Tác giả:

Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng…

Chương 9

Mỹ Nam NhânTác giả: PhoebeTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng… Chương 9Vương Thiếu Đình là một đại nam tử Hán hông hề nói hai lời, hắn đúng giờ tan học đứng trước cổng trường chờ cậu.Hoa Phi Phi xách cặp đi ra, len lỏi vào đám đông mới biết hắn vừa đến được một lúc đã có một đống người hâm mộ.Tiếng xầm xì to nhỏ bàn tán, những cô nữ sinh mắt chữ A miệng chữ O nhìn hắn, mỹ nam trước mặt này có phải hay không hoa tinh tu luyện thành người.Hoa Phi Phi chen mãi mới vào được chỗ hắn đang đứng "Vương tiên sinh!" Cậu đưa tay lên vẫy vẫy với hắn.Vương Thiếu Đình liếc mắt một cái ý bảo cậu lên xe rồi nói tiếp, cậu hôm nay cũng rất nhanh nhạy nhìn sơ biểu tình của hắn đã hiểu ý (bị liếc riết quen :)) ), lon ton chạy vòng qua ghế lái phụ mở cửa ra ngồi vào."Cậu đã suy nghĩ kỹ rồi đúng không ?" Hắn híp mắt lại trông vô cùng nguy hiểm khiến cậu chỉ dám gật đầu chứ không dám lên tiếng.Sau đó là một hồi trầm mặc. Hôm nay hắn cũng không phải đi làm, Vương Thiếu Đình lái xe thẳng về nhà. Căn nhà cách thành phố không xa nhưng đủ để cảm nhận được chính là hai không gian hoàn toàn khác biệt. Nơi đây trong lành yên tĩnh, không như thành phố đông đúc náo nhiệt.Hoa Phi Phi lúc đi còn chưa nói với ba mẹ chuyện này, cậu không biết nên mở lời thế nào nên đã gọi cho Hoa Lạc Lạc nhờ giúp đỡ. Cô bên kia điện thoại nghe cậu trình bày xong suýt làm rơi điện thoại. Cha mẹ làm sao có thể tha thứ chuyện này còn nữa, sếp lớn của cô sao lại có thể thích cậu...Căn nhà rộng 3.600 m2 cậu đi lòng vòng một chút đã thấy chân mỏi nhừ, thật khâm phục Trương quản gia.Phòng của cậu được bố trí cạnh phòng hắn (có ý đồ cả) tất cả vật dụng đều màu vàng nhạt cùng màu trắng tinh tế. Cậu cực thích căn phòng mới này.Vương Thiếu Đình không hề quan tâm cảm nhận của cậu, chỉ qua loa sắp xếp một chút rồi tới thư phòng làm việc, chỉ có mình cậu thật buồn chán。Hoa Phi Phi tính cách hiếu động, chạy lòng vòng trong nhà một chút nói chuyện với các vị giúp việc tỷ tỷ liền quen biết, cậu nói luyên thuyên cả buổi không ngừng, Trương quản gia bị cậu nháo đến phải bật cười.Lúc đầu người trong nhà ai cũng nhìn cậu bằng cặp mắt kỳ lạ, thường ngày Vương Thiếu Đình có đem tình nhân về nhưng toàn là nữ hôm nay lại đưa nam nhân về ? Còn sắp xếp cho cậu một căn phòng ở cạnh phòng hắn.Nhưng bất quá cậu cũng không đáng ghét như họ nghĩ, gương mặt đáng yêu, thích làm nũng còn có rất lễ phép nữa, không như giọng điệu của mấy nữ nhân kia, vừa đanh đá và tự cao.Hoa mẫu thân chờ mãi ở nhà nhưng không thấy cậu đi học về, bà dự định lại sẽ cho cậu một trận vừa lúc bà định sẽ tìm đến trường thì điện thoại reo."Alo!""Mẹ! Là con, Lạc Lạc đây. Tiểu Phi lúc nãy gọi con, nó nhờ con báo lại với mẹ là tạm thời nó sẽ đến nhà bạn ở một thời gian, mẹ đừng lo! Con đã xác thực và đảm bảo nó an toàn!"Hoa mẫu thân càng nghe mắt trợn càng to, nộ khí bốc lên cao qua khỏi đầu "Tại sao nó lại không tự báo cho mẹ ?Con bảo tiểu tử đó về đây ngay!"Hoa Lạc Lạc khó xử trầm mặc một hồi mới tiếp tục nói "Tiểu Phi nó không dám gọi cho mẹ, nhưng mà mẹ à! Nó thực sự không sao, bây giờ bảo nó về mẹ nghĩ nó sẽ nghe theo sao ?""Aiz! Cái đứa trẻ bướng bỉnh này! Lạc lạc! Khi nào con về đem mẹ đi gặp nó!""Chuyện này...!""Vậy đi, mẹ cúp máy đây!" Bà quả thực.không hề chừa cho cô đường lui.Hoa Phi Phi đang ngồi nói chuyện phiếm với toán người giúp việc tỷ tỷ. Bỗng hắt xì liên tục "a~ kỳ quái, tự dưng lại bị cảm !!!"(Tự dưng bây h mình muốn thêm H k biết nên hay k đây ?!干v干)

Chương 9

Vương Thiếu Đình là một đại nam tử Hán hông hề nói hai lời, hắn đúng giờ tan học đứng trước cổng trường chờ cậu.

Hoa Phi Phi xách cặp đi ra, len lỏi vào đám đông mới biết hắn vừa đến được một lúc đã có một đống người hâm mộ.

Tiếng xầm xì to nhỏ bàn tán, những cô nữ sinh mắt chữ A miệng chữ O nhìn hắn, mỹ nam trước mặt này có phải hay không hoa tinh tu luyện thành người.

Hoa Phi Phi chen mãi mới vào được chỗ hắn đang đứng "Vương tiên sinh!" Cậu đưa tay lên vẫy vẫy với hắn.

Vương Thiếu Đình liếc mắt một cái ý bảo cậu lên xe rồi nói tiếp, cậu hôm nay cũng rất nhanh nhạy nhìn sơ biểu tình của hắn đã hiểu ý (bị liếc riết quen :)) ), lon ton chạy vòng qua ghế lái phụ mở cửa ra ngồi vào.

"Cậu đã suy nghĩ kỹ rồi đúng không ?" Hắn híp mắt lại trông vô cùng nguy hiểm khiến cậu chỉ dám gật đầu chứ không dám lên tiếng.

Sau đó là một hồi trầm mặc. Hôm nay hắn cũng không phải đi làm, Vương Thiếu Đình lái xe thẳng về nhà. Căn nhà cách thành phố không xa nhưng đủ để cảm nhận được chính là hai không gian hoàn toàn khác biệt. Nơi đây trong lành yên tĩnh, không như thành phố đông đúc náo nhiệt.

Hoa Phi Phi lúc đi còn chưa nói với ba mẹ chuyện này, cậu không biết nên mở lời thế nào nên đã gọi cho Hoa Lạc Lạc nhờ giúp đỡ. Cô bên kia điện thoại nghe cậu trình bày xong suýt làm rơi điện thoại. Cha mẹ làm sao có thể tha thứ chuyện này còn nữa, sếp lớn của cô sao lại có thể thích cậu...

Căn nhà rộng 3.600 m2 cậu đi lòng vòng một chút đã thấy chân mỏi nhừ, thật khâm phục Trương quản gia.

Phòng của cậu được bố trí cạnh phòng hắn (có ý đồ cả) tất cả vật dụng đều màu vàng nhạt cùng màu trắng tinh tế. Cậu cực thích căn phòng mới này.

Vương Thiếu Đình không hề quan tâm cảm nhận của cậu, chỉ qua loa sắp xếp một chút rồi tới thư phòng làm việc, chỉ có mình cậu thật buồn chán。

Hoa Phi Phi tính cách hiếu động, chạy lòng vòng trong nhà một chút nói chuyện với các vị giúp việc tỷ tỷ liền quen biết, cậu nói luyên thuyên cả buổi không ngừng, Trương quản gia bị cậu nháo đến phải bật cười.

Lúc đầu người trong nhà ai cũng nhìn cậu bằng cặp mắt kỳ lạ, thường ngày Vương Thiếu Đình có đem tình nhân về nhưng toàn là nữ hôm nay lại đưa nam nhân về ? Còn sắp xếp cho cậu một căn phòng ở cạnh phòng hắn.

Nhưng bất quá cậu cũng không đáng ghét như họ nghĩ, gương mặt đáng yêu, thích làm nũng còn có rất lễ phép nữa, không như giọng điệu của mấy nữ nhân kia, vừa đanh đá và tự cao.

Hoa mẫu thân chờ mãi ở nhà nhưng không thấy cậu đi học về, bà dự định lại sẽ cho cậu một trận vừa lúc bà định sẽ tìm đến trường thì điện thoại reo.

"Alo!"

"Mẹ! Là con, Lạc Lạc đây. Tiểu Phi lúc nãy gọi con, nó nhờ con báo lại với mẹ là tạm thời nó sẽ đến nhà bạn ở một thời gian, mẹ đừng lo! Con đã xác thực và đảm bảo nó an toàn!"

Hoa mẫu thân càng nghe mắt trợn càng to, nộ khí bốc lên cao qua khỏi đầu "Tại sao nó lại không tự báo cho mẹ ?Con bảo tiểu tử đó về đây ngay!"

Hoa Lạc Lạc khó xử trầm mặc một hồi mới tiếp tục nói "Tiểu Phi nó không dám gọi cho mẹ, nhưng mà mẹ à! Nó thực sự không sao, bây giờ bảo nó về mẹ nghĩ nó sẽ nghe theo sao ?"

"Aiz! Cái đứa trẻ bướng bỉnh này! Lạc lạc! Khi nào con về đem mẹ đi gặp nó!"

"Chuyện này...!"

"Vậy đi, mẹ cúp máy đây!" Bà quả thực.không hề chừa cho cô đường lui.

Hoa Phi Phi đang ngồi nói chuyện phiếm với toán người giúp việc tỷ tỷ. Bỗng hắt xì liên tục "a~ kỳ quái, tự dưng lại bị cảm !!!"

(Tự dưng bây h mình muốn thêm H k biết nên hay k đây ?!干v干)

Mỹ Nam NhânTác giả: PhoebeTruyện Đam Mỹ, Truyện Ngược Tác gi ả : Shi Yan Th ể lo ạ i: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Vương Thiếu Đình (王少亭) x Hoa Phi Phi ( 花飛飛) H ệ li ệ t : Nam Nam Chi Luyến L ả m nh ả m : cực kỳ lo sợ ăn gạch khi viết cái này :v nên là xin mấy thiếm k iêu đừng nói lời cay đắng :* nha nha nha nha nha Văn Án Hắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng… Chương 9Vương Thiếu Đình là một đại nam tử Hán hông hề nói hai lời, hắn đúng giờ tan học đứng trước cổng trường chờ cậu.Hoa Phi Phi xách cặp đi ra, len lỏi vào đám đông mới biết hắn vừa đến được một lúc đã có một đống người hâm mộ.Tiếng xầm xì to nhỏ bàn tán, những cô nữ sinh mắt chữ A miệng chữ O nhìn hắn, mỹ nam trước mặt này có phải hay không hoa tinh tu luyện thành người.Hoa Phi Phi chen mãi mới vào được chỗ hắn đang đứng "Vương tiên sinh!" Cậu đưa tay lên vẫy vẫy với hắn.Vương Thiếu Đình liếc mắt một cái ý bảo cậu lên xe rồi nói tiếp, cậu hôm nay cũng rất nhanh nhạy nhìn sơ biểu tình của hắn đã hiểu ý (bị liếc riết quen :)) ), lon ton chạy vòng qua ghế lái phụ mở cửa ra ngồi vào."Cậu đã suy nghĩ kỹ rồi đúng không ?" Hắn híp mắt lại trông vô cùng nguy hiểm khiến cậu chỉ dám gật đầu chứ không dám lên tiếng.Sau đó là một hồi trầm mặc. Hôm nay hắn cũng không phải đi làm, Vương Thiếu Đình lái xe thẳng về nhà. Căn nhà cách thành phố không xa nhưng đủ để cảm nhận được chính là hai không gian hoàn toàn khác biệt. Nơi đây trong lành yên tĩnh, không như thành phố đông đúc náo nhiệt.Hoa Phi Phi lúc đi còn chưa nói với ba mẹ chuyện này, cậu không biết nên mở lời thế nào nên đã gọi cho Hoa Lạc Lạc nhờ giúp đỡ. Cô bên kia điện thoại nghe cậu trình bày xong suýt làm rơi điện thoại. Cha mẹ làm sao có thể tha thứ chuyện này còn nữa, sếp lớn của cô sao lại có thể thích cậu...Căn nhà rộng 3.600 m2 cậu đi lòng vòng một chút đã thấy chân mỏi nhừ, thật khâm phục Trương quản gia.Phòng của cậu được bố trí cạnh phòng hắn (có ý đồ cả) tất cả vật dụng đều màu vàng nhạt cùng màu trắng tinh tế. Cậu cực thích căn phòng mới này.Vương Thiếu Đình không hề quan tâm cảm nhận của cậu, chỉ qua loa sắp xếp một chút rồi tới thư phòng làm việc, chỉ có mình cậu thật buồn chán。Hoa Phi Phi tính cách hiếu động, chạy lòng vòng trong nhà một chút nói chuyện với các vị giúp việc tỷ tỷ liền quen biết, cậu nói luyên thuyên cả buổi không ngừng, Trương quản gia bị cậu nháo đến phải bật cười.Lúc đầu người trong nhà ai cũng nhìn cậu bằng cặp mắt kỳ lạ, thường ngày Vương Thiếu Đình có đem tình nhân về nhưng toàn là nữ hôm nay lại đưa nam nhân về ? Còn sắp xếp cho cậu một căn phòng ở cạnh phòng hắn.Nhưng bất quá cậu cũng không đáng ghét như họ nghĩ, gương mặt đáng yêu, thích làm nũng còn có rất lễ phép nữa, không như giọng điệu của mấy nữ nhân kia, vừa đanh đá và tự cao.Hoa mẫu thân chờ mãi ở nhà nhưng không thấy cậu đi học về, bà dự định lại sẽ cho cậu một trận vừa lúc bà định sẽ tìm đến trường thì điện thoại reo."Alo!""Mẹ! Là con, Lạc Lạc đây. Tiểu Phi lúc nãy gọi con, nó nhờ con báo lại với mẹ là tạm thời nó sẽ đến nhà bạn ở một thời gian, mẹ đừng lo! Con đã xác thực và đảm bảo nó an toàn!"Hoa mẫu thân càng nghe mắt trợn càng to, nộ khí bốc lên cao qua khỏi đầu "Tại sao nó lại không tự báo cho mẹ ?Con bảo tiểu tử đó về đây ngay!"Hoa Lạc Lạc khó xử trầm mặc một hồi mới tiếp tục nói "Tiểu Phi nó không dám gọi cho mẹ, nhưng mà mẹ à! Nó thực sự không sao, bây giờ bảo nó về mẹ nghĩ nó sẽ nghe theo sao ?""Aiz! Cái đứa trẻ bướng bỉnh này! Lạc lạc! Khi nào con về đem mẹ đi gặp nó!""Chuyện này...!""Vậy đi, mẹ cúp máy đây!" Bà quả thực.không hề chừa cho cô đường lui.Hoa Phi Phi đang ngồi nói chuyện phiếm với toán người giúp việc tỷ tỷ. Bỗng hắt xì liên tục "a~ kỳ quái, tự dưng lại bị cảm !!!"(Tự dưng bây h mình muốn thêm H k biết nên hay k đây ?!干v干)

Chương 9