Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…
Chương 14: Chương 14
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Bấy giờ Tiêu Chiến mới kịp nhận ra, thì ra người mà giàn giáo kia nên đập trúng chẳng phải là Vương Nhất Bác, người ấy nên là anh.Máu nhiễm đỏ cả một mảng áo trắng tinh của cậu, Tiêu Chiến bấy giờ mới phát hiện ra trên lưng của cậu bị một thanh sắt đêm vào, rất sâu, máu chảy đến đâu.Đôi mắt của cậu đã nhắm nghiền lại, chẳng còn linh động như trước nữa, anh bắt đầu có chút sợ hãi.Chỉ là một giây trước khi Vương Nhất Bác mất đi ý thức, cậu đã thấy anh an toàn rồi, chỉ là phía lưng cậu có chút đau, nhưng anh an toàn là đủ rồi.Đến khi cậu mơ mơ màng màng tỉnh lại, trước mắt cậu là trần nhà trắng tinh, mùi thuốc sát trùng quen thuộc cũng tràn ngập khoang mũi cậu, cậu biết đây là bệnh viện, mí mắt cậu rất khó nhọc mà chống đỡ cơn buồn ngủ, cảm giác đau đớn được truyền từ phía lưng đến thẳng đại não khiến cậu đau đến nỗi không cách nào động đậy được.Thân thể có chút vô lực nằm nhoài xuống dường, tư thế của cậu hiện tại là nằm sấp để không ảnh hưởng đến vết thương, nhưng nằm sấp như vậy ngực của cậu cũng có chút khó chịu.Thì ra chuyện hôm qua cậu cứu anh là thật, chẳng phải là một giấc mộng của cậu.Tiếng chốt cửa vang lên nhanh chóng đưa cậu trở lại hiện thực, cậu cố gắng nhìn xem có phải là anh hay không, thì ra là má Dương, trên tay má còn cầm theo một túi đồ lỉnh kỉnh, cậu có thể ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt của thức ăn.Hốc mắt của cậu có chút ẩm ướt, có lẽ má Dương đã lo cho cậu rất nhiều, người duy nhất trên thế giới này còn quan tâm đến Vương Nhất Bác này có lẽ chỉ có một mình má Dương mà thôi.Sống mũi cậu cũng cảm thấy cay cay, nơi cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại không nói lên lời.“Để má đỡ con dậy”Giọng má Dương có chút nghẹn ngào, nhẹ nhàng từng tí một đỡ cậu dậy ngồi dựa vào thành dường.Vết thương sau lưng của cậu khẽ bị đụng phải, đau tới mức khiến Vương Nhất Bác cậu phải hít vào một ngụm khí lạnh.Gương mặt có chút già nua hiện lên vẻ lo lắng vô cùng, vội vàng xoay lưng toan gọi người đến :“Đụng đến vết thương của con hả, má xin lỗi, để má gọi cho bác sĩ đến xem giúp con”.
Bấy giờ Tiêu Chiến mới kịp nhận ra, thì ra người mà giàn giáo kia nên đập trúng chẳng phải là Vương Nhất Bác, người ấy nên là anh.
Máu nhiễm đỏ cả một mảng áo trắng tinh của cậu, Tiêu Chiến bấy giờ mới phát hiện ra trên lưng của cậu bị một thanh sắt đêm vào, rất sâu, máu chảy đến đâu.
Đôi mắt của cậu đã nhắm nghiền lại, chẳng còn linh động như trước nữa, anh bắt đầu có chút sợ hãi.
Chỉ là một giây trước khi Vương Nhất Bác mất đi ý thức, cậu đã thấy anh an toàn rồi, chỉ là phía lưng cậu có chút đau, nhưng anh an toàn là đủ rồi.
Đến khi cậu mơ mơ màng màng tỉnh lại, trước mắt cậu là trần nhà trắng tinh, mùi thuốc sát trùng quen thuộc cũng tràn ngập khoang mũi cậu, cậu biết đây là bệnh viện, mí mắt cậu rất khó nhọc mà chống đỡ cơn buồn ngủ, cảm giác đau đớn được truyền từ phía lưng đến thẳng đại não khiến cậu đau đến nỗi không cách nào động đậy được.
Thân thể có chút vô lực nằm nhoài xuống dường, tư thế của cậu hiện tại là nằm sấp để không ảnh hưởng đến vết thương, nhưng nằm sấp như vậy ngực của cậu cũng có chút khó chịu.
Thì ra chuyện hôm qua cậu cứu anh là thật, chẳng phải là một giấc mộng của cậu.
Tiếng chốt cửa vang lên nhanh chóng đưa cậu trở lại hiện thực, cậu cố gắng nhìn xem có phải là anh hay không, thì ra là má Dương, trên tay má còn cầm theo một túi đồ lỉnh kỉnh, cậu có thể ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt của thức ăn.
Hốc mắt của cậu có chút ẩm ướt, có lẽ má Dương đã lo cho cậu rất nhiều, người duy nhất trên thế giới này còn quan tâm đến Vương Nhất Bác này có lẽ chỉ có một mình má Dương mà thôi.
Sống mũi cậu cũng cảm thấy cay cay, nơi cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại không nói lên lời.
“Để má đỡ con dậy”Giọng má Dương có chút nghẹn ngào, nhẹ nhàng từng tí một đỡ cậu dậy ngồi dựa vào thành dường.
Vết thương sau lưng của cậu khẽ bị đụng phải, đau tới mức khiến Vương Nhất Bác cậu phải hít vào một ngụm khí lạnh.
Gương mặt có chút già nua hiện lên vẻ lo lắng vô cùng, vội vàng xoay lưng toan gọi người đến :“Đụng đến vết thương của con hả, má xin lỗi, để má gọi cho bác sĩ đến xem giúp con”.
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Bấy giờ Tiêu Chiến mới kịp nhận ra, thì ra người mà giàn giáo kia nên đập trúng chẳng phải là Vương Nhất Bác, người ấy nên là anh.Máu nhiễm đỏ cả một mảng áo trắng tinh của cậu, Tiêu Chiến bấy giờ mới phát hiện ra trên lưng của cậu bị một thanh sắt đêm vào, rất sâu, máu chảy đến đâu.Đôi mắt của cậu đã nhắm nghiền lại, chẳng còn linh động như trước nữa, anh bắt đầu có chút sợ hãi.Chỉ là một giây trước khi Vương Nhất Bác mất đi ý thức, cậu đã thấy anh an toàn rồi, chỉ là phía lưng cậu có chút đau, nhưng anh an toàn là đủ rồi.Đến khi cậu mơ mơ màng màng tỉnh lại, trước mắt cậu là trần nhà trắng tinh, mùi thuốc sát trùng quen thuộc cũng tràn ngập khoang mũi cậu, cậu biết đây là bệnh viện, mí mắt cậu rất khó nhọc mà chống đỡ cơn buồn ngủ, cảm giác đau đớn được truyền từ phía lưng đến thẳng đại não khiến cậu đau đến nỗi không cách nào động đậy được.Thân thể có chút vô lực nằm nhoài xuống dường, tư thế của cậu hiện tại là nằm sấp để không ảnh hưởng đến vết thương, nhưng nằm sấp như vậy ngực của cậu cũng có chút khó chịu.Thì ra chuyện hôm qua cậu cứu anh là thật, chẳng phải là một giấc mộng của cậu.Tiếng chốt cửa vang lên nhanh chóng đưa cậu trở lại hiện thực, cậu cố gắng nhìn xem có phải là anh hay không, thì ra là má Dương, trên tay má còn cầm theo một túi đồ lỉnh kỉnh, cậu có thể ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt của thức ăn.Hốc mắt của cậu có chút ẩm ướt, có lẽ má Dương đã lo cho cậu rất nhiều, người duy nhất trên thế giới này còn quan tâm đến Vương Nhất Bác này có lẽ chỉ có một mình má Dương mà thôi.Sống mũi cậu cũng cảm thấy cay cay, nơi cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại không nói lên lời.“Để má đỡ con dậy”Giọng má Dương có chút nghẹn ngào, nhẹ nhàng từng tí một đỡ cậu dậy ngồi dựa vào thành dường.Vết thương sau lưng của cậu khẽ bị đụng phải, đau tới mức khiến Vương Nhất Bác cậu phải hít vào một ngụm khí lạnh.Gương mặt có chút già nua hiện lên vẻ lo lắng vô cùng, vội vàng xoay lưng toan gọi người đến :“Đụng đến vết thương của con hả, má xin lỗi, để má gọi cho bác sĩ đến xem giúp con”.