Đại lục Thần Châu, trên đỉnh núi. Sương mù trắng xóa như mây như ảo ảnh trải dài mênh mông, quấn quanh núi non. Biển mây cuồn cuộn như phân cách trời và đất. Bỗng nhiên từ độ cao vô tận bên trên, một luồng kim quang chói lóa chiếu xuống, khí thế như khai thiên lập địa, rồi lại bị sương mù trắng xóa bao phủ nên không thể xuyên thấu qua. Ánh sáng dần dần tiêu tan, một ông lão tóc bạc từ từ hiện ra. Ông lão thong thả nâng tay lên khiến cho sương trắng sôi trào dữ dội, thiên địa rung chuyển, chẳng khác nào thuở hỗn độn sơ khai! Một số ngai tọa được sương trắng nâng lên lơ lửng. Chỉ thấy đầu và cuối đều sáng tựa sao trời, hai bên có tổng cộng bốn chỗ ngồi với hình dáng khác nhau. Ông lão ngồi xuống vị trí cuối cùng, lúc này ở đầu kia của tinh tọa đã có một bóng người, đó là đứa trẻ mặc yếm màu đỏ, tóc để chỏm trên đầu, đeo vòng vàng nơi cổ. Tuy gương mặt đứa trẻ bầu bĩnh nhưng giữa đầu mày lại toát lên sự uy nghiêm, giọng nói non nớt như tiếng trẻ đang bú sữa: "Thiên đạo sắp đổ sập, đám Đế…
Chương 156: Không thể nào chỉ là vì rảnh rỗi đúng không
Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất BạiTác giả: Lâm Gian TuyếtTruyện Cổ Đại, Truyện Sủng, Truyện Tiên HiệpĐại lục Thần Châu, trên đỉnh núi. Sương mù trắng xóa như mây như ảo ảnh trải dài mênh mông, quấn quanh núi non. Biển mây cuồn cuộn như phân cách trời và đất. Bỗng nhiên từ độ cao vô tận bên trên, một luồng kim quang chói lóa chiếu xuống, khí thế như khai thiên lập địa, rồi lại bị sương mù trắng xóa bao phủ nên không thể xuyên thấu qua. Ánh sáng dần dần tiêu tan, một ông lão tóc bạc từ từ hiện ra. Ông lão thong thả nâng tay lên khiến cho sương trắng sôi trào dữ dội, thiên địa rung chuyển, chẳng khác nào thuở hỗn độn sơ khai! Một số ngai tọa được sương trắng nâng lên lơ lửng. Chỉ thấy đầu và cuối đều sáng tựa sao trời, hai bên có tổng cộng bốn chỗ ngồi với hình dáng khác nhau. Ông lão ngồi xuống vị trí cuối cùng, lúc này ở đầu kia của tinh tọa đã có một bóng người, đó là đứa trẻ mặc yếm màu đỏ, tóc để chỏm trên đầu, đeo vòng vàng nơi cổ. Tuy gương mặt đứa trẻ bầu bĩnh nhưng giữa đầu mày lại toát lên sự uy nghiêm, giọng nói non nớt như tiếng trẻ đang bú sữa: "Thiên đạo sắp đổ sập, đám Đế… "Thật sự có loại gậy thọc phân đó á!" Chiếu Dạ siết chặt nắm tay: "Chờ ta phát hiện, bà đây đốt tất cả bọn chúng thành than!"Vân Thiêm Y cười: "Minh Hàn Đăng đâu?"Chiếu Dạ nhún vai: "Ta biết thế nào được."Cũng không phải Vân Thiêm Y làm khó bà ấy, Chiếu Dạ làm việc chính là tùy hứng như vậy.Bình thường điều tra, nàng đều phái Thố Vinh đi, lần này cũng gọi Thố Vinh tới nói cho lão nghe tình huống.Sau khi Thố Vinh nhận lệnh rời đi, Vân Thiêm Y nghênh đón vị khách thứ ba.Phục Quang chân nhân.Vừa nhìn thấy Vân Thiêm Y từ xa hắn ta đã hành lễ lớn với nàng.Vân Thiêm Y cười nói: "Lại đang làm gì vậy?""Cảm tạ Kiếm Đế tôn thượng, loại bỏ tai hoạ ngầm giúp Ma tu."Vân Thiêm Y nói: "Ngươi biết.""Vâng." Phục Quang chân nhân nói: "Tuy rằng Trận tu lão tổ đã che giấu, nhưng dường như c*̃ng tận lực để lại cho ta một chút manh mối.""Vậy giữa ngươi và Hải Nguyệt chân nhân, còn có Ma tu, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, hãy nói thật đi. Hiện tại là thời điểm mọi người c*̀ng tồn vong, đừng đợi đến lúc đại lục hỗn loạn mới hoàn toàn hối hận."Phục Quang chân nhân gật đầu, mặt lại lộ vẻ khó xử, thấp giọng nói: "Không biết ta có thể gặp tôn thượng một lát không?"Tôn thượng trong miệng hắn ta hẳn là là Tôn Thanh Y, hoặc là nai con chuyển thế c*̉a Tôn Thanh Y.Vân Thiêm Y nói thẳng: "Nàng ta ở trong ảo cảnh c*̉a Thú Đế tôn thượng, chờ ngươi nói xong, có thể gặp."Lúc này Đế Thiếu Cẩm đang ra ngoài liên hệ tu sĩ nhị phẩm mà hắn quen, không ở trên núi Mộ Kiếm.Phục Quang chân nhân liên tục gật đầu: "Tất nhiên ta sẽ biết gì nói nấy."Dứt lời, hắn ta thở dài: "Ta vẫn luôn bị Hải Nguyệt chân nhân lừa.""Ban đầu hắn đưa ra nhiều lý do khác nhau, hắn nói với ta rằng mọi chuyện đều là vì tìm kiếm và bảo vệ chuyển thế c*̉a tôn thượng, mãi cho đến kiếp thứ chín mới thôi, sau đó tự tay giáo dục.""Đương nhiên lúc ban đầu hắn không nói như vậy, hắn nói muốn liên tục giết tôn thượng chuyển thế, nhanh chóng để tôn thượng tới kiếp thứ chín, nhưng sau khi ta hết lòng khuyên can, hắn thay đổi suy nghĩ, đáng buồn là lúc đó ta còn vui mừng, ai ngờ đây chỉ là một vở diễn.""Muốn cho ta đồng ý sớm tìm được chuyển thế c*̉a tôn thượng, trước hết đưa ra một phương án ta tuyệt đối không thể đồng ý, lại để ta 'thay đổi' hành vi của hắn, vậy thì quá trình khuyên nhủ hao tổn tinh thần sẽ làm ta theo bản năng tán thành bị phương án được “thay đổi”."Cắt ngang một chút." Vân Thiêm Y hỏi: "Hắn tìm chuyển thế c*̉a Tôn Thanh Y cần thông qua ngươi?""Trên thế giới này, chỉ có ta mới có thể nhanh chóng tìm được chuyển thế c*̉a tôn thượng, giữa ta và tôn thượng có huyết hồn khế ước. Kiếm Đế chí tôn cầm Huyết Ngưng Châu c*̉a tôn thượng, nếu kết hợp với Ấn Luân Hồi, cũng sẽ tìm được tôn thượng rất nhanh."Tất nhiên là Hải Nguyệt chân nhân không biết chuyện Huyết Ngưng Châu, muốn tìm được Tôn Thanh Y, chỉ có thể lừa Phục Quang chân nhân."Sau đó thì sao?""Đối với các Ma tu, lí do c*̉a hắn là xây dựng lại Hải Vực, qua nhiều năm như vậy, tu sĩ Ma tu sống nhờ địa bàn c*̉a người khác cũng chẳng dễ chịu gì. Tuy rằng Yêu tu thú tộc nhiệt tình hiếu khách, nhưng các Yêu tu nhân tộc... đặc biệt là mấy năm nay càng thêm quá đáng, quả thực là càng ngày càng quá mức. Mâu thuẫn giữa Yêu tu và Ma tu không ngừng trở nên gay gắt."Vân Thiêm Y thầm nghĩ, đây chỉ sợ là chuyện tốt mà Tình tu mai phục giữa hai bên làm."Hành động thực tế c*̉a hắn... còn phải xin Kiếm Đế chí tôn chỉ rõ.""Phỏng đoán sơ bộ là muốn khiến đại lục hỗn loạn, thiên đạo mất cân bằng." Thiên đạo vốn đã có xu thế sụp đổ, nếu không có Đế Tôn mới xuất hiện, chắc chắn sụp đổ.Đến lúc đó, sẽ xảy ra chuyện gì…Ai cũng không biết."Sao lại có loại người như vậy chứ." Phục Quang chân nhân nhíu mày: "Tu đạo không vì phi thăng, không vì thương sinh linh, chỉ vì hủy thiên diệt địa? Bọn họ có thể được chỗ tốt gì!"Vân Thiêm Y biết đâu được.Giữa nàng và đám gậy thọc phân e sợ thiên hạ không loạn không có bất kỳ thấu hiểm và cảm thông nào.Có điều, âm mưu lớn như vậy, tất nhiên vẫn có lợi ích thôi thúc.Không thể nào chỉ là vì rảnh rỗi đúng không?"Có lẽ, đối phương muốn thành lập quy tắc đại lục hoàn toàn mới." Vân Thiêm Y than thở: "Tự biết phi thăng vô vọng, nên không muốn có thêm vị Đế Tôn nào khác xuất hiện.""Tiểu nhân!"Phục Quang chân nhân hừ một tiếng.Vân Thiêm Y hỏi hắn ta: "Ngươi có quen biết Tình tu nào đáng tin không?"Phục Quang chân nhân cười khổ: "Quen thì có quen vài người, nhưng đáng tin... Hiện tại ta không biết còn có thể tin tưởng người nào."
"Thật sự có loại gậy thọc phân đó á!" Chiếu Dạ siết chặt nắm tay: "Chờ ta phát hiện, bà đây đốt tất cả bọn chúng thành than!"
Vân Thiêm Y cười: "Minh Hàn Đăng đâu?"
Chiếu Dạ nhún vai: "Ta biết thế nào được."
Cũng không phải Vân Thiêm Y làm khó bà ấy, Chiếu Dạ làm việc chính là tùy hứng như vậy.
Bình thường điều tra, nàng đều phái Thố Vinh đi, lần này cũng gọi Thố Vinh tới nói cho lão nghe tình huống.
Sau khi Thố Vinh nhận lệnh rời đi, Vân Thiêm Y nghênh đón vị khách thứ ba.
Phục Quang chân nhân.
Vừa nhìn thấy Vân Thiêm Y từ xa hắn ta đã hành lễ lớn với nàng.
Vân Thiêm Y cười nói: "Lại đang làm gì vậy?"
"Cảm tạ Kiếm Đế tôn thượng, loại bỏ tai hoạ ngầm giúp Ma tu."
Vân Thiêm Y nói: "Ngươi biết."
"Vâng." Phục Quang chân nhân nói: "Tuy rằng Trận tu lão tổ đã che giấu, nhưng dường như c*̃ng tận lực để lại cho ta một chút manh mối."
"Vậy giữa ngươi và Hải Nguyệt chân nhân, còn có Ma tu, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, hãy nói thật đi. Hiện tại là thời điểm mọi người c*̀ng tồn vong, đừng đợi đến lúc đại lục hỗn loạn mới hoàn toàn hối hận."
Phục Quang chân nhân gật đầu, mặt lại lộ vẻ khó xử, thấp giọng nói: "Không biết ta có thể gặp tôn thượng một lát không?"
Tôn thượng trong miệng hắn ta hẳn là là Tôn Thanh Y, hoặc là nai con chuyển thế c*̉a Tôn Thanh Y.
Vân Thiêm Y nói thẳng: "Nàng ta ở trong ảo cảnh c*̉a Thú Đế tôn thượng, chờ ngươi nói xong, có thể gặp."
Lúc này Đế Thiếu Cẩm đang ra ngoài liên hệ tu sĩ nhị phẩm mà hắn quen, không ở trên núi Mộ Kiếm.
Phục Quang chân nhân liên tục gật đầu: "Tất nhiên ta sẽ biết gì nói nấy."
Dứt lời, hắn ta thở dài: "Ta vẫn luôn bị Hải Nguyệt chân nhân lừa."
"Ban đầu hắn đưa ra nhiều lý do khác nhau, hắn nói với ta rằng mọi chuyện đều là vì tìm kiếm và bảo vệ chuyển thế c*̉a tôn thượng, mãi cho đến kiếp thứ chín mới thôi, sau đó tự tay giáo dục."
"Đương nhiên lúc ban đầu hắn không nói như vậy, hắn nói muốn liên tục giết tôn thượng chuyển thế, nhanh chóng để tôn thượng tới kiếp thứ chín, nhưng sau khi ta hết lòng khuyên can, hắn thay đổi suy nghĩ, đáng buồn là lúc đó ta còn vui mừng, ai ngờ đây chỉ là một vở diễn."
"Muốn cho ta đồng ý sớm tìm được chuyển thế c*̉a tôn thượng, trước hết đưa ra một phương án ta tuyệt đối không thể đồng ý, lại để ta 'thay đổi' hành vi của hắn, vậy thì quá trình khuyên nhủ hao tổn tinh thần sẽ làm ta theo bản năng tán thành bị phương án được “thay đổi”.
"Cắt ngang một chút." Vân Thiêm Y hỏi: "Hắn tìm chuyển thế c*̉a Tôn Thanh Y cần thông qua ngươi?"
"Trên thế giới này, chỉ có ta mới có thể nhanh chóng tìm được chuyển thế c*̉a tôn thượng, giữa ta và tôn thượng có huyết hồn khế ước. Kiếm Đế chí tôn cầm Huyết Ngưng Châu c*̉a tôn thượng, nếu kết hợp với Ấn Luân Hồi, cũng sẽ tìm được tôn thượng rất nhanh."
Tất nhiên là Hải Nguyệt chân nhân không biết chuyện Huyết Ngưng Châu, muốn tìm được Tôn Thanh Y, chỉ có thể lừa Phục Quang chân nhân.
"Sau đó thì sao?"
"Đối với các Ma tu, lí do c*̉a hắn là xây dựng lại Hải Vực, qua nhiều năm như vậy, tu sĩ Ma tu sống nhờ địa bàn c*̉a người khác cũng chẳng dễ chịu gì. Tuy rằng Yêu tu thú tộc nhiệt tình hiếu khách, nhưng các Yêu tu nhân tộc... đặc biệt là mấy năm nay càng thêm quá đáng, quả thực là càng ngày càng quá mức. Mâu thuẫn giữa Yêu tu và Ma tu không ngừng trở nên gay gắt."
Vân Thiêm Y thầm nghĩ, đây chỉ sợ là chuyện tốt mà Tình tu mai phục giữa hai bên làm.
"Hành động thực tế c*̉a hắn... còn phải xin Kiếm Đế chí tôn chỉ rõ."
"Phỏng đoán sơ bộ là muốn khiến đại lục hỗn loạn, thiên đạo mất cân bằng." Thiên đạo vốn đã có xu thế sụp đổ, nếu không có Đế Tôn mới xuất hiện, chắc chắn sụp đổ.
Đến lúc đó, sẽ xảy ra chuyện gì…
Ai cũng không biết.
"Sao lại có loại người như vậy chứ." Phục Quang chân nhân nhíu mày: "Tu đạo không vì phi thăng, không vì thương sinh linh, chỉ vì hủy thiên diệt địa? Bọn họ có thể được chỗ tốt gì!"
Vân Thiêm Y biết đâu được.
Giữa nàng và đám gậy thọc phân e sợ thiên hạ không loạn không có bất kỳ thấu hiểm và cảm thông nào.
Có điều, âm mưu lớn như vậy, tất nhiên vẫn có lợi ích thôi thúc.
Không thể nào chỉ là vì rảnh rỗi đúng không?
"Có lẽ, đối phương muốn thành lập quy tắc đại lục hoàn toàn mới." Vân Thiêm Y than thở: "Tự biết phi thăng vô vọng, nên không muốn có thêm vị Đế Tôn nào khác xuất hiện."
"Tiểu nhân!"
Phục Quang chân nhân hừ một tiếng.
Vân Thiêm Y hỏi hắn ta: "Ngươi có quen biết Tình tu nào đáng tin không?"
Phục Quang chân nhân cười khổ: "Quen thì có quen vài người, nhưng đáng tin... Hiện tại ta không biết còn có thể tin tưởng người nào."
Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất BạiTác giả: Lâm Gian TuyếtTruyện Cổ Đại, Truyện Sủng, Truyện Tiên HiệpĐại lục Thần Châu, trên đỉnh núi. Sương mù trắng xóa như mây như ảo ảnh trải dài mênh mông, quấn quanh núi non. Biển mây cuồn cuộn như phân cách trời và đất. Bỗng nhiên từ độ cao vô tận bên trên, một luồng kim quang chói lóa chiếu xuống, khí thế như khai thiên lập địa, rồi lại bị sương mù trắng xóa bao phủ nên không thể xuyên thấu qua. Ánh sáng dần dần tiêu tan, một ông lão tóc bạc từ từ hiện ra. Ông lão thong thả nâng tay lên khiến cho sương trắng sôi trào dữ dội, thiên địa rung chuyển, chẳng khác nào thuở hỗn độn sơ khai! Một số ngai tọa được sương trắng nâng lên lơ lửng. Chỉ thấy đầu và cuối đều sáng tựa sao trời, hai bên có tổng cộng bốn chỗ ngồi với hình dáng khác nhau. Ông lão ngồi xuống vị trí cuối cùng, lúc này ở đầu kia của tinh tọa đã có một bóng người, đó là đứa trẻ mặc yếm màu đỏ, tóc để chỏm trên đầu, đeo vòng vàng nơi cổ. Tuy gương mặt đứa trẻ bầu bĩnh nhưng giữa đầu mày lại toát lên sự uy nghiêm, giọng nói non nớt như tiếng trẻ đang bú sữa: "Thiên đạo sắp đổ sập, đám Đế… "Thật sự có loại gậy thọc phân đó á!" Chiếu Dạ siết chặt nắm tay: "Chờ ta phát hiện, bà đây đốt tất cả bọn chúng thành than!"Vân Thiêm Y cười: "Minh Hàn Đăng đâu?"Chiếu Dạ nhún vai: "Ta biết thế nào được."Cũng không phải Vân Thiêm Y làm khó bà ấy, Chiếu Dạ làm việc chính là tùy hứng như vậy.Bình thường điều tra, nàng đều phái Thố Vinh đi, lần này cũng gọi Thố Vinh tới nói cho lão nghe tình huống.Sau khi Thố Vinh nhận lệnh rời đi, Vân Thiêm Y nghênh đón vị khách thứ ba.Phục Quang chân nhân.Vừa nhìn thấy Vân Thiêm Y từ xa hắn ta đã hành lễ lớn với nàng.Vân Thiêm Y cười nói: "Lại đang làm gì vậy?""Cảm tạ Kiếm Đế tôn thượng, loại bỏ tai hoạ ngầm giúp Ma tu."Vân Thiêm Y nói: "Ngươi biết.""Vâng." Phục Quang chân nhân nói: "Tuy rằng Trận tu lão tổ đã che giấu, nhưng dường như c*̃ng tận lực để lại cho ta một chút manh mối.""Vậy giữa ngươi và Hải Nguyệt chân nhân, còn có Ma tu, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, hãy nói thật đi. Hiện tại là thời điểm mọi người c*̀ng tồn vong, đừng đợi đến lúc đại lục hỗn loạn mới hoàn toàn hối hận."Phục Quang chân nhân gật đầu, mặt lại lộ vẻ khó xử, thấp giọng nói: "Không biết ta có thể gặp tôn thượng một lát không?"Tôn thượng trong miệng hắn ta hẳn là là Tôn Thanh Y, hoặc là nai con chuyển thế c*̉a Tôn Thanh Y.Vân Thiêm Y nói thẳng: "Nàng ta ở trong ảo cảnh c*̉a Thú Đế tôn thượng, chờ ngươi nói xong, có thể gặp."Lúc này Đế Thiếu Cẩm đang ra ngoài liên hệ tu sĩ nhị phẩm mà hắn quen, không ở trên núi Mộ Kiếm.Phục Quang chân nhân liên tục gật đầu: "Tất nhiên ta sẽ biết gì nói nấy."Dứt lời, hắn ta thở dài: "Ta vẫn luôn bị Hải Nguyệt chân nhân lừa.""Ban đầu hắn đưa ra nhiều lý do khác nhau, hắn nói với ta rằng mọi chuyện đều là vì tìm kiếm và bảo vệ chuyển thế c*̉a tôn thượng, mãi cho đến kiếp thứ chín mới thôi, sau đó tự tay giáo dục.""Đương nhiên lúc ban đầu hắn không nói như vậy, hắn nói muốn liên tục giết tôn thượng chuyển thế, nhanh chóng để tôn thượng tới kiếp thứ chín, nhưng sau khi ta hết lòng khuyên can, hắn thay đổi suy nghĩ, đáng buồn là lúc đó ta còn vui mừng, ai ngờ đây chỉ là một vở diễn.""Muốn cho ta đồng ý sớm tìm được chuyển thế c*̉a tôn thượng, trước hết đưa ra một phương án ta tuyệt đối không thể đồng ý, lại để ta 'thay đổi' hành vi của hắn, vậy thì quá trình khuyên nhủ hao tổn tinh thần sẽ làm ta theo bản năng tán thành bị phương án được “thay đổi”."Cắt ngang một chút." Vân Thiêm Y hỏi: "Hắn tìm chuyển thế c*̉a Tôn Thanh Y cần thông qua ngươi?""Trên thế giới này, chỉ có ta mới có thể nhanh chóng tìm được chuyển thế c*̉a tôn thượng, giữa ta và tôn thượng có huyết hồn khế ước. Kiếm Đế chí tôn cầm Huyết Ngưng Châu c*̉a tôn thượng, nếu kết hợp với Ấn Luân Hồi, cũng sẽ tìm được tôn thượng rất nhanh."Tất nhiên là Hải Nguyệt chân nhân không biết chuyện Huyết Ngưng Châu, muốn tìm được Tôn Thanh Y, chỉ có thể lừa Phục Quang chân nhân."Sau đó thì sao?""Đối với các Ma tu, lí do c*̉a hắn là xây dựng lại Hải Vực, qua nhiều năm như vậy, tu sĩ Ma tu sống nhờ địa bàn c*̉a người khác cũng chẳng dễ chịu gì. Tuy rằng Yêu tu thú tộc nhiệt tình hiếu khách, nhưng các Yêu tu nhân tộc... đặc biệt là mấy năm nay càng thêm quá đáng, quả thực là càng ngày càng quá mức. Mâu thuẫn giữa Yêu tu và Ma tu không ngừng trở nên gay gắt."Vân Thiêm Y thầm nghĩ, đây chỉ sợ là chuyện tốt mà Tình tu mai phục giữa hai bên làm."Hành động thực tế c*̉a hắn... còn phải xin Kiếm Đế chí tôn chỉ rõ.""Phỏng đoán sơ bộ là muốn khiến đại lục hỗn loạn, thiên đạo mất cân bằng." Thiên đạo vốn đã có xu thế sụp đổ, nếu không có Đế Tôn mới xuất hiện, chắc chắn sụp đổ.Đến lúc đó, sẽ xảy ra chuyện gì…Ai cũng không biết."Sao lại có loại người như vậy chứ." Phục Quang chân nhân nhíu mày: "Tu đạo không vì phi thăng, không vì thương sinh linh, chỉ vì hủy thiên diệt địa? Bọn họ có thể được chỗ tốt gì!"Vân Thiêm Y biết đâu được.Giữa nàng và đám gậy thọc phân e sợ thiên hạ không loạn không có bất kỳ thấu hiểm và cảm thông nào.Có điều, âm mưu lớn như vậy, tất nhiên vẫn có lợi ích thôi thúc.Không thể nào chỉ là vì rảnh rỗi đúng không?"Có lẽ, đối phương muốn thành lập quy tắc đại lục hoàn toàn mới." Vân Thiêm Y than thở: "Tự biết phi thăng vô vọng, nên không muốn có thêm vị Đế Tôn nào khác xuất hiện.""Tiểu nhân!"Phục Quang chân nhân hừ một tiếng.Vân Thiêm Y hỏi hắn ta: "Ngươi có quen biết Tình tu nào đáng tin không?"Phục Quang chân nhân cười khổ: "Quen thì có quen vài người, nhưng đáng tin... Hiện tại ta không biết còn có thể tin tưởng người nào."