Sâu trong rừng tiên, suối chảy róc rách. Ứng Vô Túc l**m đôi môi hơi khô rồi ngước mắt nhìn thạch đình như cánh chim bay lượn trên dòng suối cách đó không xa. Y đi chân trần trên thảm cỏ tiên màu trắng, cỏ bị nước suối làm ẩm ướt, ngay cả vạt áo y cũng lấm tấm nước. Nhưng giờ chuyện nhỏ nhặt này không đáng nhắc tới, y chỉ nhìn người đánh đàn trong đình, gọi một tiếng "Minh Ngôn" như đã quen từ thuở nào. Y bước lên cầu trúc, hai chân trắng như sương tuyết rơi vào mắt người trong đình, với người khác thì đây là điều không hợp lễ nghi nhưng trên người Ứng Vô Túc lại toát ra vẻ cực kỳ tự nhiên. Tiếng đàn trong đình dần lắng lại, Vưu Minh Ngôn toàn thân áo trắng chậm rãi đứng dậy, trong mắt mang theo ý cười mờ nhạt, nhìn Ứng Vô Túc từng bước đến gần. Chờ Ứng Vô Túc đi vào đình, vừa định mở miệng thì Vưu Minh Ngôn đã chặn lại: "Sao ngươi để bộ dạng này tới đây?" Ứng Vô Túc khẽ giật mình rồi mỉm cười cúi đầu nhìn hai chân trần của mình: "Mặc đồ vướng víu lắm, không mặc đâu." Vưu Minh Ngôn…

Chương 23: Chương 23

Sâu Trong Núi Tiên Có Ma TuTác giả: Xuân Triều Phùng ThuTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹSâu trong rừng tiên, suối chảy róc rách. Ứng Vô Túc l**m đôi môi hơi khô rồi ngước mắt nhìn thạch đình như cánh chim bay lượn trên dòng suối cách đó không xa. Y đi chân trần trên thảm cỏ tiên màu trắng, cỏ bị nước suối làm ẩm ướt, ngay cả vạt áo y cũng lấm tấm nước. Nhưng giờ chuyện nhỏ nhặt này không đáng nhắc tới, y chỉ nhìn người đánh đàn trong đình, gọi một tiếng "Minh Ngôn" như đã quen từ thuở nào. Y bước lên cầu trúc, hai chân trắng như sương tuyết rơi vào mắt người trong đình, với người khác thì đây là điều không hợp lễ nghi nhưng trên người Ứng Vô Túc lại toát ra vẻ cực kỳ tự nhiên. Tiếng đàn trong đình dần lắng lại, Vưu Minh Ngôn toàn thân áo trắng chậm rãi đứng dậy, trong mắt mang theo ý cười mờ nhạt, nhìn Ứng Vô Túc từng bước đến gần. Chờ Ứng Vô Túc đi vào đình, vừa định mở miệng thì Vưu Minh Ngôn đã chặn lại: "Sao ngươi để bộ dạng này tới đây?" Ứng Vô Túc khẽ giật mình rồi mỉm cười cúi đầu nhìn hai chân trần của mình: "Mặc đồ vướng víu lắm, không mặc đâu." Vưu Minh Ngôn… Ứng Vô Túc cau mày, cũng không vì lời nói của Vưu Minh Ngôn mà vui vẻ.Y do dự chốc lát rồi bảo Vưu tiên quân: "Số tiền này ta sẽ trả lại sư huynh ngươi."Y luôn nghĩ dùng tiền của Kỷ Phùng là mắc nợ Kỷ Phùng......!Hơn nữa y vốn cảm thấy mình không sánh bằng Kỷ Phùng, lần này dùng ngân lượng Kỷ Phùng tặng càng thấy khó chịu hơn.Vưu Minh Ngôn không ngờ ma tu sẽ để ý chuyện này, sau khi vào phòng trọ hắn liền ôm ma tu đặt lên giường rồi ôn hòa hỏi nguyên do."Kỷ sư huynh khác với ngươi." Vưu tiên quân khẽ buông tiếng thở dài rồi cười nói, "Ngươi cần gì phải tự so sánh với hắn chứ? Ngươi là đạo lữ của ta, hắn là sư huynh của ta, hắn có lợi hại hơn ngươi chăng nữa thì người ta thích cũng là ngươi."Trấn an một hồi, hắn cúi đầu hôn lên đôi mắt ửng đỏ của tiểu ma tu rồi nói: "Hơn nữa ta mượn ngân lượng của Kỷ sư huynh thì sau này để ta trả là được rồi."Ứng Vô Túc ngoài mặt không nói gì nhưng trong lòng vẫn rất để ý.Y! Một ma tu Luyện Khí rốt cuộc lên được tầng bảy! Sao có thể ngày ngày ăn cơm chùa của tiên quân chứ!Khi ma tu đã quyết định làm gì thì mười con lừa cũng kéo không lại.Vưu tiên quân chỉ mới ra ngoài mua bánh bao một khắc mà khi về đã chẳng thấy Ứng Vô Túc đâu nữa.Chờ hắn tìm được Ứng Vô Túc mới dở khóc dở cười phát hiện đối phương tìm việc nặn tượng cho sơn miếu.Ứng Vô Túc không chịu về, Vưu tiên quân c*̃ng hết cách nên lén hóa thành một con hoàng oanh đậu trên cành cây cổ thụ cạnh sơn miếu nhìn thiếu niên chăm chú khắc tượng đá.Khi mặt trời lặn xuống phía Tây, Vưu Minh Ngôn chợt phát hiện tượng đá Ứng Vô Túc khắc đều ẩn chứa bóng dáng mình.......!Khoan đã, rõ ràng là khắc hắn mà!Vưu tiên quân nghĩ mãi vẫn không rõ chuyện gì xảy ra, c*̃ng không hiện về nguyên hình để hỏi Ứng Vô Túc.Đợi đến khi Ứng Vô Túc đi nói chuyện với trụ trì trong miếu, Vưu tiên quân mới biết ma tu nhìn thấy trong miếu khác đặt tượng vàng của Kỷ sư huynh nên quyết tâm làm cho hắn mấy cái đặt trong miếu..

Ứng Vô Túc cau mày, cũng không vì lời nói của Vưu Minh Ngôn mà vui vẻ.

Y do dự chốc lát rồi bảo Vưu tiên quân: "Số tiền này ta sẽ trả lại sư huynh ngươi."

Y luôn nghĩ dùng tiền của Kỷ Phùng là mắc nợ Kỷ Phùng......!Hơn nữa y vốn cảm thấy mình không sánh bằng Kỷ Phùng, lần này dùng ngân lượng Kỷ Phùng tặng càng thấy khó chịu hơn.

Vưu Minh Ngôn không ngờ ma tu sẽ để ý chuyện này, sau khi vào phòng trọ hắn liền ôm ma tu đặt lên giường rồi ôn hòa hỏi nguyên do.

"Kỷ sư huynh khác với ngươi." Vưu tiên quân khẽ buông tiếng thở dài rồi cười nói, "Ngươi cần gì phải tự so sánh với hắn chứ? Ngươi là đạo lữ của ta, hắn là sư huynh của ta, hắn có lợi hại hơn ngươi chăng nữa thì người ta thích cũng là ngươi."

Trấn an một hồi, hắn cúi đầu hôn lên đôi mắt ửng đỏ của tiểu ma tu rồi nói: "Hơn nữa ta mượn ngân lượng của Kỷ sư huynh thì sau này để ta trả là được rồi."

Ứng Vô Túc ngoài mặt không nói gì nhưng trong lòng vẫn rất để ý.

Y! Một ma tu Luyện Khí rốt cuộc lên được tầng bảy! Sao có thể ngày ngày ăn cơm chùa của tiên quân chứ!

Khi ma tu đã quyết định làm gì thì mười con lừa cũng kéo không lại.

Vưu tiên quân chỉ mới ra ngoài mua bánh bao một khắc mà khi về đã chẳng thấy Ứng Vô Túc đâu nữa.

Chờ hắn tìm được Ứng Vô Túc mới dở khóc dở cười phát hiện đối phương tìm việc nặn tượng cho sơn miếu.

Ứng Vô Túc không chịu về, Vưu tiên quân c*̃ng hết cách nên lén hóa thành một con hoàng oanh đậu trên cành cây cổ thụ cạnh sơn miếu nhìn thiếu niên chăm chú khắc tượng đá.

Khi mặt trời lặn xuống phía Tây, Vưu Minh Ngôn chợt phát hiện tượng đá Ứng Vô Túc khắc đều ẩn chứa bóng dáng mình.

......!Khoan đã, rõ ràng là khắc hắn mà!

Vưu tiên quân nghĩ mãi vẫn không rõ chuyện gì xảy ra, c*̃ng không hiện về nguyên hình để hỏi Ứng Vô Túc.

Đợi đến khi Ứng Vô Túc đi nói chuyện với trụ trì trong miếu, Vưu tiên quân mới biết ma tu nhìn thấy trong miếu khác đặt tượng vàng của Kỷ sư huynh nên quyết tâm làm cho hắn mấy cái đặt trong miếu..

Sâu Trong Núi Tiên Có Ma TuTác giả: Xuân Triều Phùng ThuTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹSâu trong rừng tiên, suối chảy róc rách. Ứng Vô Túc l**m đôi môi hơi khô rồi ngước mắt nhìn thạch đình như cánh chim bay lượn trên dòng suối cách đó không xa. Y đi chân trần trên thảm cỏ tiên màu trắng, cỏ bị nước suối làm ẩm ướt, ngay cả vạt áo y cũng lấm tấm nước. Nhưng giờ chuyện nhỏ nhặt này không đáng nhắc tới, y chỉ nhìn người đánh đàn trong đình, gọi một tiếng "Minh Ngôn" như đã quen từ thuở nào. Y bước lên cầu trúc, hai chân trắng như sương tuyết rơi vào mắt người trong đình, với người khác thì đây là điều không hợp lễ nghi nhưng trên người Ứng Vô Túc lại toát ra vẻ cực kỳ tự nhiên. Tiếng đàn trong đình dần lắng lại, Vưu Minh Ngôn toàn thân áo trắng chậm rãi đứng dậy, trong mắt mang theo ý cười mờ nhạt, nhìn Ứng Vô Túc từng bước đến gần. Chờ Ứng Vô Túc đi vào đình, vừa định mở miệng thì Vưu Minh Ngôn đã chặn lại: "Sao ngươi để bộ dạng này tới đây?" Ứng Vô Túc khẽ giật mình rồi mỉm cười cúi đầu nhìn hai chân trần của mình: "Mặc đồ vướng víu lắm, không mặc đâu." Vưu Minh Ngôn… Ứng Vô Túc cau mày, cũng không vì lời nói của Vưu Minh Ngôn mà vui vẻ.Y do dự chốc lát rồi bảo Vưu tiên quân: "Số tiền này ta sẽ trả lại sư huynh ngươi."Y luôn nghĩ dùng tiền của Kỷ Phùng là mắc nợ Kỷ Phùng......!Hơn nữa y vốn cảm thấy mình không sánh bằng Kỷ Phùng, lần này dùng ngân lượng Kỷ Phùng tặng càng thấy khó chịu hơn.Vưu Minh Ngôn không ngờ ma tu sẽ để ý chuyện này, sau khi vào phòng trọ hắn liền ôm ma tu đặt lên giường rồi ôn hòa hỏi nguyên do."Kỷ sư huynh khác với ngươi." Vưu tiên quân khẽ buông tiếng thở dài rồi cười nói, "Ngươi cần gì phải tự so sánh với hắn chứ? Ngươi là đạo lữ của ta, hắn là sư huynh của ta, hắn có lợi hại hơn ngươi chăng nữa thì người ta thích cũng là ngươi."Trấn an một hồi, hắn cúi đầu hôn lên đôi mắt ửng đỏ của tiểu ma tu rồi nói: "Hơn nữa ta mượn ngân lượng của Kỷ sư huynh thì sau này để ta trả là được rồi."Ứng Vô Túc ngoài mặt không nói gì nhưng trong lòng vẫn rất để ý.Y! Một ma tu Luyện Khí rốt cuộc lên được tầng bảy! Sao có thể ngày ngày ăn cơm chùa của tiên quân chứ!Khi ma tu đã quyết định làm gì thì mười con lừa cũng kéo không lại.Vưu tiên quân chỉ mới ra ngoài mua bánh bao một khắc mà khi về đã chẳng thấy Ứng Vô Túc đâu nữa.Chờ hắn tìm được Ứng Vô Túc mới dở khóc dở cười phát hiện đối phương tìm việc nặn tượng cho sơn miếu.Ứng Vô Túc không chịu về, Vưu tiên quân c*̃ng hết cách nên lén hóa thành một con hoàng oanh đậu trên cành cây cổ thụ cạnh sơn miếu nhìn thiếu niên chăm chú khắc tượng đá.Khi mặt trời lặn xuống phía Tây, Vưu Minh Ngôn chợt phát hiện tượng đá Ứng Vô Túc khắc đều ẩn chứa bóng dáng mình.......!Khoan đã, rõ ràng là khắc hắn mà!Vưu tiên quân nghĩ mãi vẫn không rõ chuyện gì xảy ra, c*̃ng không hiện về nguyên hình để hỏi Ứng Vô Túc.Đợi đến khi Ứng Vô Túc đi nói chuyện với trụ trì trong miếu, Vưu tiên quân mới biết ma tu nhìn thấy trong miếu khác đặt tượng vàng của Kỷ sư huynh nên quyết tâm làm cho hắn mấy cái đặt trong miếu..

Chương 23: Chương 23