Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 143: Sao lại là cô ấy nhỉ?

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Nhưng siêu thị này được trang hoàng đẹp mắt và cũng rất to.   Bố Tần và mẹ Tần trước kia mới chỉ xem qua diện tích kinh doanh trên giấy phép, bây giờ đích thân quan sát thực tế mới biết ba tầng siêu thị với hơn hai nghìn mét vuông to đến mức nào.    Quá chấn động luôn!    Dạo hết tầng một và tầng hai là tới tầng ba.    Bố Tần và mẹ Tần thấy phần lớn tầng ba được vây quanh bởi tường bao, chưa khai thác hết.    Có vẻ hơi lạ.     “Kiệt Tử, bên trong có gì thế?”, bố Tần hỏi.    “Đây là bí mật kinh doanh, bây giờ chưa tiện nói ra đâu. Miệng lưỡi thế gian phức tạp, nói lộ hết ra ngoài thì không kiếm được tiền nữa!”, Tần Kiệt ghé tới nói nhỏ với ông.    “Bí mật kinh doanh hả?”, bố Tần không phải kẻ ngốc, nghe tới bốn chữ này, ông lập tức hiểu ra dụng ý của con trai: “Ừm, không nhắc đến nữa, không thể để đối thủ cạnh tranh lấy được bí mật của mình! Không hỏi nữa, chúng ta ra ngoài thôi!”    “Đúng rồi, câu kia nói thế nào nhỉ, biết người biết ta…”    “Mẹ ơi, câu sau là trăm trận trăm thắng!”, Tần Kiệt bổ sung thêm.     “Đúng, đúng, đúng là trăm trận trăm thắng! Không nói mới tốt, không nói mới tốt! Suýt nữa làm hỏng việc lớn của Kiệt Tử rồi!”, mẹ Tần nói.    “Mẹ ơi, thực ra cũng không nghiêm trọng đến thế đâu!”, Tần Kiệt lắc đầu cười.    “Cứ phải cẩn thận chứ!”, mẹ Tần lại đảo mắt nhìn anh.    “Được, con nhớ kỹ rồi! Lối ra ở đằng trước, chúng ta ra ngoài thôi!”, Tần Kiệt nói.    “Ừm!”    Gia đình Tần Kiệt nhanh chóng ra khỏi siêu thị.    Xuống đến dưới tầng.    Nhìn tòa nhà Thái Tử và môi trường xung quanh.    Bố Tần và mẹ Tần càng nhìn càng thấy kích động.    Ba tầng lầu nay do con trai mình mở ra đấy.    Nếu không được tận mắt chứng kiến chuyện này thì nói thế nào họ cũng không dám tin.    Con trai mình có tiền đồ rồi.    Nhà họ Tần có người kế tục rồi!    Bố Tần và mẹ Tần cùng cười. Ngày mồng Tám đầu năm, cả ba người trong gia đình Tần Kiệt đều rất vui vẻ.   Nhất là bố mẹ của anh, suốt cả ngày, họ vẫn mải mê đắm chìm trong niềm vui sướng khi biết con trai mình là ông chủ.    Phấn khởi tới tận mười giờ tối, họ mới không chịu nổi cơn buồn ngủ, đành phải tiến vào mộng đẹp.    Sau khi thấy bố mẹ đi ngủ, Tần Kiệt cũng thoải mái hơn nhiều.    Hôm nay đánh dấu khởi đầu mới của gia đình họ.    Kể từ ngày hôm nay, lịch sử của nhà họ Tần chính thức bắt đầu thay đổi.    Thấy bố mẹ ngủ say, Tần Kiệt tắm qua một cái, chui vào ổ chăn, chuẩn bị đi ngủ.    Reng reng reng ~    Tiếng chuông điện thoại của anh đột ngột vang lên.    Nửa đêm nửa hôm rồi, ai còn gọi điện thoại vào giờ này nhỉ.    Liệu là ai nhỉ?    Chẳng lẽ là Tần Tuyết?    Ừm, chắc là thế rồi.    Cô nhóc này, nửa đêm nửa hôm, chắc lại tơ tưởng tương tư rồi.    Khà khà~    Tần Kiệt bò dậy, quơ lấy điện thoại.    Anh chẳng buồn nhìn dãy số hiển thị đã bắt máy: “Tuyết Nhi, muộn thế này rồi, chưa ngủ à?”    “Giám đốc Tần, Tuyết Nhi là ai thế?”    Một giọng nữ khác đột nhiên vang lên trong điện thoại, nhưng không phải Tần Tuyết.    Tần Kiệt sững người, nhấc điện thoại ra nhìn lại, người gọi không phải Tần Tuyết, mà là Tô Nhuệ.    Trưởng phòng chăm sóc khách hàng của trung tâm chứng khoán Hán Xương khi ấy.  Sao lại là cô ấy nhỉ? 

 Nhưng siêu thị này được trang hoàng đẹp mắt và cũng rất to.  

 

Bố Tần và mẹ Tần trước kia mới chỉ xem qua diện tích kinh doanh trên giấy phép, bây giờ đích thân quan sát thực tế mới biết ba tầng siêu thị với hơn hai nghìn mét vuông to đến mức nào.  

 

 

Quá chấn động luôn!  

 

 

Dạo hết tầng một và tầng hai là tới tầng ba.  

 

 

Bố Tần và mẹ Tần thấy phần lớn tầng ba được vây quanh bởi tường bao, chưa khai thác hết.  

 

 

Có vẻ hơi lạ.  

 

 

 

“Kiệt Tử, bên trong có gì thế?”, bố Tần hỏi.  

 

 

“Đây là bí mật kinh doanh, bây giờ chưa tiện nói ra đâu. Miệng lưỡi thế gian phức tạp, nói lộ hết ra ngoài thì không kiếm được tiền nữa!”, Tần Kiệt ghé tới nói nhỏ với ông.  

 

 

“Bí mật kinh doanh hả?”, bố Tần không phải kẻ ngốc, nghe tới bốn chữ này, ông lập tức hiểu ra dụng ý của con trai: “Ừm, không nhắc đến nữa, không thể để đối thủ cạnh tranh lấy được bí mật của mình! Không hỏi nữa, chúng ta ra ngoài thôi!”  

 

 

“Đúng rồi, câu kia nói thế nào nhỉ, biết người biết ta…”  

 

 

“Mẹ ơi, câu sau là trăm trận trăm thắng!”, Tần Kiệt bổ sung thêm.  

 

 

 

“Đúng, đúng, đúng là trăm trận trăm thắng! Không nói mới tốt, không nói mới tốt! Suýt nữa làm hỏng việc lớn của Kiệt Tử rồi!”, mẹ Tần nói.  

 

 

“Mẹ ơi, thực ra cũng không nghiêm trọng đến thế đâu!”, Tần Kiệt lắc đầu cười.  

 

 

“Cứ phải cẩn thận chứ!”, mẹ Tần lại đảo mắt nhìn anh.  

 

 

“Được, con nhớ kỹ rồi! Lối ra ở đằng trước, chúng ta ra ngoài thôi!”, Tần Kiệt nói.  

 

 

“Ừm!”  

 

 

Gia đình Tần Kiệt nhanh chóng ra khỏi siêu thị.  

 

 

Xuống đến dưới tầng.  

 

 

Nhìn tòa nhà Thái Tử và môi trường xung quanh.  

 

 

Bố Tần và mẹ Tần càng nhìn càng thấy kích động.  

 

 

Ba tầng lầu nay do con trai mình mở ra đấy.  

 

 

Nếu không được tận mắt chứng kiến chuyện này thì nói thế nào họ cũng không dám tin.  

 

 

Con trai mình có tiền đồ rồi.  

 

 

Nhà họ Tần có người kế tục rồi!  

 

 

Bố Tần và mẹ Tần cùng cười.

 

Ngày mồng Tám đầu năm, cả ba người trong gia đình Tần Kiệt đều rất vui vẻ.  

 

Nhất là bố mẹ của anh, suốt cả ngày, họ vẫn mải mê đắm chìm trong niềm vui sướng khi biết con trai mình là ông chủ.  

 

 

Phấn khởi tới tận mười giờ tối, họ mới không chịu nổi cơn buồn ngủ, đành phải tiến vào mộng đẹp.  

 

 

Sau khi thấy bố mẹ đi ngủ, Tần Kiệt cũng thoải mái hơn nhiều.  

 

 

Hôm nay đánh dấu khởi đầu mới của gia đình họ.  

 

 

Kể từ ngày hôm nay, lịch sử của nhà họ Tần chính thức bắt đầu thay đổi.  

 

 

Thấy bố mẹ ngủ say, Tần Kiệt tắm qua một cái, chui vào ổ chăn, chuẩn bị đi ngủ.  

 

 

Reng reng reng ~  

 

 

Tiếng chuông điện thoại của anh đột ngột vang lên.  

 

 

Nửa đêm nửa hôm rồi, ai còn gọi điện thoại vào giờ này nhỉ.  

 

 

Liệu là ai nhỉ?  

 

 

Chẳng lẽ là Tần Tuyết?  

 

 

Ừm, chắc là thế rồi.  

 

 

Cô nhóc này, nửa đêm nửa hôm, chắc lại tơ tưởng tương tư rồi.  

 

 

Khà khà~  

 

 

Tần Kiệt bò dậy, quơ lấy điện thoại.  

 

 

Anh chẳng buồn nhìn dãy số hiển thị đã bắt máy: “Tuyết Nhi, muộn thế này rồi, chưa ngủ à?”  

 

 

“Giám đốc Tần, Tuyết Nhi là ai thế?”  

 

 

Một giọng nữ khác đột nhiên vang lên trong điện thoại, nhưng không phải Tần Tuyết.  

 

 

Tần Kiệt sững người, nhấc điện thoại ra nhìn lại, người gọi không phải Tần Tuyết, mà là Tô Nhuệ.  

 

 

Trưởng phòng chăm sóc khách hàng của trung tâm chứng khoán Hán Xương khi ấy.  

Sao lại là cô ấy nhỉ? 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Nhưng siêu thị này được trang hoàng đẹp mắt và cũng rất to.   Bố Tần và mẹ Tần trước kia mới chỉ xem qua diện tích kinh doanh trên giấy phép, bây giờ đích thân quan sát thực tế mới biết ba tầng siêu thị với hơn hai nghìn mét vuông to đến mức nào.    Quá chấn động luôn!    Dạo hết tầng một và tầng hai là tới tầng ba.    Bố Tần và mẹ Tần thấy phần lớn tầng ba được vây quanh bởi tường bao, chưa khai thác hết.    Có vẻ hơi lạ.     “Kiệt Tử, bên trong có gì thế?”, bố Tần hỏi.    “Đây là bí mật kinh doanh, bây giờ chưa tiện nói ra đâu. Miệng lưỡi thế gian phức tạp, nói lộ hết ra ngoài thì không kiếm được tiền nữa!”, Tần Kiệt ghé tới nói nhỏ với ông.    “Bí mật kinh doanh hả?”, bố Tần không phải kẻ ngốc, nghe tới bốn chữ này, ông lập tức hiểu ra dụng ý của con trai: “Ừm, không nhắc đến nữa, không thể để đối thủ cạnh tranh lấy được bí mật của mình! Không hỏi nữa, chúng ta ra ngoài thôi!”    “Đúng rồi, câu kia nói thế nào nhỉ, biết người biết ta…”    “Mẹ ơi, câu sau là trăm trận trăm thắng!”, Tần Kiệt bổ sung thêm.     “Đúng, đúng, đúng là trăm trận trăm thắng! Không nói mới tốt, không nói mới tốt! Suýt nữa làm hỏng việc lớn của Kiệt Tử rồi!”, mẹ Tần nói.    “Mẹ ơi, thực ra cũng không nghiêm trọng đến thế đâu!”, Tần Kiệt lắc đầu cười.    “Cứ phải cẩn thận chứ!”, mẹ Tần lại đảo mắt nhìn anh.    “Được, con nhớ kỹ rồi! Lối ra ở đằng trước, chúng ta ra ngoài thôi!”, Tần Kiệt nói.    “Ừm!”    Gia đình Tần Kiệt nhanh chóng ra khỏi siêu thị.    Xuống đến dưới tầng.    Nhìn tòa nhà Thái Tử và môi trường xung quanh.    Bố Tần và mẹ Tần càng nhìn càng thấy kích động.    Ba tầng lầu nay do con trai mình mở ra đấy.    Nếu không được tận mắt chứng kiến chuyện này thì nói thế nào họ cũng không dám tin.    Con trai mình có tiền đồ rồi.    Nhà họ Tần có người kế tục rồi!    Bố Tần và mẹ Tần cùng cười. Ngày mồng Tám đầu năm, cả ba người trong gia đình Tần Kiệt đều rất vui vẻ.   Nhất là bố mẹ của anh, suốt cả ngày, họ vẫn mải mê đắm chìm trong niềm vui sướng khi biết con trai mình là ông chủ.    Phấn khởi tới tận mười giờ tối, họ mới không chịu nổi cơn buồn ngủ, đành phải tiến vào mộng đẹp.    Sau khi thấy bố mẹ đi ngủ, Tần Kiệt cũng thoải mái hơn nhiều.    Hôm nay đánh dấu khởi đầu mới của gia đình họ.    Kể từ ngày hôm nay, lịch sử của nhà họ Tần chính thức bắt đầu thay đổi.    Thấy bố mẹ ngủ say, Tần Kiệt tắm qua một cái, chui vào ổ chăn, chuẩn bị đi ngủ.    Reng reng reng ~    Tiếng chuông điện thoại của anh đột ngột vang lên.    Nửa đêm nửa hôm rồi, ai còn gọi điện thoại vào giờ này nhỉ.    Liệu là ai nhỉ?    Chẳng lẽ là Tần Tuyết?    Ừm, chắc là thế rồi.    Cô nhóc này, nửa đêm nửa hôm, chắc lại tơ tưởng tương tư rồi.    Khà khà~    Tần Kiệt bò dậy, quơ lấy điện thoại.    Anh chẳng buồn nhìn dãy số hiển thị đã bắt máy: “Tuyết Nhi, muộn thế này rồi, chưa ngủ à?”    “Giám đốc Tần, Tuyết Nhi là ai thế?”    Một giọng nữ khác đột nhiên vang lên trong điện thoại, nhưng không phải Tần Tuyết.    Tần Kiệt sững người, nhấc điện thoại ra nhìn lại, người gọi không phải Tần Tuyết, mà là Tô Nhuệ.    Trưởng phòng chăm sóc khách hàng của trung tâm chứng khoán Hán Xương khi ấy.  Sao lại là cô ấy nhỉ? 

Chương 143: Sao lại là cô ấy nhỉ?