Tác giả:

- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh…

Chương 2: Khởi đầu (2)

Yêu Là Chuyện Không Hề DễTác giả: SaYan- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh… - Hôm nay , em thật xinh đẹp .Anh khen ngay khi vừa thấy tôi bước ra từ phòng chờ dành cho cô dâu .- Cái váy cưới này ... đắt hơn cái trước ... anh không cần phải làm vậy .- Không phải cái trước em làm đổ coca loang lổ một mảng sao ???- Em biết , nhưng anh có thể mua một cái váy rẻ hơn mà , cái váy này 3 tỷ rưỡi đó , đắt gấp đôi cái trước .- Vậy thì sao ?- Anh quả là công tử lãng phí . >''- Tiền không quan trọng , anh muốn em phải thật xinh đẹp trong ngày hôm nay , đắt mấy cũng không là vấn đề .- Anh thật là ....Tôi cười tươi , khẽ đấm yêu anh một cái vào ngực :- Anh ra ngoài trước đi , em muốn tâm sự với An thêm một lát rồi sẽ ra .- Ừ , anh sẽ chiều theo ý em , vợ yêu - vưa nói , anh vừa tặng tôi một nụ hôn chớp nhoáng vào môi rồi vụt chạyTôi đỏ mặt , đứng đơ ra một lúc rồi bước vào phòng chờ . Vừa thấy tôi , An nói :- 2 người tâm sự gì mà lâu thế ?- ah ... không có gì ~^^~- bí mật quá nha =))) không phải vừa làm gì mờ ám đấy chứ ?- Mày thật tình .... - nói đến đây , mặt tôi bỗng nóng bừng .- Không có gì mà mặt đỏ như vậy hả ? haha - An phá lên cười- ...- Cơ mà mới đó đã 3 năm rồi nhỉ ? Thời gian trôi qua nhanh thật ~ Tao nhớ hồi tịu mình còn là sinh viên quá !- Ừ , tao cũng vậy . - nghe An nói , kí ức như ùa về trong tôi như một thuớc phim quay chậm- Mà cũng ghê , giờ mày đã là ca sĩ nổi tiếng rồi , lại còn là phu nhân chủ tịch tập đoàn XPY nữa chớ ~- Thì mày cũng là người mẫu quốc tế rồi còn gì ~- Haizzzz , tao ước mơ làm ca sĩ mà vào cái học viện âm nhạc đó , tao chịu hổng nổi nên mới đành phải đi sang Mĩ học một khóa đào tạo người mẫu do bố mẹ sắp xếp ~à cái nghề này không đến nỗi , đứng uốn éo vài cái là được tiền , ha ha .- ừ , mà mày biết hôm nay ai làm phù rể không ?- Ai ?- Phong , là Phong đó , cô phù dâu si tình à ~- Ôh , thật hả ? - Vừa nghe đến tên '' Phong '' , An bật dậy nhanh như chớp .- Thật , Có lẽ là đến rồi đấy ... - Tôi còn chưa kịp nói xong thì An đã vụt chạy một mạch đi mất dạng , tôi lắc đầu cười ngao ngán .Và giờ chỉ còn một mình tôi bơ vơ trong căn phòng trống trải . 3 năm ... đã 3 năm rồi trôi qua sao mà nhanh quá ! Bất giác , tôi nhìn xuống đôi tay mình , chiếc nhẫn kim cương léo lên lấp lánh , thứ biểu tượng cho tình yêu của tôi và anh .Ba năm , anh thay đổi nhiều quá ! Nhớ ngày xưa anh lạnh lùng , bá đạo và có phần nghịch ngợm thì bây giờ , anh dịu dàng , nhẹ nhàng và ấm áp như gió mùa thu ... Ôi chao ~ Sao mà tôi nhớ đến thế cái ngày đầu tiên tôi và anh gặp nhau , cái khoảnh khắc ấy ... là chuyện của 3 năm về trước ...

- Hôm nay , em thật xinh đẹp .

Anh khen ngay khi vừa thấy tôi bước ra từ phòng chờ dành cho cô dâu .

- Cái váy cưới này ... đắt hơn cái trước ... anh không cần phải làm vậy .

- Không phải cái trước em làm đổ coca loang lổ một mảng sao ???

- Em biết , nhưng anh có thể mua một cái váy rẻ hơn mà , cái váy này 3 tỷ rưỡi đó , đắt gấp đôi cái trước .

- Vậy thì sao ?

- Anh quả là công tử lãng phí . >''

- Tiền không quan trọng , anh muốn em phải thật xinh đẹp trong ngày hôm nay , đắt mấy cũng không là vấn đề .

- Anh thật là ....

Tôi cười tươi , khẽ đấm yêu anh một cái vào ngực :

- Anh ra ngoài trước đi , em muốn tâm sự với An thêm một lát rồi sẽ ra .

- Ừ , anh sẽ chiều theo ý em , vợ yêu - vưa nói , anh vừa tặng tôi một nụ hôn chớp nhoáng vào môi rồi vụt chạy

Tôi đỏ mặt , đứng đơ ra một lúc rồi bước vào phòng chờ . Vừa thấy tôi , An nói :

- 2 người tâm sự gì mà lâu thế ?

- ah ... không có gì ~^^~

- bí mật quá nha =))) không phải vừa làm gì mờ ám đấy chứ ?

- Mày thật tình .... - nói đến đây , mặt tôi bỗng nóng bừng .

- Không có gì mà mặt đỏ như vậy hả ? haha - An phá lên cười

- ...

- Cơ mà mới đó đã 3 năm rồi nhỉ ? Thời gian trôi qua nhanh thật ~ Tao nhớ hồi tịu mình còn là sinh viên quá !

- Ừ , tao cũng vậy . - nghe An nói , kí ức như ùa về trong tôi như một thuớc phim quay chậm

- Mà cũng ghê , giờ mày đã là ca sĩ nổi tiếng rồi , lại còn là phu nhân chủ tịch tập đoàn XPY nữa chớ ~

- Thì mày cũng là người mẫu quốc tế rồi còn gì ~

- Haizzzz , tao ước mơ làm ca sĩ mà vào cái học viện âm nhạc đó , tao chịu hổng nổi nên mới đành phải đi sang Mĩ học một khóa đào tạo người mẫu do bố mẹ sắp xếp ~à cái nghề này không đến nỗi , đứng uốn éo vài cái là được tiền , ha ha .

- ừ , mà mày biết hôm nay ai làm phù rể không ?

- Ai ?

- Phong , là Phong đó , cô phù dâu si tình à ~

- Ôh , thật hả ? - Vừa nghe đến tên '' Phong '' , An bật dậy nhanh như chớp .

- Thật , Có lẽ là đến rồi đấy ... - Tôi còn chưa kịp nói xong thì An đã vụt chạy một mạch đi mất dạng , tôi lắc đầu cười ngao ngán .

Và giờ chỉ còn một mình tôi bơ vơ trong căn phòng trống trải . 3 năm ... đã 3 năm rồi trôi qua sao mà nhanh quá ! Bất giác , tôi nhìn xuống đôi tay mình , chiếc nhẫn kim cương léo lên lấp lánh , thứ biểu tượng cho tình yêu của tôi và anh .

Ba năm , anh thay đổi nhiều quá ! Nhớ ngày xưa anh lạnh lùng , bá đạo và có phần nghịch ngợm thì bây giờ , anh dịu dàng , nhẹ nhàng và ấm áp như gió mùa thu ... Ôi chao ~ Sao mà tôi nhớ đến thế cái ngày đầu tiên tôi và anh gặp nhau , cái khoảnh khắc ấy ... là chuyện của 3 năm về trước ...

Yêu Là Chuyện Không Hề DễTác giả: SaYan- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh… - Hôm nay , em thật xinh đẹp .Anh khen ngay khi vừa thấy tôi bước ra từ phòng chờ dành cho cô dâu .- Cái váy cưới này ... đắt hơn cái trước ... anh không cần phải làm vậy .- Không phải cái trước em làm đổ coca loang lổ một mảng sao ???- Em biết , nhưng anh có thể mua một cái váy rẻ hơn mà , cái váy này 3 tỷ rưỡi đó , đắt gấp đôi cái trước .- Vậy thì sao ?- Anh quả là công tử lãng phí . >''- Tiền không quan trọng , anh muốn em phải thật xinh đẹp trong ngày hôm nay , đắt mấy cũng không là vấn đề .- Anh thật là ....Tôi cười tươi , khẽ đấm yêu anh một cái vào ngực :- Anh ra ngoài trước đi , em muốn tâm sự với An thêm một lát rồi sẽ ra .- Ừ , anh sẽ chiều theo ý em , vợ yêu - vưa nói , anh vừa tặng tôi một nụ hôn chớp nhoáng vào môi rồi vụt chạyTôi đỏ mặt , đứng đơ ra một lúc rồi bước vào phòng chờ . Vừa thấy tôi , An nói :- 2 người tâm sự gì mà lâu thế ?- ah ... không có gì ~^^~- bí mật quá nha =))) không phải vừa làm gì mờ ám đấy chứ ?- Mày thật tình .... - nói đến đây , mặt tôi bỗng nóng bừng .- Không có gì mà mặt đỏ như vậy hả ? haha - An phá lên cười- ...- Cơ mà mới đó đã 3 năm rồi nhỉ ? Thời gian trôi qua nhanh thật ~ Tao nhớ hồi tịu mình còn là sinh viên quá !- Ừ , tao cũng vậy . - nghe An nói , kí ức như ùa về trong tôi như một thuớc phim quay chậm- Mà cũng ghê , giờ mày đã là ca sĩ nổi tiếng rồi , lại còn là phu nhân chủ tịch tập đoàn XPY nữa chớ ~- Thì mày cũng là người mẫu quốc tế rồi còn gì ~- Haizzzz , tao ước mơ làm ca sĩ mà vào cái học viện âm nhạc đó , tao chịu hổng nổi nên mới đành phải đi sang Mĩ học một khóa đào tạo người mẫu do bố mẹ sắp xếp ~à cái nghề này không đến nỗi , đứng uốn éo vài cái là được tiền , ha ha .- ừ , mà mày biết hôm nay ai làm phù rể không ?- Ai ?- Phong , là Phong đó , cô phù dâu si tình à ~- Ôh , thật hả ? - Vừa nghe đến tên '' Phong '' , An bật dậy nhanh như chớp .- Thật , Có lẽ là đến rồi đấy ... - Tôi còn chưa kịp nói xong thì An đã vụt chạy một mạch đi mất dạng , tôi lắc đầu cười ngao ngán .Và giờ chỉ còn một mình tôi bơ vơ trong căn phòng trống trải . 3 năm ... đã 3 năm rồi trôi qua sao mà nhanh quá ! Bất giác , tôi nhìn xuống đôi tay mình , chiếc nhẫn kim cương léo lên lấp lánh , thứ biểu tượng cho tình yêu của tôi và anh .Ba năm , anh thay đổi nhiều quá ! Nhớ ngày xưa anh lạnh lùng , bá đạo và có phần nghịch ngợm thì bây giờ , anh dịu dàng , nhẹ nhàng và ấm áp như gió mùa thu ... Ôi chao ~ Sao mà tôi nhớ đến thế cái ngày đầu tiên tôi và anh gặp nhau , cái khoảnh khắc ấy ... là chuyện của 3 năm về trước ...

Chương 2: Khởi đầu (2)