thiên Hàn đưa mặt gần vào mặt Minh Nhiên , trán chạm trán . Giọng điệu thách thức nhìn sang Nguyên Tuân mà châm chọc .Lúc này , mặt Minh Nhiên ửng đỏ như cà chua ." A...mở miệng ra "_ Thiên Hàn đưa sửi cảo đến trước miệng Minh Nhiên .Cậu ngại ngùng đến mức mở miệng rộng toan , Thiên Hàn thừ dịp đó mà đút thức ăn vào trong ." Ngon không ? "" Ngon "_ Minh Nhiên như vậy mà lại đồng tình ." Ngoan , ăn thêm vài miếng nữa đi "_ Thiên Hàn đút Minh Nhiên cho hết tô sủi cảo khiến bụng cậu phình lên như muốn nổ tung ra ." Cậu muốn uống gì không ? "" Một ly sữa đậu nành là được rồi "_ Thiên Hàn giựt lấy lượt trả lời .Minh Nhiên trên mặt nổi vài vạch kẻ đen , thật ra là cậu tình từ chối . Nhưng ai ngờ cái tên đó lại giành trả lời , bụng cậu thật sự căng như da trống rồi a~~ , không nhét nổi bất cứ thứ gì nữa ." Uống đi "_ Thiên Hàn nâng cái ly đưa cho Minh Nhiên ." Không uống "_ Minh Nhiên lắc đầu từ chối ." Mau uống "_ Thiên Hàn đanh giọng , cậu ta là đang muốn được tên Nguyên Tuân kia đút sao ? Vật nhỏ ngày càng khóc dạy dỗ ." Tôi uống là được mà "_ Minh Nhiên cầm ly sữa nín thở mà uống hết ." Đi...tôi đưa cậu về "_ Thiên Hàn nắm tay Minh Nhiên lôi dậy ." Nhưng tôi không muốn về cùng cậu "_ Minh Nhiên cố gắng tháo những ngón tay đang nắm chặt cổ tay mình ra ." Đi cùng tôi về "_ Thiên Hàn lôi cậu đến ra xe , mở cửa đẩy cậu ngã trên ghế sau ." Không muốn , không muốn . Mau tránh ra "_ Minh Nhiên kịch liệt phản đối , nắm bàn tay lại thành đấm vào đánh vào ngực Thiên Hàn ." Cậu có mau im đi không ? "_ Thiên Hàn gắt gỏng , nắm hai cổ tay Minh Nhiên đè lên trên đỉnh đầu mà cố định ." Cậu mau buông ưm... "Cuối cùng thì cũng im lặng được một lát ._____//_____Vote nhaa❤️!