Tác giả:

Hôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy…

Chương 22: Chương 22

Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Một lần nữa tiếng mở cửa phòng vang lên, vừa nghe tiếng bước chân kia Nhất Bác liền biết được rằng người tới lần này chính là má Dương, cuối cùng vị cứu tinh của cuộc đời cậu đã tới rồi, Nhất Bác khẽ thở phào từ tận đáy lòng mình."Cậu chủ, cậu đến thăm Nhất Bác sao" má Dương ánh mắt sáng ngời nhìn Tiêu Chiến, trong lòng không khỏi mừng vui, cậu chủ chịu đến thăm Nhất Bác là chuyện tốt, Nhất Bác nhất định sẽ rất vui, chỉ là cô gái bên cạnh cậu chủ! dường như với cậu ấy quan hệ có chút không bình thường."Con chào bác, con là Lã Nghi Nghi, bạn gái của anh Chiến, con đã nghe anh Chiến kể về bác nhiều ạ, để con bê giúp bác" La Nghi Nghi mỉm cười ngọt ngào đứng lên, nhanh nhẹn đến bên cạnh má Dương, dịu dàng ngoan ngoãn giúp má Dương cầm rổ trái cây trên tay đem đến đặt trên bàn.Tiêu Chiến hướng má Dương gật đầu xem như chào hỏi, đối với chuyện La Nghi Nghi tự giới thiệu mình là bạn gái của anh chỉ hơi nhíu mày có chút không vui nhưng bản thân anh chính là cũng lười phản bác nữ nhân này.Ít nhất anh không hận cô ấy, còn người nằm ở trên giường thì! mà thôi anh cũng không biết bản thân mình bị sao nữa."Vương Nhất Bác từ lúc đó đến giờ vẫn chưa tỉnh lại sao má Dương" Tiêu Chiến đơn giản hỏi, dù sao người nọ cũng là vì cứu anh nên mới bị thương, nếu như anh không hỏi thăm nhất định má Dương sẽ giáo huấn anh một tràng cho mà xem."Nhất Bác đang ngủ sao" má Dương nhìn Nhất Bác đang nằm trên giường nhắm nghiền mắt, không phải ban nãy đã dậy rồi sao?Má Dương tặc lưỡi, lại nhìn khay thuốc trên bàn đã được uống hết, lúc này mới nói: "Ban nãy Nhất Bác có tỉnh dậy rồi, lại ăn chút cháo, sau đó thì uống thuốc, có lẽ là tác dụng của thuốc khiến Nhất Bác lại ngủ tiếp đi"Tiêu Chiến cũng không nói thêm gì nữa, chỉ đơn giản ngồi ở bên cạnh xem La Nghi Nghi trò truyện cùng với má Dương, ba người như vậy được một lát thì Tiêu Chiến liền có việc phải rời đi..

Một lần nữa tiếng mở cửa phòng vang lên, vừa nghe tiếng bước chân kia Nhất Bác liền biết được rằng người tới lần này chính là má Dương, cuối cùng vị cứu tinh của cuộc đời cậu đã tới rồi, Nhất Bác khẽ thở phào từ tận đáy lòng mình.

"Cậu chủ, cậu đến thăm Nhất Bác sao" má Dương ánh mắt sáng ngời nhìn Tiêu Chiến, trong lòng không khỏi mừng vui, cậu chủ chịu đến thăm Nhất Bác là chuyện tốt, Nhất Bác nhất định sẽ rất vui, chỉ là cô gái bên cạnh cậu chủ! dường như với cậu ấy quan hệ có chút không bình thường.

"Con chào bác, con là Lã Nghi Nghi, bạn gái của anh Chiến, con đã nghe anh Chiến kể về bác nhiều ạ, để con bê giúp bác" La Nghi Nghi mỉm cười ngọt ngào đứng lên, nhanh nhẹn đến bên cạnh má Dương, dịu dàng ngoan ngoãn giúp má Dương cầm rổ trái cây trên tay đem đến đặt trên bàn.

Tiêu Chiến hướng má Dương gật đầu xem như chào hỏi, đối với chuyện La Nghi Nghi tự giới thiệu mình là bạn gái của anh chỉ hơi nhíu mày có chút không vui nhưng bản thân anh chính là cũng lười phản bác nữ nhân này.

Ít nhất anh không hận cô ấy, còn người nằm ở trên giường thì! mà thôi anh cũng không biết bản thân mình bị sao nữa.

"Vương Nhất Bác từ lúc đó đến giờ vẫn chưa tỉnh lại sao má Dương" Tiêu Chiến đơn giản hỏi, dù sao người nọ cũng là vì cứu anh nên mới bị thương, nếu như anh không hỏi thăm nhất định má Dương sẽ giáo huấn anh một tràng cho mà xem.

"Nhất Bác đang ngủ sao" má Dương nhìn Nhất Bác đang nằm trên giường nhắm nghiền mắt, không phải ban nãy đã dậy rồi sao?Má Dương tặc lưỡi, lại nhìn khay thuốc trên bàn đã được uống hết, lúc này mới nói: "Ban nãy Nhất Bác có tỉnh dậy rồi, lại ăn chút cháo, sau đó thì uống thuốc, có lẽ là tác dụng của thuốc khiến Nhất Bác lại ngủ tiếp đi"Tiêu Chiến cũng không nói thêm gì nữa, chỉ đơn giản ngồi ở bên cạnh xem La Nghi Nghi trò truyện cùng với má Dương, ba người như vậy được một lát thì Tiêu Chiến liền có việc phải rời đi.

.

Hẹn Nhau Phía Sau Tan VỡTác giả: Diệp NhiênTruyện Đam Mỹ, Truyện NgượcHôm nay lại là một ngày anh về nhà muộn, đối với cậu thời gian dường như trôi qua thật chậm thật chậm, mọi chuyện quá khứ đã qua được ba năm nhưng nó vẫn mãi trở thành nỗi ám ảnh trong thân tâm cả anh cùng cậu, mọi chuyện xảy ra ngày hôm ấy thật đáng sợ, mỗi khi nhắm mắt lại, cái hiện thực ấy tựa như một thước phim quay chậm, cứ quay đi quay lại, ám ảnh cậu từng ngày một từng ngày một. Nó tựa như một bức tường vô hình ngăn cách khoảng cách giữa anh và cậu lại vậy, chỉ cần vô ý bước qua nhất định sẽ bị hành hạ đến mức đau thấu tận tim gan, có đôi lúc cậu cảm giác như nếu hôm ấy cậu là người chết thì tốt quá. Có hay chăng, anh cũng sẽ nhớ về cậu, cũng sẽ không hận cậu như bây giờ?Có lẽ ngâm mình trong mớ suy nghĩ hỗn độn ấy chính là cách duy nhất để cậu tiêu hao đi thời gian trong một ngày của mình, những ngày tháng qua cậu đều sống tạm bợ qua ngày hệt như một người vô hình giữa căn nhà rộng lớn này vậy, anh hận cậu, anh chán ghét cậu, anh luôn luôn tổn thương cậu. Có lúc cậu từng suy… Một lần nữa tiếng mở cửa phòng vang lên, vừa nghe tiếng bước chân kia Nhất Bác liền biết được rằng người tới lần này chính là má Dương, cuối cùng vị cứu tinh của cuộc đời cậu đã tới rồi, Nhất Bác khẽ thở phào từ tận đáy lòng mình."Cậu chủ, cậu đến thăm Nhất Bác sao" má Dương ánh mắt sáng ngời nhìn Tiêu Chiến, trong lòng không khỏi mừng vui, cậu chủ chịu đến thăm Nhất Bác là chuyện tốt, Nhất Bác nhất định sẽ rất vui, chỉ là cô gái bên cạnh cậu chủ! dường như với cậu ấy quan hệ có chút không bình thường."Con chào bác, con là Lã Nghi Nghi, bạn gái của anh Chiến, con đã nghe anh Chiến kể về bác nhiều ạ, để con bê giúp bác" La Nghi Nghi mỉm cười ngọt ngào đứng lên, nhanh nhẹn đến bên cạnh má Dương, dịu dàng ngoan ngoãn giúp má Dương cầm rổ trái cây trên tay đem đến đặt trên bàn.Tiêu Chiến hướng má Dương gật đầu xem như chào hỏi, đối với chuyện La Nghi Nghi tự giới thiệu mình là bạn gái của anh chỉ hơi nhíu mày có chút không vui nhưng bản thân anh chính là cũng lười phản bác nữ nhân này.Ít nhất anh không hận cô ấy, còn người nằm ở trên giường thì! mà thôi anh cũng không biết bản thân mình bị sao nữa."Vương Nhất Bác từ lúc đó đến giờ vẫn chưa tỉnh lại sao má Dương" Tiêu Chiến đơn giản hỏi, dù sao người nọ cũng là vì cứu anh nên mới bị thương, nếu như anh không hỏi thăm nhất định má Dương sẽ giáo huấn anh một tràng cho mà xem."Nhất Bác đang ngủ sao" má Dương nhìn Nhất Bác đang nằm trên giường nhắm nghiền mắt, không phải ban nãy đã dậy rồi sao?Má Dương tặc lưỡi, lại nhìn khay thuốc trên bàn đã được uống hết, lúc này mới nói: "Ban nãy Nhất Bác có tỉnh dậy rồi, lại ăn chút cháo, sau đó thì uống thuốc, có lẽ là tác dụng của thuốc khiến Nhất Bác lại ngủ tiếp đi"Tiêu Chiến cũng không nói thêm gì nữa, chỉ đơn giản ngồi ở bên cạnh xem La Nghi Nghi trò truyện cùng với má Dương, ba người như vậy được một lát thì Tiêu Chiến liền có việc phải rời đi..

Chương 22: Chương 22