01. Thức dậy sau khi ngủ một giấc, Lục Phong biến thành mèo con của Du Am, có bộ lông xù xù. 02. Lúc đầu, Lục Phong vẫn chưa phát hiện tình trạng của bản thân, ngủ đến mơ mơ màng màng, cảm thấy bản thân vẫn đang ở trong mộng cho đến khi nhìn thấy đối thủ của mình đang tiến về phía này. Du Am vốn cao hơn cậu ta nửa cái đầu, nhưng nhìn từ góc độ này, cậu ta cảm thấy Du Am như cao năm mét. Du Am cao năm mét, với khuôn mặt đáng chết, nói với cậu bằng một giọng điệu thân thiện mà Lục Phong chưa từng được nghe thấy trước đây. "Bảo Bối, anh đi học, em ở nhà phải ngoan ngoãn." Lục Phong nghĩ: "Mẹ kiếp, mày là ai?" Nhưng thực tế, cậu duỗi người và chỉ phát ra một âm thanh "Meo." Du Am: "Thật ngoan." Lục Phong: "......" 03. Lại nói tiếp, Lục Phong cũng không rõ bản thân và Du Am vì sao lại trở thành đối thủ một mất một còn. Du Am là một học bá trong trường cao trung, đừng nói là trong toàn khối, trong toàn thành phố cũng được xếp hạng cao. Tuy rằng ngày thường không nói lời nào, đối với người…
Chương 34: Phiên Ngoại 3
Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Mèo Con, Mà Tôi Muốn Thiến NóTác giả: Xuân Nhật Phụ HuyênTruyện Đam Mỹ01. Thức dậy sau khi ngủ một giấc, Lục Phong biến thành mèo con của Du Am, có bộ lông xù xù. 02. Lúc đầu, Lục Phong vẫn chưa phát hiện tình trạng của bản thân, ngủ đến mơ mơ màng màng, cảm thấy bản thân vẫn đang ở trong mộng cho đến khi nhìn thấy đối thủ của mình đang tiến về phía này. Du Am vốn cao hơn cậu ta nửa cái đầu, nhưng nhìn từ góc độ này, cậu ta cảm thấy Du Am như cao năm mét. Du Am cao năm mét, với khuôn mặt đáng chết, nói với cậu bằng một giọng điệu thân thiện mà Lục Phong chưa từng được nghe thấy trước đây. "Bảo Bối, anh đi học, em ở nhà phải ngoan ngoãn." Lục Phong nghĩ: "Mẹ kiếp, mày là ai?" Nhưng thực tế, cậu duỗi người và chỉ phát ra một âm thanh "Meo." Du Am: "Thật ngoan." Lục Phong: "......" 03. Lại nói tiếp, Lục Phong cũng không rõ bản thân và Du Am vì sao lại trở thành đối thủ một mất một còn. Du Am là một học bá trong trường cao trung, đừng nói là trong toàn khối, trong toàn thành phố cũng được xếp hạng cao. Tuy rằng ngày thường không nói lời nào, đối với người… 4.Du Am đã tắt đèn trong phòng, nếu hắn không tắt đèn, Lục Phong sẽ thấy hắn bắt đầu đỏ mặt.Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ có ánh sáng từ tòa nhà đối diện chiếu vào.Lục Phong cảm thấy giường lún xuống, chăn bông bị vén lên kêu sột soạt, sau đó cậu cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Du Am, trong bóng tối có thể nhìn thấy một chút tĩnh điện lóe lên, tựa như ánh sao.Một cách tự nhiên, cả hai nằm úp mặt vào nhau, nép vào chăn bông và bắt đầu hôn nhau.Lục Phong cảm thấy bản thân như say rượu, đầu óc choáng váng, cả giường nóng rực, là mùi của Du Am.Cậu không biết rằng hôn nhau có thể dày vò đến như vậy, Du Am chỉ m*t và hôn môi, hôn lưỡi cậu từng chút một, thậm chí còn nghe thấy một chút âm thanh tiếng nước đáng xấu hổ trong căn phòng tối đen.Môi Du Am hơi dời ra, Lục Phong liền há miệng th* d*c, trước khi Du Am tiến đến một lần nữa, cậu đưa tay vòng lấy cổ Du Am rồi tiếp tục hôn.Du Am tranh thủ ôm chầm lấy cậu, bốn chân hai người đan vào nhau là cử chỉ thân mật nhất, trùm chăn ngăn lại toàn bộ không khí lạnh bên ngoài, chỉ còn lại ôm, hôn và s* s**ng.Cuối cùng thì nó kết thúc bằng một nụ hôn.Lục Phong thích hôn, Du Am cũng thích hôn, thân thể dính nhau, hôn dù cho trên giường có lộn xộn như thế nào.Sau khi cao trào qua đi, trong lòng Lục Phong đột nhiên tràn đầy một chút không nói nên lời, trong lòng có chút buồn bực.Cậu trầm giọng hỏi: "Có phải lúc trước anh ghét em không."Du Am không ngờ rằng cậu lại đột ngột hỏi điều này, hắn hôn lên cái chóp mũi đầy mồ hôi của Lục Phong, nói: "Không phải, anh rất thích em, chỉ là vì sợ em ghét bỏ anh."Hai người lại bắt đầu hôn nhau, mọi thứ tan chảy giữa môi và lưỡi..
4.
Du Am đã tắt đèn trong phòng, nếu hắn không tắt đèn, Lục Phong sẽ thấy hắn bắt đầu đỏ mặt.
Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ có ánh sáng từ tòa nhà đối diện chiếu vào.
Lục Phong cảm thấy giường lún xuống, chăn bông bị vén lên kêu sột soạt, sau đó cậu cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Du Am, trong bóng tối có thể nhìn thấy một chút tĩnh điện lóe lên, tựa như ánh sao.
Một cách tự nhiên, cả hai nằm úp mặt vào nhau, nép vào chăn bông và bắt đầu hôn nhau.
Lục Phong cảm thấy bản thân như say rượu, đầu óc choáng váng, cả giường nóng rực, là mùi của Du Am.
Cậu không biết rằng hôn nhau có thể dày vò đến như vậy, Du Am chỉ m*t và hôn môi, hôn lưỡi cậu từng chút một, thậm chí còn nghe thấy một chút âm thanh tiếng nước đáng xấu hổ trong căn phòng tối đen.
Môi Du Am hơi dời ra, Lục Phong liền há miệng th* d*c, trước khi Du Am tiến đến một lần nữa, cậu đưa tay vòng lấy cổ Du Am rồi tiếp tục hôn.
Du Am tranh thủ ôm chầm lấy cậu, bốn chân hai người đan vào nhau là cử chỉ thân mật nhất, trùm chăn ngăn lại toàn bộ không khí lạnh bên ngoài, chỉ còn lại ôm, hôn và s* s**ng.
Cuối cùng thì nó kết thúc bằng một nụ hôn.
Lục Phong thích hôn, Du Am cũng thích hôn, thân thể dính nhau, hôn dù cho trên giường có lộn xộn như thế nào.
Sau khi cao trào qua đi, trong lòng Lục Phong đột nhiên tràn đầy một chút không nói nên lời, trong lòng có chút buồn bực.
Cậu trầm giọng hỏi: "Có phải lúc trước anh ghét em không."
Du Am không ngờ rằng cậu lại đột ngột hỏi điều này, hắn hôn lên cái chóp mũi đầy mồ hôi của Lục Phong, nói: "Không phải, anh rất thích em, chỉ là vì sợ em ghét bỏ anh."
Hai người lại bắt đầu hôn nhau, mọi thứ tan chảy giữa môi và lưỡi..
Đối Thủ Một Mất Một Còn Biến Thành Mèo Con, Mà Tôi Muốn Thiến NóTác giả: Xuân Nhật Phụ HuyênTruyện Đam Mỹ01. Thức dậy sau khi ngủ một giấc, Lục Phong biến thành mèo con của Du Am, có bộ lông xù xù. 02. Lúc đầu, Lục Phong vẫn chưa phát hiện tình trạng của bản thân, ngủ đến mơ mơ màng màng, cảm thấy bản thân vẫn đang ở trong mộng cho đến khi nhìn thấy đối thủ của mình đang tiến về phía này. Du Am vốn cao hơn cậu ta nửa cái đầu, nhưng nhìn từ góc độ này, cậu ta cảm thấy Du Am như cao năm mét. Du Am cao năm mét, với khuôn mặt đáng chết, nói với cậu bằng một giọng điệu thân thiện mà Lục Phong chưa từng được nghe thấy trước đây. "Bảo Bối, anh đi học, em ở nhà phải ngoan ngoãn." Lục Phong nghĩ: "Mẹ kiếp, mày là ai?" Nhưng thực tế, cậu duỗi người và chỉ phát ra một âm thanh "Meo." Du Am: "Thật ngoan." Lục Phong: "......" 03. Lại nói tiếp, Lục Phong cũng không rõ bản thân và Du Am vì sao lại trở thành đối thủ một mất một còn. Du Am là một học bá trong trường cao trung, đừng nói là trong toàn khối, trong toàn thành phố cũng được xếp hạng cao. Tuy rằng ngày thường không nói lời nào, đối với người… 4.Du Am đã tắt đèn trong phòng, nếu hắn không tắt đèn, Lục Phong sẽ thấy hắn bắt đầu đỏ mặt.Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ có ánh sáng từ tòa nhà đối diện chiếu vào.Lục Phong cảm thấy giường lún xuống, chăn bông bị vén lên kêu sột soạt, sau đó cậu cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Du Am, trong bóng tối có thể nhìn thấy một chút tĩnh điện lóe lên, tựa như ánh sao.Một cách tự nhiên, cả hai nằm úp mặt vào nhau, nép vào chăn bông và bắt đầu hôn nhau.Lục Phong cảm thấy bản thân như say rượu, đầu óc choáng váng, cả giường nóng rực, là mùi của Du Am.Cậu không biết rằng hôn nhau có thể dày vò đến như vậy, Du Am chỉ m*t và hôn môi, hôn lưỡi cậu từng chút một, thậm chí còn nghe thấy một chút âm thanh tiếng nước đáng xấu hổ trong căn phòng tối đen.Môi Du Am hơi dời ra, Lục Phong liền há miệng th* d*c, trước khi Du Am tiến đến một lần nữa, cậu đưa tay vòng lấy cổ Du Am rồi tiếp tục hôn.Du Am tranh thủ ôm chầm lấy cậu, bốn chân hai người đan vào nhau là cử chỉ thân mật nhất, trùm chăn ngăn lại toàn bộ không khí lạnh bên ngoài, chỉ còn lại ôm, hôn và s* s**ng.Cuối cùng thì nó kết thúc bằng một nụ hôn.Lục Phong thích hôn, Du Am cũng thích hôn, thân thể dính nhau, hôn dù cho trên giường có lộn xộn như thế nào.Sau khi cao trào qua đi, trong lòng Lục Phong đột nhiên tràn đầy một chút không nói nên lời, trong lòng có chút buồn bực.Cậu trầm giọng hỏi: "Có phải lúc trước anh ghét em không."Du Am không ngờ rằng cậu lại đột ngột hỏi điều này, hắn hôn lên cái chóp mũi đầy mồ hôi của Lục Phong, nói: "Không phải, anh rất thích em, chỉ là vì sợ em ghét bỏ anh."Hai người lại bắt đầu hôn nhau, mọi thứ tan chảy giữa môi và lưỡi..