- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh…
Chương 4
Yêu Là Chuyện Không Hề DễTác giả: SaYan- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh… * Cốc cốc *Tôi vừa gõ cửa vừa nhìn ngang nhìn dọc , ấy chà , quả nhiên vip thiệt nha (⊙o⊙) Trước cửa trồng 2 chậu cây cảnh trông rất xinh , tường mới và trắng tinh chứ không có ố vàng hay màu cháo lòng như các phòng khác (~o~) Ây dà , đặc biệt là phòng 201 tách hẳn với kí túc xá chung , nằm tận cuối dãy nhưng coi bộ nguy nga hơn nhiềuCơ mà , nhìn chán chê cũng chưa thấy chủ nhận ló mặt ra nhận vở >.* Cốc cốc *Tôi gõ lạiim lặng ................* CỐC CỐC *Tôi gõ tiếp và to hơn .im lặng nữa ..........................* CỐC CỐC ... RẦM RẦM ... *Tôi đập như muốn phá nát cái của này luôn >.Lúc tôi giơ tay lên tính đập tiếp thì chợt nghe có tiếng đằng sau :- Nếu cô còn tiếp tục đập thì chả mấy chốc cửa phòng tôi gãy vụnTôi quay ra thì bắt gặp 1 người nam dáng hình cao to , đeo kính râm , khẩu trang , diện nguyên 1 bộ màu đen , trùm mũ kín mít . Tôi hỏi :- Bạn là chủ nhân phòng này ?- Thì sao ?- Bạn ở 1 mình ?- Thì sao ?- Tên bạn là Vũ Lâm ?- Thì sao ?- Đây là vở của bạn ?- Thì sao ?- ....- ....- Bạn không tính lấy lại vở hả ?- Có .- Vậy thì lấy đi còn chờ gì nữa ? Bạn làm tôi hơi bị ... mất kiên nhẫn >''- Thì sao ? - Hắn lấy quyển vở từ tay tôi , tiếp tục nói 1 cách hờ hững .- ...- ...-...- Sao còn chưa đi ?- Không muốn đi .- Cô là fans của tôi ?- Tôi không nhớ tôi có thần tượng là anh- Vậy sao còn không đi .- Không thích .- Vì sao không thích ?- >''- Tôi làm gì bạn ?- Làm tôi khó chịu .- chỉ thế ?- Phải .- Bị rảnh hả ?- Có lẽ ... đằng nào cũng chẳng còn thời gian để ngủ , tôi đứng đây làm tên điên là anh tức chơi .- Tên điên ? Cô biết tôi là ai không ?- Không biết và cũng không cần biết .- ......- .......- Bực mình , đi ra =''=Nói rồi hắn bước tới dùng 1 tay đẩy tôi sang bên , tiến tới rút chìa khóa mở của phòng rồi đóng sầm 1 cái .
* Cốc cốc *
Tôi vừa gõ cửa vừa nhìn ngang nhìn dọc , ấy chà , quả nhiên vip thiệt nha (⊙o⊙) Trước cửa trồng 2 chậu cây cảnh trông rất xinh , tường mới và trắng tinh chứ không có ố vàng hay màu cháo lòng như các phòng khác (~o~) Ây dà , đặc biệt là phòng 201 tách hẳn với kí túc xá chung , nằm tận cuối dãy nhưng coi bộ nguy nga hơn nhiều
Cơ mà , nhìn chán chê cũng chưa thấy chủ nhận ló mặt ra nhận vở >.
* Cốc cốc *
Tôi gõ lại
im lặng ................
* CỐC CỐC *
Tôi gõ tiếp và to hơn .
im lặng nữa ..........................
* CỐC CỐC ... RẦM RẦM ... *
Tôi đập như muốn phá nát cái của này luôn >.
Lúc tôi giơ tay lên tính đập tiếp thì chợt nghe có tiếng đằng sau :
- Nếu cô còn tiếp tục đập thì chả mấy chốc cửa phòng tôi gãy vụn
Tôi quay ra thì bắt gặp 1 người nam dáng hình cao to , đeo kính râm , khẩu trang , diện nguyên 1 bộ màu đen , trùm mũ kín mít . Tôi hỏi :
- Bạn là chủ nhân phòng này ?
- Thì sao ?
- Bạn ở 1 mình ?
- Thì sao ?
- Tên bạn là Vũ Lâm ?
- Thì sao ?
- Đây là vở của bạn ?
- Thì sao ?
- ....
- ....
- Bạn không tính lấy lại vở hả ?
- Có .
- Vậy thì lấy đi còn chờ gì nữa ? Bạn làm tôi hơi bị ... mất kiên nhẫn >''
- Thì sao ? - Hắn lấy quyển vở từ tay tôi , tiếp tục nói 1 cách hờ hững .
- ...
- ...
-...
- Sao còn chưa đi ?
- Không muốn đi .
- Cô là fans của tôi ?
- Tôi không nhớ tôi có thần tượng là anh
- Vậy sao còn không đi .
- Không thích .
- Vì sao không thích ?
- >''
- Tôi làm gì bạn ?
- Làm tôi khó chịu .
- chỉ thế ?
- Phải .
- Bị rảnh hả ?
- Có lẽ ... đằng nào cũng chẳng còn thời gian để ngủ , tôi đứng đây làm tên điên là anh tức chơi .
- Tên điên ? Cô biết tôi là ai không ?
- Không biết và cũng không cần biết .
- ......
- .......
- Bực mình , đi ra =''=
Nói rồi hắn bước tới dùng 1 tay đẩy tôi sang bên , tiến tới rút chìa khóa mở của phòng rồi đóng sầm 1 cái .
Yêu Là Chuyện Không Hề DễTác giả: SaYan- Thanh Nga , dậy thôi em , đã quá 7 giờ sáng rồi , nếu không dậy mau chúng ta sẽ muộn đám cưới mất ... Nghe thấy tiếng anh tôi hơi he hé mắt ... Đập vào mắt tôi lúc bấy giờ là bóng dáng cao lớn cùng khuôn mặt đẹp không tì vết của anh . Anh đang cười , tôi nhìn không muốn chớp mắt , ôi , sao mà lại có thể hoàn mĩ đến nhường vậy cơ chứ ! - Anh nói : chúng ta sẽ bị muộn đám cưới nếu bây giờ em không dậy. - anh nhéo hai má tôi cưng nựng - Sao ?? ặc @@ xin ... xin lỗi anh , em dậy liền mà . Lúc này tôi mới hoàn hồn trở lại , vội bật dậy khỏi giường , chạy một mạch vào phòng vệ sinh đóng cửa cái sầm . Haizzz , đến ngày cưới của mình mà tôi còn không nhớ , tệ thật . Tôi bắt đầu làm công việc vệ sinh cá nhân mà thường ngày tôi vẫn làm , cùng lúc đó , tiếng gõ cửa vang lên kèm theo 1 giọng nói pha chút đùa cợt : - Cứ từ từ thôi em ! chúng ta có 2 tiếng đồng hồ để chuẩn bị trước khi chính thức bước vào lễ đường . - E ... bí ... uồi ... e ... ang .... án ... răn...g ( em biết rồi , em đang đánh… * Cốc cốc *Tôi vừa gõ cửa vừa nhìn ngang nhìn dọc , ấy chà , quả nhiên vip thiệt nha (⊙o⊙) Trước cửa trồng 2 chậu cây cảnh trông rất xinh , tường mới và trắng tinh chứ không có ố vàng hay màu cháo lòng như các phòng khác (~o~) Ây dà , đặc biệt là phòng 201 tách hẳn với kí túc xá chung , nằm tận cuối dãy nhưng coi bộ nguy nga hơn nhiềuCơ mà , nhìn chán chê cũng chưa thấy chủ nhận ló mặt ra nhận vở >.* Cốc cốc *Tôi gõ lạiim lặng ................* CỐC CỐC *Tôi gõ tiếp và to hơn .im lặng nữa ..........................* CỐC CỐC ... RẦM RẦM ... *Tôi đập như muốn phá nát cái của này luôn >.Lúc tôi giơ tay lên tính đập tiếp thì chợt nghe có tiếng đằng sau :- Nếu cô còn tiếp tục đập thì chả mấy chốc cửa phòng tôi gãy vụnTôi quay ra thì bắt gặp 1 người nam dáng hình cao to , đeo kính râm , khẩu trang , diện nguyên 1 bộ màu đen , trùm mũ kín mít . Tôi hỏi :- Bạn là chủ nhân phòng này ?- Thì sao ?- Bạn ở 1 mình ?- Thì sao ?- Tên bạn là Vũ Lâm ?- Thì sao ?- Đây là vở của bạn ?- Thì sao ?- ....- ....- Bạn không tính lấy lại vở hả ?- Có .- Vậy thì lấy đi còn chờ gì nữa ? Bạn làm tôi hơi bị ... mất kiên nhẫn >''- Thì sao ? - Hắn lấy quyển vở từ tay tôi , tiếp tục nói 1 cách hờ hững .- ...- ...-...- Sao còn chưa đi ?- Không muốn đi .- Cô là fans của tôi ?- Tôi không nhớ tôi có thần tượng là anh- Vậy sao còn không đi .- Không thích .- Vì sao không thích ?- >''- Tôi làm gì bạn ?- Làm tôi khó chịu .- chỉ thế ?- Phải .- Bị rảnh hả ?- Có lẽ ... đằng nào cũng chẳng còn thời gian để ngủ , tôi đứng đây làm tên điên là anh tức chơi .- Tên điên ? Cô biết tôi là ai không ?- Không biết và cũng không cần biết .- ......- .......- Bực mình , đi ra =''=Nói rồi hắn bước tới dùng 1 tay đẩy tôi sang bên , tiến tới rút chìa khóa mở của phòng rồi đóng sầm 1 cái .