Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…
Chương 21: 21: Chương 22
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Vương Nhất Bác cậu vì một người bạn thời thơ ấu mà theo ngành y, mang theo mộng cứu giúp người khác, nhưng lại vì những nạn nhân của trận động đất năm ấy mà mất đi tất cả.Cậu mang mộng cứu giúp mọi người, nhưng rồi ai sẽ là người cứu rỗi cuộc đời cậu đây?Tiếng cửa phòng lần nữa được mở ra, Nhất Bác nghĩ có lẽ là má Dương quay trở lại rồi nhưng tiếng bước chân phía sau lại làm cậu có chút hồi hộp, là anh.Cậu vẫn nằm im đấy, không nhúc nhích gì cả, nhắm lại mắt giả vờ ngủ.Chẳng nhẽ là anh đến thăm cậu hay sao? Nhưng mà âm thanh cậu nghe không nhầm kế tiếp chính là thanh âm của giày cao gót va chạm với sàn nhà, đúng vậy, là giày cao gót."Chiến Chiến, anh đưa em đến thăm ai vậy" giọng nói ôn nhu mềm mại khe khẽ vang lên, vừa vặn trở thành vết dao chí mạng nhắm thẳng vào Nhất Bác đang nằm sấp trên dường."Có lẽ là cậu ấy đang ngủ" Tiêu Chiến nhìn người trên dường không chút động tĩnh, cũng không nói thêm gì nữa, đơn giản kéo người phụ nữ đi cùng mình ngồi xuống sofa dành cho khách, tuỳ ý dùng dao gọt một trái táo trên bàn.Tiếng dao gọt táo vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng, Nhất Bác có thể nghe rõ từng tí một từng tí một, bản thân vẫn không hề động đậy, mắt vẫn nhắm nghiền, nếu như bây giờ cậu thật sự ngủ đi thì tốt rồi.Tình huống này tỉnh dậy chính là có chút khó xử, không thể nói lên lời."Táo rất ngọt, anh đút em ăn""Ưmmm, ngọt thật, táo anh gọt lại càng ngọt hơn" Nữ nhân nhoẻn miệng cười ngọt ngào, giọng nói vui vẻ nhưng vẫn rất chú ý đến người đang nằm trên dường bệnh mà nói nhỏ hết sức có thể, dường như là thì thầm."Em thích là được rồi""Để em đút cho anh" Từng câu từng chữ một không sót tí nào cứ như vậy mà lọt thẳng vào tai Nhất Bác, trước kia anh cũng từng ôn nhu gọt táo cho cậu ăn như vậy.Nhưng bây giờ anh lại ở ngay chỗ cậu rất thoải mái mà gọt táo cho nữ nhân khác.Quả thật là số mệnh trêu ngươi.Nữ nhân này xem ra cũng có vẻ là một người không tệ, cố ý chỉnh thấp tông giọng để không làm phiền đến người bệnh.Nhất Bác cũng không biết lúc này bản thân nên cười hay là khóc cho cam..
Vương Nhất Bác cậu vì một người bạn thời thơ ấu mà theo ngành y, mang theo mộng cứu giúp người khác, nhưng lại vì những nạn nhân của trận động đất năm ấy mà mất đi tất cả.
Cậu mang mộng cứu giúp mọi người, nhưng rồi ai sẽ là người cứu rỗi cuộc đời cậu đây?Tiếng cửa phòng lần nữa được mở ra, Nhất Bác nghĩ có lẽ là má Dương quay trở lại rồi nhưng tiếng bước chân phía sau lại làm cậu có chút hồi hộp, là anh.Cậu vẫn nằm im đấy, không nhúc nhích gì cả, nhắm lại mắt giả vờ ngủ.
Chẳng nhẽ là anh đến thăm cậu hay sao? Nhưng mà âm thanh cậu nghe không nhầm kế tiếp chính là thanh âm của giày cao gót va chạm với sàn nhà, đúng vậy, là giày cao gót."Chiến Chiến, anh đưa em đến thăm ai vậy" giọng nói ôn nhu mềm mại khe khẽ vang lên, vừa vặn trở thành vết dao chí mạng nhắm thẳng vào Nhất Bác đang nằm sấp trên dường."Có lẽ là cậu ấy đang ngủ" Tiêu Chiến nhìn người trên dường không chút động tĩnh, cũng không nói thêm gì nữa, đơn giản kéo người phụ nữ đi cùng mình ngồi xuống sofa dành cho khách, tuỳ ý dùng dao gọt một trái táo trên bàn.Tiếng dao gọt táo vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng, Nhất Bác có thể nghe rõ từng tí một từng tí một, bản thân vẫn không hề động đậy, mắt vẫn nhắm nghiền, nếu như bây giờ cậu thật sự ngủ đi thì tốt rồi.
Tình huống này tỉnh dậy chính là có chút khó xử, không thể nói lên lời."Táo rất ngọt, anh đút em ăn""Ưmmm, ngọt thật, táo anh gọt lại càng ngọt hơn" Nữ nhân nhoẻn miệng cười ngọt ngào, giọng nói vui vẻ nhưng vẫn rất chú ý đến người đang nằm trên dường bệnh mà nói nhỏ hết sức có thể, dường như là thì thầm."Em thích là được rồi""Để em đút cho anh" Từng câu từng chữ một không sót tí nào cứ như vậy mà lọt thẳng vào tai Nhất Bác, trước kia anh cũng từng ôn nhu gọt táo cho cậu ăn như vậy.
Nhưng bây giờ anh lại ở ngay chỗ cậu rất thoải mái mà gọt táo cho nữ nhân khác.Quả thật là số mệnh trêu ngươi.
Nữ nhân này xem ra cũng có vẻ là một người không tệ, cố ý chỉnh thấp tông giọng để không làm phiền đến người bệnh.
Nhất Bác cũng không biết lúc này bản thân nên cười hay là khóc cho cam..
Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Vương Nhất Bác cậu vì một người bạn thời thơ ấu mà theo ngành y, mang theo mộng cứu giúp người khác, nhưng lại vì những nạn nhân của trận động đất năm ấy mà mất đi tất cả.Cậu mang mộng cứu giúp mọi người, nhưng rồi ai sẽ là người cứu rỗi cuộc đời cậu đây?Tiếng cửa phòng lần nữa được mở ra, Nhất Bác nghĩ có lẽ là má Dương quay trở lại rồi nhưng tiếng bước chân phía sau lại làm cậu có chút hồi hộp, là anh.Cậu vẫn nằm im đấy, không nhúc nhích gì cả, nhắm lại mắt giả vờ ngủ.Chẳng nhẽ là anh đến thăm cậu hay sao? Nhưng mà âm thanh cậu nghe không nhầm kế tiếp chính là thanh âm của giày cao gót va chạm với sàn nhà, đúng vậy, là giày cao gót."Chiến Chiến, anh đưa em đến thăm ai vậy" giọng nói ôn nhu mềm mại khe khẽ vang lên, vừa vặn trở thành vết dao chí mạng nhắm thẳng vào Nhất Bác đang nằm sấp trên dường."Có lẽ là cậu ấy đang ngủ" Tiêu Chiến nhìn người trên dường không chút động tĩnh, cũng không nói thêm gì nữa, đơn giản kéo người phụ nữ đi cùng mình ngồi xuống sofa dành cho khách, tuỳ ý dùng dao gọt một trái táo trên bàn.Tiếng dao gọt táo vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng, Nhất Bác có thể nghe rõ từng tí một từng tí một, bản thân vẫn không hề động đậy, mắt vẫn nhắm nghiền, nếu như bây giờ cậu thật sự ngủ đi thì tốt rồi.Tình huống này tỉnh dậy chính là có chút khó xử, không thể nói lên lời."Táo rất ngọt, anh đút em ăn""Ưmmm, ngọt thật, táo anh gọt lại càng ngọt hơn" Nữ nhân nhoẻn miệng cười ngọt ngào, giọng nói vui vẻ nhưng vẫn rất chú ý đến người đang nằm trên dường bệnh mà nói nhỏ hết sức có thể, dường như là thì thầm."Em thích là được rồi""Để em đút cho anh" Từng câu từng chữ một không sót tí nào cứ như vậy mà lọt thẳng vào tai Nhất Bác, trước kia anh cũng từng ôn nhu gọt táo cho cậu ăn như vậy.Nhưng bây giờ anh lại ở ngay chỗ cậu rất thoải mái mà gọt táo cho nữ nhân khác.Quả thật là số mệnh trêu ngươi.Nữ nhân này xem ra cũng có vẻ là một người không tệ, cố ý chỉnh thấp tông giọng để không làm phiền đến người bệnh.Nhất Bác cũng không biết lúc này bản thân nên cười hay là khóc cho cam..