Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…
Chương 15: Chương 15
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… “Má Dương, không cần đâu, con không sao hết”“Xin lỗi má, lại để má phải lo lắng cho con rồi” Vương Nhất Bác gượng gạo nói, kì thực việc nói chuyện này cũng ảnh hưởng không ít tới miệng vết thương phía sau lưng, cảm giác như xé da thịt ra vậy, rất đau đớn, rất thống khổ.“Nhất Bác, con đừng nói như vậy, con còn về gặp má là tốt rồi, má sợ con sẽ bỏ lại má mà không trở về nữa”Má Dương nhìn cậu, nước mắt cũng rưng rưng, dịu dàng vuốt lên mái tóc đen nhánh của cậu khẽ thở dài.Đứa trẻ này là một đứa trẻ tốt, chỉ tiếc rằng số phận của nó thật bi thương.Mang ước vọng cứu giúp người, không màng đến tính mạng mà đến nơi bị nạn, một đoàn y bác sĩ hơn hai mươi mạng người đều bị đất đá của cơn dư chấn chôn vùi trên đường đi cứu nạn.Lần ấy bà có xem tin tức, một gia đình bốn người đều làm bác sĩ cùng nhau đi trên chuyến xe định mệnh ấy, chỉ còn duy nhất lại một cậu con trai còn sống.Má Dương lấy cháo ra đổ vào chén, mùi thơm chính là tỏa ra khắp căn phòng, thân thể đau đớn cũng vì vậy mà thoáng không còn cảm thấy đau, tâm cũng vậy mà an tĩnh hơn nhiều, khóe môi nâng lên nụ cười nhàn nhạt tựa như có như không, dạ dày cũng phản kháng không chịu được mà ra sức kêu gào đòi ăn.Nhất Bác đưa mũi ngửi ngửi, mỉm cười nói: “Má Dương, cháo của má nấu thật thơm”Má Dương nhẹ nhàng dùng muỗng múc một ít cháo, kỹ lưỡng thổi cho nguội, lúc này mới đút vào miệng cho cậu, ánh mắt cũng không khỏi chờ mong.Má Dương nói: “Nhất Bác, có vừa miệng không con”“Ưm, cháo của má Dương nấu là ngon nhất” Nhất Bác nuốt ngụm cháo nhỏ vào bụng, gương mặt chính là trạng thái tán dương vô cùng.“Con thấy thích là má vui rồi”Má Dương cười hiền từ, cũng không nói thêm gì nữa, sợ cậu trả lời lại sẽ bị đụng đến vết thương.Nhẹ nhàng đều đặn múc lên từng muỗng từng muỗng cháo nhỏ, kĩ lưỡng thổi nguội rồi mới đút cho cậu ăn, cứ như vậy từng muỗng từng muỗng một cho đến khi chén cháo cạn sạch.Khoé môi cậu còn vương chút cháo liền được má Dương dùng khăn giấy lau đi cho cậu, lại nhẹ nhàng đỡ cậu nằm xuống dường, lúc này mới bắt đầu an tâm thu dọn lại đồ đạc một chút.“Nhất Bác, con nằm đó nghỉ, má Dương rửa lại nho cho con ăn” má Dương nói rồi nhanh chóng mở cửa rời đi..
“Má Dương, không cần đâu, con không sao hết”“Xin lỗi má, lại để má phải lo lắng cho con rồi” Vương Nhất Bác gượng gạo nói, kì thực việc nói chuyện này cũng ảnh hưởng không ít tới miệng vết thương phía sau lưng, cảm giác như xé da thịt ra vậy, rất đau đớn, rất thống khổ.
“Nhất Bác, con đừng nói như vậy, con còn về gặp má là tốt rồi, má sợ con sẽ bỏ lại má mà không trở về nữa”Má Dương nhìn cậu, nước mắt cũng rưng rưng, dịu dàng vuốt lên mái tóc đen nhánh của cậu khẽ thở dài.
Đứa trẻ này là một đứa trẻ tốt, chỉ tiếc rằng số phận của nó thật bi thương.
Mang ước vọng cứu giúp người, không màng đến tính mạng mà đến nơi bị nạn, một đoàn y bác sĩ hơn hai mươi mạng người đều bị đất đá của cơn dư chấn chôn vùi trên đường đi cứu nạn.
Lần ấy bà có xem tin tức, một gia đình bốn người đều làm bác sĩ cùng nhau đi trên chuyến xe định mệnh ấy, chỉ còn duy nhất lại một cậu con trai còn sống.
Má Dương lấy cháo ra đổ vào chén, mùi thơm chính là tỏa ra khắp căn phòng, thân thể đau đớn cũng vì vậy mà thoáng không còn cảm thấy đau, tâm cũng vậy mà an tĩnh hơn nhiều, khóe môi nâng lên nụ cười nhàn nhạt tựa như có như không, dạ dày cũng phản kháng không chịu được mà ra sức kêu gào đòi ăn.
Nhất Bác đưa mũi ngửi ngửi, mỉm cười nói: “Má Dương, cháo của má nấu thật thơm”Má Dương nhẹ nhàng dùng muỗng múc một ít cháo, kỹ lưỡng thổi cho nguội, lúc này mới đút vào miệng cho cậu, ánh mắt cũng không khỏi chờ mong.
Má Dương nói: “Nhất Bác, có vừa miệng không con”“Ưm, cháo của má Dương nấu là ngon nhất” Nhất Bác nuốt ngụm cháo nhỏ vào bụng, gương mặt chính là trạng thái tán dương vô cùng.
“Con thấy thích là má vui rồi”Má Dương cười hiền từ, cũng không nói thêm gì nữa, sợ cậu trả lời lại sẽ bị đụng đến vết thương.
Nhẹ nhàng đều đặn múc lên từng muỗng từng muỗng cháo nhỏ, kĩ lưỡng thổi nguội rồi mới đút cho cậu ăn, cứ như vậy từng muỗng từng muỗng một cho đến khi chén cháo cạn sạch.
Khoé môi cậu còn vương chút cháo liền được má Dương dùng khăn giấy lau đi cho cậu, lại nhẹ nhàng đỡ cậu nằm xuống dường, lúc này mới bắt đầu an tâm thu dọn lại đồ đạc một chút.
“Nhất Bác, con nằm đó nghỉ, má Dương rửa lại nho cho con ăn” má Dương nói rồi nhanh chóng mở cửa rời đi.
.
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… “Má Dương, không cần đâu, con không sao hết”“Xin lỗi má, lại để má phải lo lắng cho con rồi” Vương Nhất Bác gượng gạo nói, kì thực việc nói chuyện này cũng ảnh hưởng không ít tới miệng vết thương phía sau lưng, cảm giác như xé da thịt ra vậy, rất đau đớn, rất thống khổ.“Nhất Bác, con đừng nói như vậy, con còn về gặp má là tốt rồi, má sợ con sẽ bỏ lại má mà không trở về nữa”Má Dương nhìn cậu, nước mắt cũng rưng rưng, dịu dàng vuốt lên mái tóc đen nhánh của cậu khẽ thở dài.Đứa trẻ này là một đứa trẻ tốt, chỉ tiếc rằng số phận của nó thật bi thương.Mang ước vọng cứu giúp người, không màng đến tính mạng mà đến nơi bị nạn, một đoàn y bác sĩ hơn hai mươi mạng người đều bị đất đá của cơn dư chấn chôn vùi trên đường đi cứu nạn.Lần ấy bà có xem tin tức, một gia đình bốn người đều làm bác sĩ cùng nhau đi trên chuyến xe định mệnh ấy, chỉ còn duy nhất lại một cậu con trai còn sống.Má Dương lấy cháo ra đổ vào chén, mùi thơm chính là tỏa ra khắp căn phòng, thân thể đau đớn cũng vì vậy mà thoáng không còn cảm thấy đau, tâm cũng vậy mà an tĩnh hơn nhiều, khóe môi nâng lên nụ cười nhàn nhạt tựa như có như không, dạ dày cũng phản kháng không chịu được mà ra sức kêu gào đòi ăn.Nhất Bác đưa mũi ngửi ngửi, mỉm cười nói: “Má Dương, cháo của má nấu thật thơm”Má Dương nhẹ nhàng dùng muỗng múc một ít cháo, kỹ lưỡng thổi cho nguội, lúc này mới đút vào miệng cho cậu, ánh mắt cũng không khỏi chờ mong.Má Dương nói: “Nhất Bác, có vừa miệng không con”“Ưm, cháo của má Dương nấu là ngon nhất” Nhất Bác nuốt ngụm cháo nhỏ vào bụng, gương mặt chính là trạng thái tán dương vô cùng.“Con thấy thích là má vui rồi”Má Dương cười hiền từ, cũng không nói thêm gì nữa, sợ cậu trả lời lại sẽ bị đụng đến vết thương.Nhẹ nhàng đều đặn múc lên từng muỗng từng muỗng cháo nhỏ, kĩ lưỡng thổi nguội rồi mới đút cho cậu ăn, cứ như vậy từng muỗng từng muỗng một cho đến khi chén cháo cạn sạch.Khoé môi cậu còn vương chút cháo liền được má Dương dùng khăn giấy lau đi cho cậu, lại nhẹ nhàng đỡ cậu nằm xuống dường, lúc này mới bắt đầu an tâm thu dọn lại đồ đạc một chút.“Nhất Bác, con nằm đó nghỉ, má Dương rửa lại nho cho con ăn” má Dương nói rồi nhanh chóng mở cửa rời đi..