xiaoyang520 . Mãi cho đến sau này, Hoắc Hoằng Quang mới nhận ra rằng, nếu như mình nhạy bén và suy nghĩ nhiều hơn một chút thì có lẽ Minh Thần sẽ không phải chịu khổ như vậy. Nhưng mà mọi việc trên đời đều không có nếu như. Hắn không giống với những người cùng lứa trưởng thành từng trải, tính cách hắn cẩu thả, thậm chí hắn đối với Minh Thần là vô cùng tín nhiệm, điều đó làm cho hắn ở phương diện này càng thêm - trì độn. Chờ hắn hiểu được sự tình dường như đi lệch khỏi quỹ đạo, thì đã là chuyện học kì sau của năm nhất rồi. Khi đó, hắn và mọi người trong ký túc xá sống chung rất hòa hợp, bốn người tuy rằng quê quán hoàn cảnh không giống nhau nhưng lại rất hợp tính. Bởi vì tâm tư tương đối thoải mái nên buổi tối sau khi tắt đèn, khó có thể không nói một chút về bí mật của mỗi người, mà nội dung thường bắt đầu bằng "Tôi có một người bạn..." có chuyện kì lạ, có tình thân, cũng có tình yêu. Lại có người đang nói giữa chừng không nhịn được khóc lên. Vì thế, ai ai cũng ngầm hiểu "một người…

Chương 56

Không Uổng Nắng MaiTác giả: Đại Giác Tiên SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủngxiaoyang520 . Mãi cho đến sau này, Hoắc Hoằng Quang mới nhận ra rằng, nếu như mình nhạy bén và suy nghĩ nhiều hơn một chút thì có lẽ Minh Thần sẽ không phải chịu khổ như vậy. Nhưng mà mọi việc trên đời đều không có nếu như. Hắn không giống với những người cùng lứa trưởng thành từng trải, tính cách hắn cẩu thả, thậm chí hắn đối với Minh Thần là vô cùng tín nhiệm, điều đó làm cho hắn ở phương diện này càng thêm - trì độn. Chờ hắn hiểu được sự tình dường như đi lệch khỏi quỹ đạo, thì đã là chuyện học kì sau của năm nhất rồi. Khi đó, hắn và mọi người trong ký túc xá sống chung rất hòa hợp, bốn người tuy rằng quê quán hoàn cảnh không giống nhau nhưng lại rất hợp tính. Bởi vì tâm tư tương đối thoải mái nên buổi tối sau khi tắt đèn, khó có thể không nói một chút về bí mật của mỗi người, mà nội dung thường bắt đầu bằng "Tôi có một người bạn..." có chuyện kì lạ, có tình thân, cũng có tình yêu. Lại có người đang nói giữa chừng không nhịn được khóc lên. Vì thế, ai ai cũng ngầm hiểu "một người… xiaoyang520Truyện chỉ có ở Watt.pad xiaoyang520, xuất hiện ở nơi khác đều là REUP KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.___"Thầy Minh." Mùi rượu ngọt ngào vươn trên môi Hoằng Quang "Nhắm mắt lại nào."Minh Thần không thể nghĩ gì được nữa. Chỉ có thể vô thức làm theo, vội vàng khép mắt lại.Còn có xúc cảm vi diệu đậu trên cánh môi.Tựa như lông vũ.Vô cùng mềm mại.Có chút lành lạnh.Cảm giác nóng bỏng này so với sự cứng ngắc Hoằng Quang mang đến cho người khác hoàn toàn không giống nhau.Minh Thần động không dám động. Đầu óc trống rỗng, ngay cả hô hấp cũng quên luôn. Một lúc sau, cả người mềm nhũn cứ như đang bước trên mây."... Thầy Minh?"Mãi đến khi giọng nói của Hoằng Quang vang lên bên tai, Minh Thần mới hốt hoảng lấy lại tinh thần: "Hả?""Đừng hồi hộp, hít thở sâu." Hoằng Quang kiên nhẫn chỉ dạy cậu.Lúc này, Minh Thần mới nhận ra não bộ mình nghẹn ứ, nhanh chóng hít vào thở ra mấy hơi... sau đó chợt phát hiện, hai chân mình trở nên vô lực khi nào chẳng hay, cả người tựa hẳn lên người Hoằng Quang, chỉ trông chờ vào cánh tay của người kia chống trên bức tường xanh.Minh Thần cực kỳ xấu hổ: "Tớ, tớ...""Không sao hết." Hoằng Quang dịu dàng vỗ lưng trấn an cậu "Lần đầu tiên ai cũng như vậy... cứ từ từ sẽ quen."./.Vào wordpress để đọc cả chương: https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/08/20/khong-uong-nang-mai-chuong-56/Rốt cuộc cũng hôn rồi =))) nụ hôn của tình bạn, "tình thầy trò".

xiaoyang520

Truyện chỉ có ở Watt.pad xiaoyang520, xuất hiện ở nơi khác đều là REUP KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.

___

"Thầy Minh." Mùi rượu ngọt ngào vươn trên môi Hoằng Quang "Nhắm mắt lại nào."

Minh Thần không thể nghĩ gì được nữa. Chỉ có thể vô thức làm theo, vội vàng khép mắt lại.

Còn có xúc cảm vi diệu đậu trên cánh môi.

Tựa như lông vũ.

Vô cùng mềm mại.

Có chút lành lạnh.

Cảm giác nóng bỏng này so với sự cứng ngắc Hoằng Quang mang đến cho người khác hoàn toàn không giống nhau.

Minh Thần động không dám động. Đầu óc trống rỗng, ngay cả hô hấp cũng quên luôn. Một lúc sau, cả người mềm nhũn cứ như đang bước trên mây.

"... Thầy Minh?"

Mãi đến khi giọng nói của Hoằng Quang vang lên bên tai, Minh Thần mới hốt hoảng lấy lại tinh thần: "Hả?"

"Đừng hồi hộp, hít thở sâu." Hoằng Quang kiên nhẫn chỉ dạy cậu.

Lúc này, Minh Thần mới nhận ra não bộ mình nghẹn ứ, nhanh chóng hít vào thở ra mấy hơi... sau đó chợt phát hiện, hai chân mình trở nên vô lực khi nào chẳng hay, cả người tựa hẳn lên người Hoằng Quang, chỉ trông chờ vào cánh tay của người kia chống trên bức tường xanh.

Minh Thần cực kỳ xấu hổ: "Tớ, tớ..."

"Không sao hết." Hoằng Quang dịu dàng vỗ lưng trấn an cậu "Lần đầu tiên ai cũng như vậy... cứ từ từ sẽ quen."

./.

Vào wordpress để đọc cả chương: 

https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/08/20/khong-uong-nang-mai-chuong-56/

Rốt cuộc cũng hôn rồi =))) nụ hôn của tình bạn, "tình thầy trò".

Không Uổng Nắng MaiTác giả: Đại Giác Tiên SinhTruyện Đam Mỹ, Truyện Sủngxiaoyang520 . Mãi cho đến sau này, Hoắc Hoằng Quang mới nhận ra rằng, nếu như mình nhạy bén và suy nghĩ nhiều hơn một chút thì có lẽ Minh Thần sẽ không phải chịu khổ như vậy. Nhưng mà mọi việc trên đời đều không có nếu như. Hắn không giống với những người cùng lứa trưởng thành từng trải, tính cách hắn cẩu thả, thậm chí hắn đối với Minh Thần là vô cùng tín nhiệm, điều đó làm cho hắn ở phương diện này càng thêm - trì độn. Chờ hắn hiểu được sự tình dường như đi lệch khỏi quỹ đạo, thì đã là chuyện học kì sau của năm nhất rồi. Khi đó, hắn và mọi người trong ký túc xá sống chung rất hòa hợp, bốn người tuy rằng quê quán hoàn cảnh không giống nhau nhưng lại rất hợp tính. Bởi vì tâm tư tương đối thoải mái nên buổi tối sau khi tắt đèn, khó có thể không nói một chút về bí mật của mỗi người, mà nội dung thường bắt đầu bằng "Tôi có một người bạn..." có chuyện kì lạ, có tình thân, cũng có tình yêu. Lại có người đang nói giữa chừng không nhịn được khóc lên. Vì thế, ai ai cũng ngầm hiểu "một người… xiaoyang520Truyện chỉ có ở Watt.pad xiaoyang520, xuất hiện ở nơi khác đều là REUP KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP.___"Thầy Minh." Mùi rượu ngọt ngào vươn trên môi Hoằng Quang "Nhắm mắt lại nào."Minh Thần không thể nghĩ gì được nữa. Chỉ có thể vô thức làm theo, vội vàng khép mắt lại.Còn có xúc cảm vi diệu đậu trên cánh môi.Tựa như lông vũ.Vô cùng mềm mại.Có chút lành lạnh.Cảm giác nóng bỏng này so với sự cứng ngắc Hoằng Quang mang đến cho người khác hoàn toàn không giống nhau.Minh Thần động không dám động. Đầu óc trống rỗng, ngay cả hô hấp cũng quên luôn. Một lúc sau, cả người mềm nhũn cứ như đang bước trên mây."... Thầy Minh?"Mãi đến khi giọng nói của Hoằng Quang vang lên bên tai, Minh Thần mới hốt hoảng lấy lại tinh thần: "Hả?""Đừng hồi hộp, hít thở sâu." Hoằng Quang kiên nhẫn chỉ dạy cậu.Lúc này, Minh Thần mới nhận ra não bộ mình nghẹn ứ, nhanh chóng hít vào thở ra mấy hơi... sau đó chợt phát hiện, hai chân mình trở nên vô lực khi nào chẳng hay, cả người tựa hẳn lên người Hoằng Quang, chỉ trông chờ vào cánh tay của người kia chống trên bức tường xanh.Minh Thần cực kỳ xấu hổ: "Tớ, tớ...""Không sao hết." Hoằng Quang dịu dàng vỗ lưng trấn an cậu "Lần đầu tiên ai cũng như vậy... cứ từ từ sẽ quen."./.Vào wordpress để đọc cả chương: https://feixiaoyang520.wordpress.com/2022/08/20/khong-uong-nang-mai-chuong-56/Rốt cuộc cũng hôn rồi =))) nụ hôn của tình bạn, "tình thầy trò".

Chương 56