Tác giả:

Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng…

Chương 8

Mỹ Nam NhânTác giả: PhoebeTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng… Chương 8Lại một lần nữa sắc trắng tràn ngập, đại não hoạt động, nhớ lại ngày hôm qua là cậu đến Vương Thị gặp hắn rồi ngất xỉu, may mắn được hắn đích thân đem đến bệnh viện.Câu đầu tiên cậu nghe khi tỉnh lại là "Cậu! Phiền phức!" Là hắn. Cậu thụ sủng nhược kinh nhìn chằm chằm người trước mặt."Tiên sinh! Anh... !""Đừng gọi tiên sinh nữa! Rắc rối, tôi họ Vương tên Thiếu Đình!" Hắn không thay đổi sắc mặt nói rồi lại trở về bộ dáng lạnh lùng.Cậu biết được tên hắn vô cùng thích thú liênn tục gọi, gọi thỏa thích đến khi hắn bực bội liếc cậu một cái mới bắt đầu giới thiệu về mình "Tôi là Hoa Phi Phi, em của chị Hoa Lạc Lạc, cấp dưới của anh!""Tôi biết!" Vương Thiếu Đình tựa tiếu phi tiếu vòng tay trước ngực ngồi dựa vào ghế."Cha mẹ cậu chắc cũng sắp đến rồi! Tôi đi trước!" Hắn đứng dậy chuẩn bị đi thì bị cậu nắm vạt áo vest kéo lại "Tiên sinh...À không ! Vương Thiếu Đình ca, cảm ơn anh!"Hắn nhìn nhìn vạt áo bị cậu nắm ý muốn cậu thả tay ra, cậu nhìn bộ dáng này khoảng 20s sau mới hiểu ý, luyến tiếc buông tay, cúi đầu nhỏ giọng nói "Chuyện tôi thích anh, mong anh suy nghĩ! Vương tiên sinh. Nếu anh không muốn tôi sẽ không tới gặp anh nữa, nhất định nấp ở thật xa quan sát anh thôi."Khóe mắt cậu hồng hồng, nước trong mắt lấp lánh phản chiếu lại ánh đèn, Vương Thiết Đình nhìn thiếu niên trước mặt này cảm thấy vô cùng phiền phức, nếu hắn từ chối cậu, cậu vẫn từ xa quan sát làm phiền đến tự do của hắn. Chi bằng hiện tại đồng ý cùng cậu một chỗ, từ từ dập tắt thứ tình cảm nhất thời đó của cậu.Đầu tiên hắn muốn cậu minh bạch tình cảm của mình, xem nó lớn đến đâu"Về nhà suy nghĩ thật kỹ, nếu đã nghĩ kỹ rồi, vẫn muốn cùng tôi có một mối quan hệ thì giờ tan học thứ 2 tuần tới tôi sẽ đến rước cậu, còn không cứ đến Vương Thị báo cho tôi biết! Đi đây!" Vương Thiếu Đình đẩy cửa bước ra ngoài, để lại cậu trầm tư suy nghĩ.Nếu cậu đi rồi ba mẹ sẽ như thế nào ? Sẽ rất giận đi! Như vậy cậu chính là đứa con bất hiếu rồi! Nhưng cơ hội ở cùng hắn chỉ có một, sau này ổn định rồi quay về giải thích cho cha mẹ hiểu là xong. Nghĩ vậy Hoa Phi Phi vô cùng an tâm, lúc Hoa mẫu thân cùng Hoa phụ thân tới có trách móc vài câu cậu vẫn tươi cười lắng nghe không hề thấy khó chịu.Vương Thiếu Đình xoa xoa thái dương, không hiểu mình bị loại quỷ gì nhập lại có thể cùng cậu thỏa thuận một chuyện vô cùng điên rồ như vậy. Cả ngày hôm nay hắn đã rất mệt mỏi rồi, không muốn suy nghĩ thêm, hắn nới lỏng cà-vạt, săn tay áo lên bắt đầu lái xe tới chỗ có rất nhiều nữ nhân đang chờ hắn.Còn cậu an tâm chìm vào mộng đẹp, trong mơ còn cười thật tươi, ngày mai của cậu có lẽ sẽ thật vui vẻ.

Chương 8

Lại một lần nữa sắc trắng tràn ngập, đại não hoạt động, nhớ lại ngày hôm qua là cậu đến Vương Thị gặp hắn rồi ngất xỉu, may mắn được hắn đích thân đem đến bệnh viện.

Câu đầu tiên cậu nghe khi tỉnh lại là "Cậu! Phiền phức!" Là hắn. Cậu thụ sủng nhược kinh nhìn chằm chằm người trước mặt.

"Tiên sinh! Anh... !"

"Đừng gọi tiên sinh nữa! Rắc rối, tôi họ Vương tên Thiếu Đình!" Hắn không thay đổi sắc mặt nói rồi lại trở về bộ dáng lạnh lùng.

Cậu biết được tên hắn vô cùng thích thú liênn tục gọi, gọi thỏa thích đến khi hắn bực bội liếc cậu một cái mới bắt đầu giới thiệu về mình "Tôi là Hoa Phi Phi, em của chị Hoa Lạc Lạc, cấp dưới của anh!"

"Tôi biết!" Vương Thiếu Đình tựa tiếu phi tiếu vòng tay trước ngực ngồi dựa vào ghế.

"Cha mẹ cậu chắc cũng sắp đến rồi! Tôi đi trước!" Hắn đứng dậy chuẩn bị đi thì bị cậu nắm vạt áo vest kéo lại "Tiên sinh...À không ! Vương Thiếu Đình ca, cảm ơn anh!"

Hắn nhìn nhìn vạt áo bị cậu nắm ý muốn cậu thả tay ra, cậu nhìn bộ dáng này khoảng 20s sau mới hiểu ý, luyến tiếc buông tay, cúi đầu nhỏ giọng nói "Chuyện tôi thích anh, mong anh suy nghĩ! Vương tiên sinh. Nếu anh không muốn tôi sẽ không tới gặp anh nữa, nhất định nấp ở thật xa quan sát anh thôi."

Khóe mắt cậu hồng hồng, nước trong mắt lấp lánh phản chiếu lại ánh đèn, Vương Thiết Đình nhìn thiếu niên trước mặt này cảm thấy vô cùng phiền phức, nếu hắn từ chối cậu, cậu vẫn từ xa quan sát làm phiền đến tự do của hắn. Chi bằng hiện tại đồng ý cùng cậu một chỗ, từ từ dập tắt thứ tình cảm nhất thời đó của cậu.

Đầu tiên hắn muốn cậu minh bạch tình cảm của mình, xem nó lớn đến đâu"Về nhà suy nghĩ thật kỹ, nếu đã nghĩ kỹ rồi, vẫn muốn cùng tôi có một mối quan hệ thì giờ tan học thứ 2 tuần tới tôi sẽ đến rước cậu, còn không cứ đến Vương Thị báo cho tôi biết! Đi đây!" Vương Thiếu Đình đẩy cửa bước ra ngoài, để lại cậu trầm tư suy nghĩ.

Nếu cậu đi rồi ba mẹ sẽ như thế nào ? Sẽ rất giận đi! Như vậy cậu chính là đứa con bất hiếu rồi! Nhưng cơ hội ở cùng hắn chỉ có một, sau này ổn định rồi quay về giải thích cho cha mẹ hiểu là xong. Nghĩ vậy Hoa Phi Phi vô cùng an tâm, lúc Hoa mẫu thân cùng Hoa phụ thân tới có trách móc vài câu cậu vẫn tươi cười lắng nghe không hề thấy khó chịu.

Vương Thiếu Đình xoa xoa thái dương, không hiểu mình bị loại quỷ gì nhập lại có thể cùng cậu thỏa thuận một chuyện vô cùng điên rồ như vậy. Cả ngày hôm nay hắn đã rất mệt mỏi rồi, không muốn suy nghĩ thêm, hắn nới lỏng cà-vạt, săn tay áo lên bắt đầu lái xe tới chỗ có rất nhiều nữ nhân đang chờ hắn.

Còn cậu an tâm chìm vào mộng đẹp, trong mơ còn cười thật tươi, ngày mai của cậu có lẽ sẽ thật vui vẻ.

Mỹ Nam NhânTác giả: PhoebeTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng… Chương 8Lại một lần nữa sắc trắng tràn ngập, đại não hoạt động, nhớ lại ngày hôm qua là cậu đến Vương Thị gặp hắn rồi ngất xỉu, may mắn được hắn đích thân đem đến bệnh viện.Câu đầu tiên cậu nghe khi tỉnh lại là "Cậu! Phiền phức!" Là hắn. Cậu thụ sủng nhược kinh nhìn chằm chằm người trước mặt."Tiên sinh! Anh... !""Đừng gọi tiên sinh nữa! Rắc rối, tôi họ Vương tên Thiếu Đình!" Hắn không thay đổi sắc mặt nói rồi lại trở về bộ dáng lạnh lùng.Cậu biết được tên hắn vô cùng thích thú liênn tục gọi, gọi thỏa thích đến khi hắn bực bội liếc cậu một cái mới bắt đầu giới thiệu về mình "Tôi là Hoa Phi Phi, em của chị Hoa Lạc Lạc, cấp dưới của anh!""Tôi biết!" Vương Thiếu Đình tựa tiếu phi tiếu vòng tay trước ngực ngồi dựa vào ghế."Cha mẹ cậu chắc cũng sắp đến rồi! Tôi đi trước!" Hắn đứng dậy chuẩn bị đi thì bị cậu nắm vạt áo vest kéo lại "Tiên sinh...À không ! Vương Thiếu Đình ca, cảm ơn anh!"Hắn nhìn nhìn vạt áo bị cậu nắm ý muốn cậu thả tay ra, cậu nhìn bộ dáng này khoảng 20s sau mới hiểu ý, luyến tiếc buông tay, cúi đầu nhỏ giọng nói "Chuyện tôi thích anh, mong anh suy nghĩ! Vương tiên sinh. Nếu anh không muốn tôi sẽ không tới gặp anh nữa, nhất định nấp ở thật xa quan sát anh thôi."Khóe mắt cậu hồng hồng, nước trong mắt lấp lánh phản chiếu lại ánh đèn, Vương Thiết Đình nhìn thiếu niên trước mặt này cảm thấy vô cùng phiền phức, nếu hắn từ chối cậu, cậu vẫn từ xa quan sát làm phiền đến tự do của hắn. Chi bằng hiện tại đồng ý cùng cậu một chỗ, từ từ dập tắt thứ tình cảm nhất thời đó của cậu.Đầu tiên hắn muốn cậu minh bạch tình cảm của mình, xem nó lớn đến đâu"Về nhà suy nghĩ thật kỹ, nếu đã nghĩ kỹ rồi, vẫn muốn cùng tôi có một mối quan hệ thì giờ tan học thứ 2 tuần tới tôi sẽ đến rước cậu, còn không cứ đến Vương Thị báo cho tôi biết! Đi đây!" Vương Thiếu Đình đẩy cửa bước ra ngoài, để lại cậu trầm tư suy nghĩ.Nếu cậu đi rồi ba mẹ sẽ như thế nào ? Sẽ rất giận đi! Như vậy cậu chính là đứa con bất hiếu rồi! Nhưng cơ hội ở cùng hắn chỉ có một, sau này ổn định rồi quay về giải thích cho cha mẹ hiểu là xong. Nghĩ vậy Hoa Phi Phi vô cùng an tâm, lúc Hoa mẫu thân cùng Hoa phụ thân tới có trách móc vài câu cậu vẫn tươi cười lắng nghe không hề thấy khó chịu.Vương Thiếu Đình xoa xoa thái dương, không hiểu mình bị loại quỷ gì nhập lại có thể cùng cậu thỏa thuận một chuyện vô cùng điên rồ như vậy. Cả ngày hôm nay hắn đã rất mệt mỏi rồi, không muốn suy nghĩ thêm, hắn nới lỏng cà-vạt, săn tay áo lên bắt đầu lái xe tới chỗ có rất nhiều nữ nhân đang chờ hắn.Còn cậu an tâm chìm vào mộng đẹp, trong mơ còn cười thật tươi, ngày mai của cậu có lẽ sẽ thật vui vẻ.

Chương 8