Sâu trong rừng tiên, suối chảy róc rách. Ứng Vô Túc l**m đôi môi hơi khô rồi ngước mắt nhìn thạch đình như cánh chim bay lượn trên dòng suối cách đó không xa. Y đi chân trần trên thảm cỏ tiên màu trắng, cỏ bị nước suối làm ẩm ướt, ngay cả vạt áo y cũng lấm tấm nước. Nhưng giờ chuyện nhỏ nhặt này không đáng nhắc tới, y chỉ nhìn người đánh đàn trong đình, gọi một tiếng "Minh Ngôn" như đã quen từ thuở nào. Y bước lên cầu trúc, hai chân trắng như sương tuyết rơi vào mắt người trong đình, với người khác thì đây là điều không hợp lễ nghi nhưng trên người Ứng Vô Túc lại toát ra vẻ cực kỳ tự nhiên. Tiếng đàn trong đình dần lắng lại, Vưu Minh Ngôn toàn thân áo trắng chậm rãi đứng dậy, trong mắt mang theo ý cười mờ nhạt, nhìn Ứng Vô Túc từng bước đến gần. Chờ Ứng Vô Túc đi vào đình, vừa định mở miệng thì Vưu Minh Ngôn đã chặn lại: "Sao ngươi để bộ dạng này tới đây?" Ứng Vô Túc khẽ giật mình rồi mỉm cười cúi đầu nhìn hai chân trần của mình: "Mặc đồ vướng víu lắm, không mặc đâu." Vưu Minh Ngôn…

Chương 22: Chương 22

Sâu Trong Núi Tiên Có Ma TuTác giả: Xuân Triều Phùng ThuTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹSâu trong rừng tiên, suối chảy róc rách. Ứng Vô Túc l**m đôi môi hơi khô rồi ngước mắt nhìn thạch đình như cánh chim bay lượn trên dòng suối cách đó không xa. Y đi chân trần trên thảm cỏ tiên màu trắng, cỏ bị nước suối làm ẩm ướt, ngay cả vạt áo y cũng lấm tấm nước. Nhưng giờ chuyện nhỏ nhặt này không đáng nhắc tới, y chỉ nhìn người đánh đàn trong đình, gọi một tiếng "Minh Ngôn" như đã quen từ thuở nào. Y bước lên cầu trúc, hai chân trắng như sương tuyết rơi vào mắt người trong đình, với người khác thì đây là điều không hợp lễ nghi nhưng trên người Ứng Vô Túc lại toát ra vẻ cực kỳ tự nhiên. Tiếng đàn trong đình dần lắng lại, Vưu Minh Ngôn toàn thân áo trắng chậm rãi đứng dậy, trong mắt mang theo ý cười mờ nhạt, nhìn Ứng Vô Túc từng bước đến gần. Chờ Ứng Vô Túc đi vào đình, vừa định mở miệng thì Vưu Minh Ngôn đã chặn lại: "Sao ngươi để bộ dạng này tới đây?" Ứng Vô Túc khẽ giật mình rồi mỉm cười cúi đầu nhìn hai chân trần của mình: "Mặc đồ vướng víu lắm, không mặc đâu." Vưu Minh Ngôn… "Đây không phải tiểu huynh đệ lần trước nói muốn đi tìm Kỷ tiên quân sao?"Khi Ứng Vô Túc đi vào quán rượu thì có người nhận ra y nên tươi cười chào hỏi: "Tiểu huynh đệ, ngươi tìm được Kỷ tiên quân chưa?"Mọi người đều biết núi tiên ở rất xa, nếu vô duyên thì cả đời cũng chẳng tìm được chỗ ở của tiên nhân.Trước kia khi Ứng Vô Túc gầy gò lấm lem như nhóc ăn mày khăng khăng đòi đi tìm Kỷ tiên quân chỉ có thể thấy trong thoại bản, mọi người còn tưởng y nói đùa, giờ nhắc lại chẳng qua để trêu chọc y thôi.Ứng Vô Túc im lặng giây lát rồi nói: "Ta chưa......"Y chưa nói hết thì từ ngoài cửa lại có người đi vào khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn vào.Người kia toàn thân áo trắng, cao gầy như trúc, khuôn mặt tuấn tú ôn hòa, khí chất thanh nhã như mây như trăng quả thực khiến lòng người kinh diễm.Đám người đang cười đùa rôm rả đột ngột im bặt, ánh mắt dán chặt vào người mới vào cửa, phỏng đoán xem mỹ nhân này từ đâu đến.Mỹ nhân không nhìn bọn họ mà đi thẳng tới chỗ Ứng Vô Túc, mỉm cười với thiếu niên có khuôn mặt bầu bĩnh rồi dịu dàng nói: "Muốn ăn gì cứ gọi đi, ta đã nhờ sư huynh đổi cho ta ít ngân lượng nhân gian rồi, ăn bao nhiêu cũng đủ.".

"Đây không phải tiểu huynh đệ lần trước nói muốn đi tìm Kỷ tiên quân sao?"

Khi Ứng Vô Túc đi vào quán rượu thì có người nhận ra y nên tươi cười chào hỏi: "Tiểu huynh đệ, ngươi tìm được Kỷ tiên quân chưa?"

Mọi người đều biết núi tiên ở rất xa, nếu vô duyên thì cả đời cũng chẳng tìm được chỗ ở của tiên nhân.

Trước kia khi Ứng Vô Túc gầy gò lấm lem như nhóc ăn mày khăng khăng đòi đi tìm Kỷ tiên quân chỉ có thể thấy trong thoại bản, mọi người còn tưởng y nói đùa, giờ nhắc lại chẳng qua để trêu chọc y thôi.

Ứng Vô Túc im lặng giây lát rồi nói: "Ta chưa......"

Y chưa nói hết thì từ ngoài cửa lại có người đi vào khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn vào.

Người kia toàn thân áo trắng, cao gầy như trúc, khuôn mặt tuấn tú ôn hòa, khí chất thanh nhã như mây như trăng quả thực khiến lòng người kinh diễm.

Đám người đang cười đùa rôm rả đột ngột im bặt, ánh mắt dán chặt vào người mới vào cửa, phỏng đoán xem mỹ nhân này từ đâu đến.

Mỹ nhân không nhìn bọn họ mà đi thẳng tới chỗ Ứng Vô Túc, mỉm cười với thiếu niên có khuôn mặt bầu bĩnh rồi dịu dàng nói: "Muốn ăn gì cứ gọi đi, ta đã nhờ sư huynh đổi cho ta ít ngân lượng nhân gian rồi, ăn bao nhiêu cũng đủ.".

Sâu Trong Núi Tiên Có Ma TuTác giả: Xuân Triều Phùng ThuTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹSâu trong rừng tiên, suối chảy róc rách. Ứng Vô Túc l**m đôi môi hơi khô rồi ngước mắt nhìn thạch đình như cánh chim bay lượn trên dòng suối cách đó không xa. Y đi chân trần trên thảm cỏ tiên màu trắng, cỏ bị nước suối làm ẩm ướt, ngay cả vạt áo y cũng lấm tấm nước. Nhưng giờ chuyện nhỏ nhặt này không đáng nhắc tới, y chỉ nhìn người đánh đàn trong đình, gọi một tiếng "Minh Ngôn" như đã quen từ thuở nào. Y bước lên cầu trúc, hai chân trắng như sương tuyết rơi vào mắt người trong đình, với người khác thì đây là điều không hợp lễ nghi nhưng trên người Ứng Vô Túc lại toát ra vẻ cực kỳ tự nhiên. Tiếng đàn trong đình dần lắng lại, Vưu Minh Ngôn toàn thân áo trắng chậm rãi đứng dậy, trong mắt mang theo ý cười mờ nhạt, nhìn Ứng Vô Túc từng bước đến gần. Chờ Ứng Vô Túc đi vào đình, vừa định mở miệng thì Vưu Minh Ngôn đã chặn lại: "Sao ngươi để bộ dạng này tới đây?" Ứng Vô Túc khẽ giật mình rồi mỉm cười cúi đầu nhìn hai chân trần của mình: "Mặc đồ vướng víu lắm, không mặc đâu." Vưu Minh Ngôn… "Đây không phải tiểu huynh đệ lần trước nói muốn đi tìm Kỷ tiên quân sao?"Khi Ứng Vô Túc đi vào quán rượu thì có người nhận ra y nên tươi cười chào hỏi: "Tiểu huynh đệ, ngươi tìm được Kỷ tiên quân chưa?"Mọi người đều biết núi tiên ở rất xa, nếu vô duyên thì cả đời cũng chẳng tìm được chỗ ở của tiên nhân.Trước kia khi Ứng Vô Túc gầy gò lấm lem như nhóc ăn mày khăng khăng đòi đi tìm Kỷ tiên quân chỉ có thể thấy trong thoại bản, mọi người còn tưởng y nói đùa, giờ nhắc lại chẳng qua để trêu chọc y thôi.Ứng Vô Túc im lặng giây lát rồi nói: "Ta chưa......"Y chưa nói hết thì từ ngoài cửa lại có người đi vào khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn vào.Người kia toàn thân áo trắng, cao gầy như trúc, khuôn mặt tuấn tú ôn hòa, khí chất thanh nhã như mây như trăng quả thực khiến lòng người kinh diễm.Đám người đang cười đùa rôm rả đột ngột im bặt, ánh mắt dán chặt vào người mới vào cửa, phỏng đoán xem mỹ nhân này từ đâu đến.Mỹ nhân không nhìn bọn họ mà đi thẳng tới chỗ Ứng Vô Túc, mỉm cười với thiếu niên có khuôn mặt bầu bĩnh rồi dịu dàng nói: "Muốn ăn gì cứ gọi đi, ta đã nhờ sư huynh đổi cho ta ít ngân lượng nhân gian rồi, ăn bao nhiêu cũng đủ.".

Chương 22: Chương 22