Tác giả:

1   Ta là tiểu nữ nhi út của phủ Vĩnh Xương hầu.    Từ nhỏ đã được phụ mẫu nuông chiều, ca ca tỷ tỷ sủng ái, nuôi thành kẻ không coi ai ra gì.    Hôm nay thì trêu mèo chọc chó, ngày mai lại trèo tường leo cây, chẳng có chút dáng dấp khuê tú danh môn nào.    Bởi vậy dù thân phận cao quý, dung mạo xinh đẹp, nhưng đến tuổi cập kê vẫn không có ai đến cửa cầu thân.    Chuyện này làm phụ mẫu ta lo sầu khổ sở.   Ta thì chẳng chút vội vàng.   “Xuất giá có gì hay? Vừa phải hầu hạ cả phu gia, lại phải đề phòng thiếp thất, sao bằng hiện tại ta tiêu d.a.o tự tại.”    Ta ngồi trong trà lâu, oán thán với nha hoàn bên người.   Hôm nay vừa tỉnh dậy, liền nghe hạ nhân trong phủ nói mẫu thân đã đi chùa Pháp Hoa từ sáng.    Bà đến chùa Pháp Hoa chỉ vì một chuyện, cầu nhân duyên cho ta.    Theo ta hiểu, sau khi từ chùa Pháp Hoa trở về, bà nhất định sẽ đến phủ Uy Bắc tướng quân, từ tay tướng quân phu nhân tìm về một đống họa tượng nam tử cho ta chọn lựa.   Để tránh phiền phức, ta quyết định hôm nay sẽ…

Chương 24

Ta Là Bạch Nguyệt Quang Yểu Mệnh Của Tể TướngTác giả: Khuyết DanhTruyện Cổ Đại, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không1   Ta là tiểu nữ nhi út của phủ Vĩnh Xương hầu.    Từ nhỏ đã được phụ mẫu nuông chiều, ca ca tỷ tỷ sủng ái, nuôi thành kẻ không coi ai ra gì.    Hôm nay thì trêu mèo chọc chó, ngày mai lại trèo tường leo cây, chẳng có chút dáng dấp khuê tú danh môn nào.    Bởi vậy dù thân phận cao quý, dung mạo xinh đẹp, nhưng đến tuổi cập kê vẫn không có ai đến cửa cầu thân.    Chuyện này làm phụ mẫu ta lo sầu khổ sở.   Ta thì chẳng chút vội vàng.   “Xuất giá có gì hay? Vừa phải hầu hạ cả phu gia, lại phải đề phòng thiếp thất, sao bằng hiện tại ta tiêu d.a.o tự tại.”    Ta ngồi trong trà lâu, oán thán với nha hoàn bên người.   Hôm nay vừa tỉnh dậy, liền nghe hạ nhân trong phủ nói mẫu thân đã đi chùa Pháp Hoa từ sáng.    Bà đến chùa Pháp Hoa chỉ vì một chuyện, cầu nhân duyên cho ta.    Theo ta hiểu, sau khi từ chùa Pháp Hoa trở về, bà nhất định sẽ đến phủ Uy Bắc tướng quân, từ tay tướng quân phu nhân tìm về một đống họa tượng nam tử cho ta chọn lựa.   Để tránh phiền phức, ta quyết định hôm nay sẽ… Đến khi ta đuổi theo, đã muộn. Ta nhảy xuống cùng nàng. Lúc đó, ta nghĩ gì nhỉ… Ta nghĩ, Ninh Nhi sống ta sống, Ninh Nhi c.h.ế.t ta c.h.ế.t. “c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t, một ngày không tìm được việc gì khác làm sao? Đường đường một vị Tể phụ đại nhân, chỉ biết vì nữ nhân mà tìm sống tìm c.h.ế.t.” Ninh Nhi tức giận, châu thoa trên tóc va loạn leng keng, còn vui tai hơn cả khúc nhạc trong cung yến. Ta không nhịn được cong mày cúi mắt, nơi đuôi mắt chân mày đã chẳng cần che giấu tình ý nữa. “Ninh Nhi dạy bảo rất đúng, đều là lỗi của ta.”  Ta dịu giọng dỗ dành. Ninh Nhi lườm ta một cái. Lúc này bên ngoài vang lên tiếng mắng, là Thẩm Cảnh Nghiệp lại uống say. “Tạ Lâm An, Đ* c*m th*! Ngươi rốt cuộc cho con gái ta uống bùa mê gì! Ta phải g.i.ế.t ngươi!” Hắn chửi ầm ĩ trong sân. “Hầu gia xin bớt giận, Tạ đại nhân cũng là tuổi trẻ tài cao, thân phận cao quý, sẽ không để tiểu thư chịu ủy khuất đâu.” “Đúng đó, đúng đó, nghĩ xem, ngày trước ngài và hắn ngang hàng, ngày sau hắn còn phải gọi ngài một tiếng nhạc phụ đại nhân, ngài muốn hành hạ thế nào thì hành hạ, chẳng phải vui sao?” Quả nhiên, tiếng mắng của Thẩm Cảnh Nghiệp nhỏ đi một chút. Nghe vậy, Ninh Nhi cũng “phụt” cười ra tiếng. Nụ cười trên mặt ta không đổi, trong lòng thì đã lặng lẽ ghi nhớ kẻ vừa nói. “Bây giờ có thể uống rượu hợp cẩn chưa?”  Ninh Nhi cười hỏi ta. Hỷ chúc ngay sau lưng nàng, ánh nến lay động, sắc vàng nhạt phủ lên hỷ phục đỏ thẫm, khiến nàng như tiên nữ hạ phàm.Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào MuốiMàn lụa khẽ lay. Trong thoáng chốc, ta ngỡ đây chỉ là một giấc mộng đẹp.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Sợ mộng tỉnh, ta vội vàng lấy rượu. Một chén cạn sạch, gò má Ninh Nhi ửng đỏ, mắt ánh ngấn nước. Nàng ghé sát tai ta, thở khẽ: “Tạ đại nhân, ta nghe họ nói, nam nhân qua hai mươi lăm tuổi thì bất lực rồi, chẳng biết thật giả.” Chén rượu rơi khỏi tay ta. Ta đưa tay tháo trâm châu trên tóc nàng, ép nàng xuống giường. “Phu nhân thử sẽ biết.” Mấy năm nay uống thuốc, quả nhiên không phí. Mãi đến sáng hôm sau, màn trướng lay động mới dừng lại. Tóc mai Ninh Nhi ướt đẫm, nàng không còn sức để trừng ta, chỉ cắn nhẹ vào vai ta. “Tạ Lâm An, chàng bắt nạt người.”  Giọng nàng nhỏ như muỗi, còn mang theo tiếng nức nở. Ta chỉ thấy tê dại cả người. “Đều là lỗi của ta.”  Ta ôm nàng vào lòng, dịu giọng dỗ dành. Nàng dụi vào n.g.ự.c ta, tìm một chỗ thoải mái. “Tạ Lâm An, ta thật ra đã thích chàng từ rất, rất lâu rồi.” “Ta cũng vậy.” “Lần này chúng ta nhất định phải dài lâu.” “Ừ.” Lần này, Ninh Nhi của ta nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi. (Hoàn)  

Đến khi ta đuổi theo, đã muộn.

 

Ta nhảy xuống cùng nàng.

 

Lúc đó, ta nghĩ gì nhỉ…

 

Ta nghĩ, Ninh Nhi sống ta sống, Ninh Nhi c.h.ế.t ta c.h.ế.t.

 

“c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t, một ngày không tìm được việc gì khác làm sao? Đường đường một vị Tể phụ đại nhân, chỉ biết vì nữ nhân mà tìm sống tìm c.h.ế.t.”

 

Ninh Nhi tức giận, châu thoa trên tóc va loạn leng keng, còn vui tai hơn cả khúc nhạc trong cung yến.

 

Ta không nhịn được cong mày cúi mắt, nơi đuôi mắt chân mày đã chẳng cần che giấu tình ý nữa.

 

“Ninh Nhi dạy bảo rất đúng, đều là lỗi của ta.” 

 

Ta dịu giọng dỗ dành.

 

Ninh Nhi lườm ta một cái.

 

Lúc này bên ngoài vang lên tiếng mắng, là Thẩm Cảnh Nghiệp lại uống say.

 

“Tạ Lâm An, Đ* c*m th*! Ngươi rốt cuộc cho con gái ta uống bùa mê gì! Ta phải g.i.ế.t ngươi!”

 

Hắn chửi ầm ĩ trong sân.

 

“Hầu gia xin bớt giận, Tạ đại nhân cũng là tuổi trẻ tài cao, thân phận cao quý, sẽ không để tiểu thư chịu ủy khuất đâu.”

 

“Đúng đó, đúng đó, nghĩ xem, ngày trước ngài và hắn ngang hàng, ngày sau hắn còn phải gọi ngài một tiếng nhạc phụ đại nhân, ngài muốn hành hạ thế nào thì hành hạ, chẳng phải vui sao?”

 

Quả nhiên, tiếng mắng của Thẩm Cảnh Nghiệp nhỏ đi một chút.

 

Nghe vậy, Ninh Nhi cũng “phụt” cười ra tiếng.

 

Nụ cười trên mặt ta không đổi, trong lòng thì đã lặng lẽ ghi nhớ kẻ vừa nói.

 

“Bây giờ có thể uống rượu hợp cẩn chưa?” 

 

Ninh Nhi cười hỏi ta.

 

Hỷ chúc ngay sau lưng nàng, ánh nến lay động, sắc vàng nhạt phủ lên hỷ phục đỏ thẫm, khiến nàng như tiên nữ hạ phàm.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Màn lụa khẽ lay.

 

Trong thoáng chốc, ta ngỡ đây chỉ là một giấc mộng đẹp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sợ mộng tỉnh, ta vội vàng lấy rượu.

 

Một chén cạn sạch, gò má Ninh Nhi ửng đỏ, mắt ánh ngấn nước.

 

Nàng ghé sát tai ta, thở khẽ:

 

“Tạ đại nhân, ta nghe họ nói, nam nhân qua hai mươi lăm tuổi thì bất lực rồi, chẳng biết thật giả.”

 

Chén rượu rơi khỏi tay ta.

 

Ta đưa tay tháo trâm châu trên tóc nàng, ép nàng xuống giường.

 

“Phu nhân thử sẽ biết.”

 

Mấy năm nay uống thuốc, quả nhiên không phí.

 

Mãi đến sáng hôm sau, màn trướng lay động mới dừng lại.

 

Tóc mai Ninh Nhi ướt đẫm, nàng không còn sức để trừng ta, chỉ cắn nhẹ vào vai ta.

 

“Tạ Lâm An, chàng bắt nạt người.” 

 

Giọng nàng nhỏ như muỗi, còn mang theo tiếng nức nở.

 

Ta chỉ thấy tê dại cả người.

 

“Đều là lỗi của ta.” 

 

Ta ôm nàng vào lòng, dịu giọng dỗ dành.

 

Nàng dụi vào n.g.ự.c ta, tìm một chỗ thoải mái.

 

“Tạ Lâm An, ta thật ra đã thích chàng từ rất, rất lâu rồi.”

 

“Ta cũng vậy.”

 

“Lần này chúng ta nhất định phải dài lâu.”

 

“Ừ.”

 

Lần này, Ninh Nhi của ta nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.

 

(Hoàn)

 

 

Ta Là Bạch Nguyệt Quang Yểu Mệnh Của Tể TướngTác giả: Khuyết DanhTruyện Cổ Đại, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không1   Ta là tiểu nữ nhi út của phủ Vĩnh Xương hầu.    Từ nhỏ đã được phụ mẫu nuông chiều, ca ca tỷ tỷ sủng ái, nuôi thành kẻ không coi ai ra gì.    Hôm nay thì trêu mèo chọc chó, ngày mai lại trèo tường leo cây, chẳng có chút dáng dấp khuê tú danh môn nào.    Bởi vậy dù thân phận cao quý, dung mạo xinh đẹp, nhưng đến tuổi cập kê vẫn không có ai đến cửa cầu thân.    Chuyện này làm phụ mẫu ta lo sầu khổ sở.   Ta thì chẳng chút vội vàng.   “Xuất giá có gì hay? Vừa phải hầu hạ cả phu gia, lại phải đề phòng thiếp thất, sao bằng hiện tại ta tiêu d.a.o tự tại.”    Ta ngồi trong trà lâu, oán thán với nha hoàn bên người.   Hôm nay vừa tỉnh dậy, liền nghe hạ nhân trong phủ nói mẫu thân đã đi chùa Pháp Hoa từ sáng.    Bà đến chùa Pháp Hoa chỉ vì một chuyện, cầu nhân duyên cho ta.    Theo ta hiểu, sau khi từ chùa Pháp Hoa trở về, bà nhất định sẽ đến phủ Uy Bắc tướng quân, từ tay tướng quân phu nhân tìm về một đống họa tượng nam tử cho ta chọn lựa.   Để tránh phiền phức, ta quyết định hôm nay sẽ… Đến khi ta đuổi theo, đã muộn. Ta nhảy xuống cùng nàng. Lúc đó, ta nghĩ gì nhỉ… Ta nghĩ, Ninh Nhi sống ta sống, Ninh Nhi c.h.ế.t ta c.h.ế.t. “c.h.ế.t c.h.ế.t c.h.ế.t, một ngày không tìm được việc gì khác làm sao? Đường đường một vị Tể phụ đại nhân, chỉ biết vì nữ nhân mà tìm sống tìm c.h.ế.t.” Ninh Nhi tức giận, châu thoa trên tóc va loạn leng keng, còn vui tai hơn cả khúc nhạc trong cung yến. Ta không nhịn được cong mày cúi mắt, nơi đuôi mắt chân mày đã chẳng cần che giấu tình ý nữa. “Ninh Nhi dạy bảo rất đúng, đều là lỗi của ta.”  Ta dịu giọng dỗ dành. Ninh Nhi lườm ta một cái. Lúc này bên ngoài vang lên tiếng mắng, là Thẩm Cảnh Nghiệp lại uống say. “Tạ Lâm An, Đ* c*m th*! Ngươi rốt cuộc cho con gái ta uống bùa mê gì! Ta phải g.i.ế.t ngươi!” Hắn chửi ầm ĩ trong sân. “Hầu gia xin bớt giận, Tạ đại nhân cũng là tuổi trẻ tài cao, thân phận cao quý, sẽ không để tiểu thư chịu ủy khuất đâu.” “Đúng đó, đúng đó, nghĩ xem, ngày trước ngài và hắn ngang hàng, ngày sau hắn còn phải gọi ngài một tiếng nhạc phụ đại nhân, ngài muốn hành hạ thế nào thì hành hạ, chẳng phải vui sao?” Quả nhiên, tiếng mắng của Thẩm Cảnh Nghiệp nhỏ đi một chút. Nghe vậy, Ninh Nhi cũng “phụt” cười ra tiếng. Nụ cười trên mặt ta không đổi, trong lòng thì đã lặng lẽ ghi nhớ kẻ vừa nói. “Bây giờ có thể uống rượu hợp cẩn chưa?”  Ninh Nhi cười hỏi ta. Hỷ chúc ngay sau lưng nàng, ánh nến lay động, sắc vàng nhạt phủ lên hỷ phục đỏ thẫm, khiến nàng như tiên nữ hạ phàm.Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào MuốiMàn lụa khẽ lay. Trong thoáng chốc, ta ngỡ đây chỉ là một giấc mộng đẹp.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Sợ mộng tỉnh, ta vội vàng lấy rượu. Một chén cạn sạch, gò má Ninh Nhi ửng đỏ, mắt ánh ngấn nước. Nàng ghé sát tai ta, thở khẽ: “Tạ đại nhân, ta nghe họ nói, nam nhân qua hai mươi lăm tuổi thì bất lực rồi, chẳng biết thật giả.” Chén rượu rơi khỏi tay ta. Ta đưa tay tháo trâm châu trên tóc nàng, ép nàng xuống giường. “Phu nhân thử sẽ biết.” Mấy năm nay uống thuốc, quả nhiên không phí. Mãi đến sáng hôm sau, màn trướng lay động mới dừng lại. Tóc mai Ninh Nhi ướt đẫm, nàng không còn sức để trừng ta, chỉ cắn nhẹ vào vai ta. “Tạ Lâm An, chàng bắt nạt người.”  Giọng nàng nhỏ như muỗi, còn mang theo tiếng nức nở. Ta chỉ thấy tê dại cả người. “Đều là lỗi của ta.”  Ta ôm nàng vào lòng, dịu giọng dỗ dành. Nàng dụi vào n.g.ự.c ta, tìm một chỗ thoải mái. “Tạ Lâm An, ta thật ra đã thích chàng từ rất, rất lâu rồi.” “Ta cũng vậy.” “Lần này chúng ta nhất định phải dài lâu.” “Ừ.” Lần này, Ninh Nhi của ta nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi. (Hoàn)  

Chương 24