"Chị...!chị Lý, em có thể ứng trước tiền lương tháng này không...?" Giọng nói lo lắng bất an của thiếu niên từ đỉnh đầu truyền đến. Lý Lỵ nghe nói như thế đáy mắt chợt loé một tia không kiên nhẫn, buông bút trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn thiếu niên lưng hơi khom xuống trước mắt, hai tay luống cuống bám vào ống quần, vẻ mặt ngượng ngùng nhưng vẫn mỉm cười. Trên người thiếu niên mặc trang phục công nhân xây dựng hết sức phổ thông, nón an toàn màu vàng, áo công nhân giặt đến cũ kỹ không còn nhận ra vốn là màu trắng hay màu vàng, quần dài quân đội màu xanh dính đầy bụi bặm, chân mang giày lao động có mấy cái lỗ. Cả người từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong không lúc nào tỏa ra hai chữ, bần cùng. Lý Lỵ thu hồi ánh mắt đánh giá, trở lại trên mặt thiếu niên. Nếu không phải cô đã xem qua giấy chứng minh nhân dân của cậu, nhất định sẽ không tin tưởng đây là một người ba tháng trước mới vừa tròn mười tám tuổi. Gương mặt kia giống như trải qua mưa gió, da thịt vốn trắng nõn bị ánh nắng mặt…
Chương 9: 9: Em Trai Nguyên
Những Ngày Tháng Tôi Trồng RauTác giả: Gia Lý Tồn KhanhTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Hệ Thống"Chị...!chị Lý, em có thể ứng trước tiền lương tháng này không...?" Giọng nói lo lắng bất an của thiếu niên từ đỉnh đầu truyền đến. Lý Lỵ nghe nói như thế đáy mắt chợt loé một tia không kiên nhẫn, buông bút trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn thiếu niên lưng hơi khom xuống trước mắt, hai tay luống cuống bám vào ống quần, vẻ mặt ngượng ngùng nhưng vẫn mỉm cười. Trên người thiếu niên mặc trang phục công nhân xây dựng hết sức phổ thông, nón an toàn màu vàng, áo công nhân giặt đến cũ kỹ không còn nhận ra vốn là màu trắng hay màu vàng, quần dài quân đội màu xanh dính đầy bụi bặm, chân mang giày lao động có mấy cái lỗ. Cả người từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong không lúc nào tỏa ra hai chữ, bần cùng. Lý Lỵ thu hồi ánh mắt đánh giá, trở lại trên mặt thiếu niên. Nếu không phải cô đã xem qua giấy chứng minh nhân dân của cậu, nhất định sẽ không tin tưởng đây là một người ba tháng trước mới vừa tròn mười tám tuổi. Gương mặt kia giống như trải qua mưa gió, da thịt vốn trắng nõn bị ánh nắng mặt… Nguyên Gia Khánh thấy hắn không nhất quyết đi theo mới thở dài một hơi, nếu hắn đi theo, cậu thật sự không biết làm thế nào để lấy đồ ăn ra.Xe dừng bên lề đường, vườn rau trống trải ở dưới, cậu phải leo xuống một con dốc nhỏ mới xuống được, đây đúng ý cậu, bởi vì lưng sườn dốc có thể ngăn trở xe tiến vào, ngay cả khi cậu biến mất đột ngột cũng không ai sẽ thấy.Cậu nhanh chóng lấy ra cả trăm mớ đồ ăn từ trong không gian ra, mặt đất trong chốc lát đã chất đầy, cậu gật đầu hài lòng, leo lên sườn núi đi tìm tráng hán."Anh trai, bọn họ đã chuẩn bị xong đồ ăn có thể tới dọn rồi."Tráng hán nghe xong bước xuống xe cùng cậu đi đến vườn rau, nhìn thấy trước mặt chất một đống rau quả như núi nhỏ không nói hai lời bắt đầu hành động.Hai người có thể nói là chuyển đồ ăn rất nhanh.Bởi vì Nguyên Gia Khánh chỉ tính đến việc sườn núi có thể ngăn trở ánh mắt của người khác, thế nhưng không tính tới việc chuyển đồ lên dốc sẽ khó khăn như thế nào, hơn nào còn mấy trăm cân đồ ăn, hai người mất một lúc lâu mới chuyển xong."Anh trai, thật sự cảm ơn anh, một hồi lấy một chút đồ ăn về nhà ăn đi."Nguyên Gia Khánh ngượng ngùng đỏ mặt, nhìn tên tráng hán đang thở hổn hển bên cạnh, nghĩ đến việc kêu hắn lấy chút đồ ăn về nhà ăn, việc này có thể bù đắp một chút áy náy trong lòng cậu.Tráng hán nghe xong cũng không từ chối, dù sao cũng cho rằng mấy món ăn này cũng không đáng bao nhiêu tiền, nhường tới nhường lui cũng không dễ nhìn.Một phần tấm lòng của người ta thì chấp nhận vậy..
Nguyên Gia Khánh thấy hắn không nhất quyết đi theo mới thở dài một hơi, nếu hắn đi theo, cậu thật sự không biết làm thế nào để lấy đồ ăn ra.
Xe dừng bên lề đường, vườn rau trống trải ở dưới, cậu phải leo xuống một con dốc nhỏ mới xuống được, đây đúng ý cậu, bởi vì lưng sườn dốc có thể ngăn trở xe tiến vào, ngay cả khi cậu biến mất đột ngột cũng không ai sẽ thấy.
Cậu nhanh chóng lấy ra cả trăm mớ đồ ăn từ trong không gian ra, mặt đất trong chốc lát đã chất đầy, cậu gật đầu hài lòng, leo lên sườn núi đi tìm tráng hán.
"Anh trai, bọn họ đã chuẩn bị xong đồ ăn có thể tới dọn rồi."
Tráng hán nghe xong bước xuống xe cùng cậu đi đến vườn rau, nhìn thấy trước mặt chất một đống rau quả như núi nhỏ không nói hai lời bắt đầu hành động.
Hai người có thể nói là chuyển đồ ăn rất nhanh.
Bởi vì Nguyên Gia Khánh chỉ tính đến việc sườn núi có thể ngăn trở ánh mắt của người khác, thế nhưng không tính tới việc chuyển đồ lên dốc sẽ khó khăn như thế nào, hơn nào còn mấy trăm cân đồ ăn, hai người mất một lúc lâu mới chuyển xong.
"Anh trai, thật sự cảm ơn anh, một hồi lấy một chút đồ ăn về nhà ăn đi."
Nguyên Gia Khánh ngượng ngùng đỏ mặt, nhìn tên tráng hán đang thở hổn hển bên cạnh, nghĩ đến việc kêu hắn lấy chút đồ ăn về nhà ăn, việc này có thể bù đắp một chút áy náy trong lòng cậu.
Tráng hán nghe xong cũng không từ chối, dù sao cũng cho rằng mấy món ăn này cũng không đáng bao nhiêu tiền, nhường tới nhường lui cũng không dễ nhìn.
Một phần tấm lòng của người ta thì chấp nhận vậy..
Những Ngày Tháng Tôi Trồng RauTác giả: Gia Lý Tồn KhanhTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn, Truyện Hệ Thống"Chị...!chị Lý, em có thể ứng trước tiền lương tháng này không...?" Giọng nói lo lắng bất an của thiếu niên từ đỉnh đầu truyền đến. Lý Lỵ nghe nói như thế đáy mắt chợt loé một tia không kiên nhẫn, buông bút trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn thiếu niên lưng hơi khom xuống trước mắt, hai tay luống cuống bám vào ống quần, vẻ mặt ngượng ngùng nhưng vẫn mỉm cười. Trên người thiếu niên mặc trang phục công nhân xây dựng hết sức phổ thông, nón an toàn màu vàng, áo công nhân giặt đến cũ kỹ không còn nhận ra vốn là màu trắng hay màu vàng, quần dài quân đội màu xanh dính đầy bụi bặm, chân mang giày lao động có mấy cái lỗ. Cả người từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong không lúc nào tỏa ra hai chữ, bần cùng. Lý Lỵ thu hồi ánh mắt đánh giá, trở lại trên mặt thiếu niên. Nếu không phải cô đã xem qua giấy chứng minh nhân dân của cậu, nhất định sẽ không tin tưởng đây là một người ba tháng trước mới vừa tròn mười tám tuổi. Gương mặt kia giống như trải qua mưa gió, da thịt vốn trắng nõn bị ánh nắng mặt… Nguyên Gia Khánh thấy hắn không nhất quyết đi theo mới thở dài một hơi, nếu hắn đi theo, cậu thật sự không biết làm thế nào để lấy đồ ăn ra.Xe dừng bên lề đường, vườn rau trống trải ở dưới, cậu phải leo xuống một con dốc nhỏ mới xuống được, đây đúng ý cậu, bởi vì lưng sườn dốc có thể ngăn trở xe tiến vào, ngay cả khi cậu biến mất đột ngột cũng không ai sẽ thấy.Cậu nhanh chóng lấy ra cả trăm mớ đồ ăn từ trong không gian ra, mặt đất trong chốc lát đã chất đầy, cậu gật đầu hài lòng, leo lên sườn núi đi tìm tráng hán."Anh trai, bọn họ đã chuẩn bị xong đồ ăn có thể tới dọn rồi."Tráng hán nghe xong bước xuống xe cùng cậu đi đến vườn rau, nhìn thấy trước mặt chất một đống rau quả như núi nhỏ không nói hai lời bắt đầu hành động.Hai người có thể nói là chuyển đồ ăn rất nhanh.Bởi vì Nguyên Gia Khánh chỉ tính đến việc sườn núi có thể ngăn trở ánh mắt của người khác, thế nhưng không tính tới việc chuyển đồ lên dốc sẽ khó khăn như thế nào, hơn nào còn mấy trăm cân đồ ăn, hai người mất một lúc lâu mới chuyển xong."Anh trai, thật sự cảm ơn anh, một hồi lấy một chút đồ ăn về nhà ăn đi."Nguyên Gia Khánh ngượng ngùng đỏ mặt, nhìn tên tráng hán đang thở hổn hển bên cạnh, nghĩ đến việc kêu hắn lấy chút đồ ăn về nhà ăn, việc này có thể bù đắp một chút áy náy trong lòng cậu.Tráng hán nghe xong cũng không từ chối, dù sao cũng cho rằng mấy món ăn này cũng không đáng bao nhiêu tiền, nhường tới nhường lui cũng không dễ nhìn.Một phần tấm lòng của người ta thì chấp nhận vậy..