Tác giả:

- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh…

Chương 3

Yêu Là Chuyện Không Hề DễTác giả: SaYan- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh… 3 năm trước ........- Trò kia , trò có rảnh không ? lại đây thầy nhờ một tí . - Vừa mới ăn cơm trưa xong , còn đang hí hứng định về kí túc xá nghỉ ngơi thì bỗng nghe thầy giám thị gọi phắt lại , tôi như đứng cả hồn .- Dạ ...... có . - Tôi gãi đầu , cười khô khan nhìn thầy .- Tốt , bê cho thầy thùng vở này sang kí túc xá nam nhé ~ Trên mỗi quyển vở đều có ghi tên và số phòng đấy - Vừa nói thầy vừa chỉ tay vào cái thùng giấy chất đầy vở đằng sau .- Nhưng ...... em ...- Trò tính cãi lời tôi ? - thầy quắc mắt nhìn tôi đe doạ , sặc mùi nguy hiểm - Hay là cả tháng rồi tôi chưa phạt ai đi dọn bồn cầu ? Trò có muốn ...- THƯA THẦY , EM ĐI LIỀN .Tôi vội cầm cái thùng chạy đi một mạch , không để thầy nói hết câu nguy hiểm ấy . Á ! Thật là tức quá đi ! Vì còn mải làm nốt bài nên tôi là người xuống ăn muộn nhất trường , tính ăn xong lên làm một giấc thì trời xui quỷ khiến nào lại gặp đúng thầy giám thị mới đau chớ ~ Bực muốn điên lên mất >.****************** cốc cốc *- ai vậy ?- Mình trả vở cho bạn a phòng 100 - tôi nói* cốc cốc *- ai vậy ?- Mình trả vở cho bạn b phòng 101 - tôi nói* cốc cốc *- ai vậy ?- mình trả vở cho bạn c phòng 102 .............* Cốc ... cốc *Tôi mệt muốn chết nhưng vẫn cố đưa tay lên gõ cửa , ôi trời , tôi còn chẳng nhớ nãy giờ mình đã đi bao nhiêu phòng rồi nữa >''- Ai đấy ? - 1 bạn nam xuất hiện với khuôn mặt không mấy vui vì bị phá bĩnh giấc ngủ trưa .- Mình .. mình trả vở cho ...- ok , cảm ơn .* Rầm *Tôi đơ người luôn , người đâu mà bất lịch sự thế , không để người ta nói nốt câu mà đã giựt vở rồi đóng cửa cái rầm =.= Tôi thở dài nhìn xuống thùng caton , ồ , còn đúng 1 quyển vở cưới cùng , tôi cười nham nhở và thở phào 1 cách nhẹ nhõm , tuyệt , vậy là sắp được đi ngủ rồi .Tôi vứt luôn cái thùng giấy ở phòng đấy rồi cầm quyển vở đi tiếp .À , nói mới nhớ , phòng 201 là phòng vip của kí túc xá nam , là kẻ may mắn nào đây ta .......Tôi tò mò nhìn xuống nhãn vở :Vũ Lâm - năm 4

3 năm trước ........

- Trò kia , trò có rảnh không ? lại đây thầy nhờ một tí . - Vừa mới ăn cơm trưa xong , còn đang hí hứng định về kí túc xá nghỉ ngơi thì bỗng nghe thầy giám thị gọi phắt lại , tôi như đứng cả hồn .

- Dạ ...... có . - Tôi gãi đầu , cười khô khan nhìn thầy .

- Tốt , bê cho thầy thùng vở này sang kí túc xá nam nhé ~ Trên mỗi quyển vở đều có ghi tên và số phòng đấy - Vừa nói thầy vừa chỉ tay vào cái thùng giấy chất đầy vở đằng sau .

- Nhưng ...... em ...

- Trò tính cãi lời tôi ? - thầy quắc mắt nhìn tôi đe doạ , sặc mùi nguy hiểm - Hay là cả tháng rồi tôi chưa phạt ai đi dọn bồn cầu ? Trò có muốn ...

- THƯA THẦY , EM ĐI LIỀN .

Tôi vội cầm cái thùng chạy đi một mạch , không để thầy nói hết câu nguy hiểm ấy . Á ! Thật là tức quá đi ! Vì còn mải làm nốt bài nên tôi là người xuống ăn muộn nhất trường , tính ăn xong lên làm một giấc thì trời xui quỷ khiến nào lại gặp đúng thầy giám thị mới đau chớ ~ Bực muốn điên lên mất >.

*****************

* cốc cốc *

- ai vậy ?

- Mình trả vở cho bạn a phòng 100 - tôi nói

* cốc cốc *

- ai vậy ?

- Mình trả vở cho bạn b phòng 101 - tôi nói

* cốc cốc *

- ai vậy ?

- mình trả vở cho bạn c phòng 102 ....

.........

* Cốc ... cốc *

Tôi mệt muốn chết nhưng vẫn cố đưa tay lên gõ cửa , ôi trời , tôi còn chẳng nhớ nãy giờ mình đã đi bao nhiêu phòng rồi nữa >''

- Ai đấy ? - 1 bạn nam xuất hiện với khuôn mặt không mấy vui vì bị phá bĩnh giấc ngủ trưa .

- Mình .. mình trả vở cho ...

- ok , cảm ơn .

* Rầm *

Tôi đơ người luôn , người đâu mà bất lịch sự thế , không để người ta nói nốt câu mà đã giựt vở rồi đóng cửa cái rầm =.= Tôi thở dài nhìn xuống thùng caton , ồ , còn đúng 1 quyển vở cưới cùng , tôi cười nham nhở và thở phào 1 cách nhẹ nhõm , tuyệt , vậy là sắp được đi ngủ rồi .

Tôi vứt luôn cái thùng giấy ở phòng đấy rồi cầm quyển vở đi tiếp .

À , nói mới nhớ , phòng 201 là phòng vip của kí túc xá nam , là kẻ may mắn nào đây ta .......

Tôi tò mò nhìn xuống nhãn vở :

Vũ Lâm - năm 4

Yêu Là Chuyện Không Hề DễTác giả: SaYan- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh… 3 năm trước ........- Trò kia , trò có rảnh không ? lại đây thầy nhờ một tí . - Vừa mới ăn cơm trưa xong , còn đang hí hứng định về kí túc xá nghỉ ngơi thì bỗng nghe thầy giám thị gọi phắt lại , tôi như đứng cả hồn .- Dạ ...... có . - Tôi gãi đầu , cười khô khan nhìn thầy .- Tốt , bê cho thầy thùng vở này sang kí túc xá nam nhé ~ Trên mỗi quyển vở đều có ghi tên và số phòng đấy - Vừa nói thầy vừa chỉ tay vào cái thùng giấy chất đầy vở đằng sau .- Nhưng ...... em ...- Trò tính cãi lời tôi ? - thầy quắc mắt nhìn tôi đe doạ , sặc mùi nguy hiểm - Hay là cả tháng rồi tôi chưa phạt ai đi dọn bồn cầu ? Trò có muốn ...- THƯA THẦY , EM ĐI LIỀN .Tôi vội cầm cái thùng chạy đi một mạch , không để thầy nói hết câu nguy hiểm ấy . Á ! Thật là tức quá đi ! Vì còn mải làm nốt bài nên tôi là người xuống ăn muộn nhất trường , tính ăn xong lên làm một giấc thì trời xui quỷ khiến nào lại gặp đúng thầy giám thị mới đau chớ ~ Bực muốn điên lên mất >.****************** cốc cốc *- ai vậy ?- Mình trả vở cho bạn a phòng 100 - tôi nói* cốc cốc *- ai vậy ?- Mình trả vở cho bạn b phòng 101 - tôi nói* cốc cốc *- ai vậy ?- mình trả vở cho bạn c phòng 102 .............* Cốc ... cốc *Tôi mệt muốn chết nhưng vẫn cố đưa tay lên gõ cửa , ôi trời , tôi còn chẳng nhớ nãy giờ mình đã đi bao nhiêu phòng rồi nữa >''- Ai đấy ? - 1 bạn nam xuất hiện với khuôn mặt không mấy vui vì bị phá bĩnh giấc ngủ trưa .- Mình .. mình trả vở cho ...- ok , cảm ơn .* Rầm *Tôi đơ người luôn , người đâu mà bất lịch sự thế , không để người ta nói nốt câu mà đã giựt vở rồi đóng cửa cái rầm =.= Tôi thở dài nhìn xuống thùng caton , ồ , còn đúng 1 quyển vở cưới cùng , tôi cười nham nhở và thở phào 1 cách nhẹ nhõm , tuyệt , vậy là sắp được đi ngủ rồi .Tôi vứt luôn cái thùng giấy ở phòng đấy rồi cầm quyển vở đi tiếp .À , nói mới nhớ , phòng 201 là phòng vip của kí túc xá nam , là kẻ may mắn nào đây ta .......Tôi tò mò nhìn xuống nhãn vở :Vũ Lâm - năm 4

Chương 3