xiaoyang520 . Mãi cho đến sau này, Hoắc Hoằng Quang mới nhận ra rằng, nếu như mình nhạy bén và suy nghĩ nhiều hơn một chút thì có lẽ Minh Thần sẽ không phải chịu khổ như vậy. Nhưng mà mọi việc trên đời đều không có nếu như. Hắn không giống với những người cùng lứa trưởng thành từng trải, tính cách hắn cẩu thả, thậm chí hắn đối với Minh Thần là vô cùng tín nhiệm, điều đó làm cho hắn ở phương diện này càng thêm - trì độn. Chờ hắn hiểu được sự tình dường như đi lệch khỏi quỹ đạo, thì đã là chuyện học kì sau của năm nhất rồi. Khi đó, hắn và mọi người trong ký túc xá sống chung rất hòa hợp, bốn người tuy rằng quê quán hoàn cảnh không giống nhau nhưng lại rất hợp tính. Bởi vì tâm tư tương đối thoải mái nên buổi tối sau khi tắt đèn, khó có thể không nói một chút về bí mật của mỗi người, mà nội dung thường bắt đầu bằng "Tôi có một người bạn..." có chuyện kì lạ, có tình thân, cũng có tình yêu. Lại có người đang nói giữa chừng không nhịn được khóc lên. Vì thế, ai ai cũng ngầm hiểu "một người…

Chương 55

Không Uổng Nắng MaiTác giả: Đại Giác Tiên SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủngxiaoyang520 . Mãi cho đến sau này, Hoắc Hoằng Quang mới nhận ra rằng, nếu như mình nhạy bén và suy nghĩ nhiều hơn một chút thì có lẽ Minh Thần sẽ không phải chịu khổ như vậy. Nhưng mà mọi việc trên đời đều không có nếu như. Hắn không giống với những người cùng lứa trưởng thành từng trải, tính cách hắn cẩu thả, thậm chí hắn đối với Minh Thần là vô cùng tín nhiệm, điều đó làm cho hắn ở phương diện này càng thêm - trì độn. Chờ hắn hiểu được sự tình dường như đi lệch khỏi quỹ đạo, thì đã là chuyện học kì sau của năm nhất rồi. Khi đó, hắn và mọi người trong ký túc xá sống chung rất hòa hợp, bốn người tuy rằng quê quán hoàn cảnh không giống nhau nhưng lại rất hợp tính. Bởi vì tâm tư tương đối thoải mái nên buổi tối sau khi tắt đèn, khó có thể không nói một chút về bí mật của mỗi người, mà nội dung thường bắt đầu bằng "Tôi có một người bạn..." có chuyện kì lạ, có tình thân, cũng có tình yêu. Lại có người đang nói giữa chừng không nhịn được khóc lên. Vì thế, ai ai cũng ngầm hiểu "một người… xiaoyang520TẤT CẢ CHƯƠNG TRUYỆN XUẤT HIỆN Ở NHỮNG NƠI KHÁC NGOÀI WATT.PAD @xiaoyang520 ĐỀU LÀ REPOST/REUP KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.Wordpress: https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/08/03/khong-uong-nang-mai-chuong-55/Vào wordpress của mình để đọc full chương nha!.... Và sự thật đã chứng mình, lời này dường như đúng 100%.Minh Thần rất nhanh đã nghe được giọng nói khẩn trương của Hoằng Quang ở sau lưng: "Thầy Minh?... Thần Thần, làm sao vậy?"Còn mang theo chút hơi rượu.Minh Thần cứng nhắc quay đầu: "Tất cả là tại cậu?""Sao?""Cái gì cậu cũng không chỉ tớ đã đưa tớ tới chỗ này, có phải thâm tâm cậu muốn nhìn tớ bị người ta chê cười không?"Âm thầm nghĩ rằng cái logic kì lạ không trời đất nào chứng giám nổi này có dùng được không nhỉ?Cơ mà không ngờ là có tác dụng thật.Hoằng Quang bị hỏi mà sửng sốt, bắt đầu gấp gáp rồi: "Người ta bỏ chạy?""Chứ còn sao nữa!" Minh Thần to tiếng, cố gắng lên giọng có giống như mình đang tức giận "Người ta rõ ràng là một cô gái xinh đẹp, thành thục, còn tớ chỉ là thằng nhóc chưa đủ lông đủ cánh."Minh Thần dựa theo sự dặn dò của chị gái, đợi chờ trong chốc lát, chờ Hoằng Quang bắt đầu tiến vào trạng thái "phải làm gì cậu mới có vui vẻ trở lại đây", là lập tức nói: "Ít nhất cậu cũng nên dạy tớ 'thân mật' làm thế nào chứ?""Hả?" Hoằng Quang thở hắt "Cái này?"Tim Minh Thần càng lúc đập càng nhanh, thình thịch trong lồng ngực, như thể chút nữa thôi nó sẽ nhảy ra ngoài mất: "Ừ.""Cái này không dễ đâu." Hoằng Quang cười rộ lên, cái kiểu cười nhếch mép, mắt híp lại như thể đang trêu chọc. Bộ dạng vừa lưu manh vừa xấu xa, thế mà bị phá hỏng, dưới ánh đèn neon lấp lánh nhiều màu, chớp tắt liên tục, trông đẹp trai... đẹp trai chết người.Minh Thần ngẩn ngơ.Chỉ thấy hắn một tay tùy tiện đưa lên vuốt mái tóc bay tán loạn, một tay chống lên bức tường xanh bên cạnh, quay đầu và ghé sát lại hỏi: "Thật sự muốn học?"__________________________________Spoil chương sau một chút vì mình quắn quéo lắm rồi =)))Bình thường là Minh Thần dạy Hoằng Quang học chữ còn giờ Hoằng Quang dạy Minh Thần học hôn, đời tui chưa thấy trường hợp trả ơn nào mà nó hời thế này cả :))

xiaoyang520

TẤT CẢ CHƯƠNG TRUYỆN XUẤT HIỆN Ở NHỮNG NƠI KHÁC NGOÀI WATT.PAD @xiaoyang520 ĐỀU LÀ REPOST/REUP KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

Wordpress: https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/08/03/khong-uong-nang-mai-chuong-55/

Vào wordpress của mình để đọc full chương nha!

.

... Và sự thật đã chứng mình, lời này dường như đúng 100%.

Minh Thần rất nhanh đã nghe được giọng nói khẩn trương của Hoằng Quang ở sau lưng: "Thầy Minh?... Thần Thần, làm sao vậy?"

Còn mang theo chút hơi rượu.

Minh Thần cứng nhắc quay đầu: "Tất cả là tại cậu?"

"Sao?"

"Cái gì cậu cũng không chỉ tớ đã đưa tớ tới chỗ này, có phải thâm tâm cậu muốn nhìn tớ bị người ta chê cười không?"

Âm thầm nghĩ rằng cái logic kì lạ không trời đất nào chứng giám nổi này có dùng được không nhỉ?

Cơ mà không ngờ là có tác dụng thật.

Hoằng Quang bị hỏi mà sửng sốt, bắt đầu gấp gáp rồi: "Người ta bỏ chạy?"

"Chứ còn sao nữa!" Minh Thần to tiếng, cố gắng lên giọng có giống như mình đang tức giận "Người ta rõ ràng là một cô gái xinh đẹp, thành thục, còn tớ chỉ là thằng nhóc chưa đủ lông đủ cánh."

Minh Thần dựa theo sự dặn dò của chị gái, đợi chờ trong chốc lát, chờ Hoằng Quang bắt đầu tiến vào trạng thái "phải làm gì cậu mới có vui vẻ trở lại đây", là lập tức nói: "Ít nhất cậu cũng nên dạy tớ 'thân mật' làm thế nào chứ?"

"Hả?" Hoằng Quang thở hắt "Cái này?"

Tim Minh Thần càng lúc đập càng nhanh, thình thịch trong lồng ngực, như thể chút nữa thôi nó sẽ nhảy ra ngoài mất: "Ừ."

"Cái này không dễ đâu." Hoằng Quang cười rộ lên, cái kiểu cười nhếch mép, mắt híp lại như thể đang trêu chọc. Bộ dạng vừa lưu manh vừa xấu xa, thế mà bị phá hỏng, dưới ánh đèn neon lấp lánh nhiều màu, chớp tắt liên tục, trông đẹp trai... đẹp trai chết người.

Minh Thần ngẩn ngơ.

Chỉ thấy hắn một tay tùy tiện đưa lên vuốt mái tóc bay tán loạn, một tay chống lên bức tường xanh bên cạnh, quay đầu và ghé sát lại hỏi: "Thật sự muốn học?"

__________________________________

Spoil chương sau một chút vì mình quắn quéo lắm rồi =)))

Bình thường là Minh Thần dạy Hoằng Quang học chữ còn giờ Hoằng Quang dạy Minh Thần học hôn, đời tui chưa thấy trường hợp trả ơn nào mà nó hời thế này cả :))

Không Uổng Nắng MaiTác giả: Đại Giác Tiên SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủngxiaoyang520 . Mãi cho đến sau này, Hoắc Hoằng Quang mới nhận ra rằng, nếu như mình nhạy bén và suy nghĩ nhiều hơn một chút thì có lẽ Minh Thần sẽ không phải chịu khổ như vậy. Nhưng mà mọi việc trên đời đều không có nếu như. Hắn không giống với những người cùng lứa trưởng thành từng trải, tính cách hắn cẩu thả, thậm chí hắn đối với Minh Thần là vô cùng tín nhiệm, điều đó làm cho hắn ở phương diện này càng thêm - trì độn. Chờ hắn hiểu được sự tình dường như đi lệch khỏi quỹ đạo, thì đã là chuyện học kì sau của năm nhất rồi. Khi đó, hắn và mọi người trong ký túc xá sống chung rất hòa hợp, bốn người tuy rằng quê quán hoàn cảnh không giống nhau nhưng lại rất hợp tính. Bởi vì tâm tư tương đối thoải mái nên buổi tối sau khi tắt đèn, khó có thể không nói một chút về bí mật của mỗi người, mà nội dung thường bắt đầu bằng "Tôi có một người bạn..." có chuyện kì lạ, có tình thân, cũng có tình yêu. Lại có người đang nói giữa chừng không nhịn được khóc lên. Vì thế, ai ai cũng ngầm hiểu "một người… xiaoyang520TẤT CẢ CHƯƠNG TRUYỆN XUẤT HIỆN Ở NHỮNG NƠI KHÁC NGOÀI WATT.PAD @xiaoyang520 ĐỀU LÀ REPOST/REUP KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.Wordpress: https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/08/03/khong-uong-nang-mai-chuong-55/Vào wordpress của mình để đọc full chương nha!.... Và sự thật đã chứng mình, lời này dường như đúng 100%.Minh Thần rất nhanh đã nghe được giọng nói khẩn trương của Hoằng Quang ở sau lưng: "Thầy Minh?... Thần Thần, làm sao vậy?"Còn mang theo chút hơi rượu.Minh Thần cứng nhắc quay đầu: "Tất cả là tại cậu?""Sao?""Cái gì cậu cũng không chỉ tớ đã đưa tớ tới chỗ này, có phải thâm tâm cậu muốn nhìn tớ bị người ta chê cười không?"Âm thầm nghĩ rằng cái logic kì lạ không trời đất nào chứng giám nổi này có dùng được không nhỉ?Cơ mà không ngờ là có tác dụng thật.Hoằng Quang bị hỏi mà sửng sốt, bắt đầu gấp gáp rồi: "Người ta bỏ chạy?""Chứ còn sao nữa!" Minh Thần to tiếng, cố gắng lên giọng có giống như mình đang tức giận "Người ta rõ ràng là một cô gái xinh đẹp, thành thục, còn tớ chỉ là thằng nhóc chưa đủ lông đủ cánh."Minh Thần dựa theo sự dặn dò của chị gái, đợi chờ trong chốc lát, chờ Hoằng Quang bắt đầu tiến vào trạng thái "phải làm gì cậu mới có vui vẻ trở lại đây", là lập tức nói: "Ít nhất cậu cũng nên dạy tớ 'thân mật' làm thế nào chứ?""Hả?" Hoằng Quang thở hắt "Cái này?"Tim Minh Thần càng lúc đập càng nhanh, thình thịch trong lồng ngực, như thể chút nữa thôi nó sẽ nhảy ra ngoài mất: "Ừ.""Cái này không dễ đâu." Hoằng Quang cười rộ lên, cái kiểu cười nhếch mép, mắt híp lại như thể đang trêu chọc. Bộ dạng vừa lưu manh vừa xấu xa, thế mà bị phá hỏng, dưới ánh đèn neon lấp lánh nhiều màu, chớp tắt liên tục, trông đẹp trai... đẹp trai chết người.Minh Thần ngẩn ngơ.Chỉ thấy hắn một tay tùy tiện đưa lên vuốt mái tóc bay tán loạn, một tay chống lên bức tường xanh bên cạnh, quay đầu và ghé sát lại hỏi: "Thật sự muốn học?"__________________________________Spoil chương sau một chút vì mình quắn quéo lắm rồi =)))Bình thường là Minh Thần dạy Hoằng Quang học chữ còn giờ Hoằng Quang dạy Minh Thần học hôn, đời tui chưa thấy trường hợp trả ơn nào mà nó hời thế này cả :))

Chương 55