Tác giả:

“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…

Chương 144: Thư ký ngự dụng tháp tùng?

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Nửa đêm nửa hôm rồi, có chuyện gì chăng?   “Ồ, hóa ra là trưởng phòng Tô à? Không biết muộn thế này mà trưởng phòng Tô vẫn chưa đi nghỉ có vì chuyện gì không?”    “Giám đốc Tần cũng chưa ngủ đấy thôi!”    “Khà khà, vừa chui vào ổ chăn, vẫn bị trưởng phòng Tô đánh thức đấy thôi!”    “Thế hả? Xin lỗi, xin lỗi, tất cả là lỗi của tôi. Hay là tôi qua đó làm ấm ổ chăn giúp giám đốc Tần nha?”, Tô Nhuệ nói qua điện thoại.     Tần Kiệt: “…”    Ơ cái cô này.    Đêm hôm khuya khoắt mà nói những câu này là dụ dỗ người ta phạm tội một cách lộ liễu đấy nhé.    “Khụ khụ~”     Tần Kiệt ho khan vài cái: “Đừng đùa nữa. Trưởng phòng Tô, có gì cứ nói thẳng đi, ngày mai tôi còn công việc mà.”    “Đùa với anh thôi, giám đốc Tần đừng để bụng nhé!”, Tô Nhuệ cười, sau đó nghiêm túc hơn: “Tôi đã suy nghĩ kỹ càng về chuyện mà giám đốc Tần nói hôm qua rồi, tôi quyết định từ chức!”    “Ồ, thế hả? Được đó nha, chúc mừng trưởng phòng Tô!”, giọng điệu của Tần Kiệt có vẻ hờ hững, chẳng hề thấy bất ngờ.    Bây giờ đã là năm 2008 rồi, kể từ năm 2007, thị trường chứng khoán bắt đầu lao dốc thẳng một đường, không nhìn thấy tận cùng.    Không ai biết những ngày tháng ấy bao giờ mới kết thúc.    Là một trưởng phòng chăm sóc khách hàng, Tô Nhuệ rất chú trọng tới doanh số.    Không có doanh số, cô ấy không được trích phần trăm.    Không có hoa hồng thì ngày tháng của cô ấy khó sống lắm!    “Giám đốc Tần, đây là đề xuất mà anh đưa ra cho tôi lúc trước, bây giờ tôi từ chức rồi, sao anh không có phản ứng nào thế?”, trong điện thoại, Tô Nhuệ có vẻ oán trách.    “Hờ hờ, trưởng phòng Tô à, nếu tôi nhớ không nhầm thì tôi đã đề nghị với cô từ tận ba tháng trước cơ. Bây giờ đã sang năm 2008 rồi cô mới xin từ chức, nguyên nhân là gì, không cần tôi phải nói, chắc cô cũng hiểu. Oán trách tôi làm gì? Cô có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi, đừng vòng vo chi nữa!”    Tần Kiệt nói thẳng thừng.    “Chẳng có chuyện gì giấu được giám đốc Tần mà! Được rồi, là thế này, tôi nói thẳng nhé!”    Tô Nhuệ ngừng lại trong thoáng chốc: “Tôi quyết định rồi, ngày mai sẽ đầu quân cho giám đốc Tần! Chỉ cần anh chấp nhận tôi, để tôi làm thư ký ngự dụng tháp tùng hoặc sắp xếp tôi hầu hạ riêng cho một mình anh đều được, chỉ cần cho tôi đi theo anh là được, giám đốc Tần, anh thấy thế nào?”    Phụt~    Thư ký ngự dụng tháp tùng?    Hầu hạ riêng mình tôi?    Nghĩ tới vóc dáng nóng bỏng của Tô Nhuệ, không thể không thừa nhận, thực sự rất mê hoặc!    Nhất là khi cô ấy đi đường cứ lắc qua lắc lại, khiến người ta hâm mộ vô cùng.    Thằng đàn ông bình thường nào cũng muốn đớp một miếng.    Nhưng Tần Kiệt có Tần Tuyết rồi mà.    Không thể ăn thêm được nữa, nếu không sẽ bị chướng bụng mất.    “Khụ khụ~”    Tần Kiệt ho khan thêm vài cái: “Trưởng phòng Tô biết đùa thật đấy, tôi mở siêu thị cơ mà! Cô là người làm chứng khoán, cô theo tới chỗ tôi, khác gì lấy dao mổ trâu giết gà?”    “Không sao đâu, tôi coi trọng tương lai của giám đốc Tần!”, Tô Nhuệ vẫn không chịu buông tha, không chịu bỏ cuộc.    Tần Kiệt im lặng.    Nói thật lòng, bây giờ siêu thị Kiệt Tuyết đã đi vào quỹ đạo, hiện lại là năm 2008 rồi.    Trong năm nay, rất nhiều sự kiện lớn sẽ diễn ra.    Ví dụ như lễ tuyển chọn người rước đuốc và lễ truyền lửa đuốc cho Olympic.    Ví dụ như lễ khai mạc thế vận hội Olympic vào tháng 8.  Sau thế vận hội, khủng hoảng kinh tế tài chính toàn cầu sẽ lan tới trong nước. Đến lúc đó, rất nhiều doanh nghiệp quốc nội sẽ phá sản. 

 Nửa đêm nửa hôm rồi, có chuyện gì chăng?  

 

“Ồ, hóa ra là trưởng phòng Tô à? Không biết muộn thế này mà trưởng phòng Tô vẫn chưa đi nghỉ có vì chuyện gì không?”  

 

 

“Giám đốc Tần cũng chưa ngủ đấy thôi!”  

 

 

“Khà khà, vừa chui vào ổ chăn, vẫn bị trưởng phòng Tô đánh thức đấy thôi!”  

 

 

“Thế hả? Xin lỗi, xin lỗi, tất cả là lỗi của tôi. Hay là tôi qua đó làm ấm ổ chăn giúp giám đốc Tần nha?”, Tô Nhuệ nói qua điện thoại.  

 

 

 

Tần Kiệt: “…”  

 

 

Ơ cái cô này.  

 

 

Đêm hôm khuya khoắt mà nói những câu này là dụ dỗ người ta phạm tội một cách lộ liễu đấy nhé.  

 

 

“Khụ khụ~”  

 

 

 

Tần Kiệt ho khan vài cái: “Đừng đùa nữa. Trưởng phòng Tô, có gì cứ nói thẳng đi, ngày mai tôi còn công việc mà.”  

 

 

“Đùa với anh thôi, giám đốc Tần đừng để bụng nhé!”, Tô Nhuệ cười, sau đó nghiêm túc hơn: “Tôi đã suy nghĩ kỹ càng về chuyện mà giám đốc Tần nói hôm qua rồi, tôi quyết định từ chức!”  

 

 

“Ồ, thế hả? Được đó nha, chúc mừng trưởng phòng Tô!”, giọng điệu của Tần Kiệt có vẻ hờ hững, chẳng hề thấy bất ngờ.  

 

 

Bây giờ đã là năm 2008 rồi, kể từ năm 2007, thị trường chứng khoán bắt đầu lao dốc thẳng một đường, không nhìn thấy tận cùng.  

 

 

Không ai biết những ngày tháng ấy bao giờ mới kết thúc.  

 

 

Là một trưởng phòng chăm sóc khách hàng, Tô Nhuệ rất chú trọng tới doanh số.  

 

 

Không có doanh số, cô ấy không được trích phần trăm.  

 

 

Không có hoa hồng thì ngày tháng của cô ấy khó sống lắm!  

 

 

“Giám đốc Tần, đây là đề xuất mà anh đưa ra cho tôi lúc trước, bây giờ tôi từ chức rồi, sao anh không có phản ứng nào thế?”, trong điện thoại, Tô Nhuệ có vẻ oán trách.  

 

 

“Hờ hờ, trưởng phòng Tô à, nếu tôi nhớ không nhầm thì tôi đã đề nghị với cô từ tận ba tháng trước cơ. Bây giờ đã sang năm 2008 rồi cô mới xin từ chức, nguyên nhân là gì, không cần tôi phải nói, chắc cô cũng hiểu. Oán trách tôi làm gì? Cô có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi, đừng vòng vo chi nữa!”  

 

 

Tần Kiệt nói thẳng thừng.  

 

 

“Chẳng có chuyện gì giấu được giám đốc Tần mà! Được rồi, là thế này, tôi nói thẳng nhé!”  

 

 

Tô Nhuệ ngừng lại trong thoáng chốc: “Tôi quyết định rồi, ngày mai sẽ đầu quân cho giám đốc Tần! Chỉ cần anh chấp nhận tôi, để tôi làm thư ký ngự dụng tháp tùng hoặc sắp xếp tôi hầu hạ riêng cho một mình anh đều được, chỉ cần cho tôi đi theo anh là được, giám đốc Tần, anh thấy thế nào?”  

 

 

Phụt~  

 

 

Thư ký ngự dụng tháp tùng?  

 

 

Hầu hạ riêng mình tôi?  

 

 

Nghĩ tới vóc dáng nóng bỏng của Tô Nhuệ, không thể không thừa nhận, thực sự rất mê hoặc!  

 

 

Nhất là khi cô ấy đi đường cứ lắc qua lắc lại, khiến người ta hâm mộ vô cùng.  

 

 

Thằng đàn ông bình thường nào cũng muốn đớp một miếng.  

 

 

Nhưng Tần Kiệt có Tần Tuyết rồi mà.  

 

 

Không thể ăn thêm được nữa, nếu không sẽ bị chướng bụng mất.  

 

 

“Khụ khụ~”  

 

 

Tần Kiệt ho khan thêm vài cái: “Trưởng phòng Tô biết đùa thật đấy, tôi mở siêu thị cơ mà! Cô là người làm chứng khoán, cô theo tới chỗ tôi, khác gì lấy dao mổ trâu giết gà?”  

 

 

“Không sao đâu, tôi coi trọng tương lai của giám đốc Tần!”, Tô Nhuệ vẫn không chịu buông tha, không chịu bỏ cuộc.  

 

 

Tần Kiệt im lặng.  

 

 

Nói thật lòng, bây giờ siêu thị Kiệt Tuyết đã đi vào quỹ đạo, hiện lại là năm 2008 rồi.  

 

 

Trong năm nay, rất nhiều sự kiện lớn sẽ diễn ra.  

 

 

Ví dụ như lễ tuyển chọn người rước đuốc và lễ truyền lửa đuốc cho Olympic.  

 

 

Ví dụ như lễ khai mạc thế vận hội Olympic vào tháng 8.  

Sau thế vận hội, khủng hoảng kinh tế tài chính toàn cầu sẽ lan tới trong nước. Đến lúc đó, rất nhiều doanh nghiệp quốc nội sẽ phá sản. 

Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…  Nửa đêm nửa hôm rồi, có chuyện gì chăng?   “Ồ, hóa ra là trưởng phòng Tô à? Không biết muộn thế này mà trưởng phòng Tô vẫn chưa đi nghỉ có vì chuyện gì không?”    “Giám đốc Tần cũng chưa ngủ đấy thôi!”    “Khà khà, vừa chui vào ổ chăn, vẫn bị trưởng phòng Tô đánh thức đấy thôi!”    “Thế hả? Xin lỗi, xin lỗi, tất cả là lỗi của tôi. Hay là tôi qua đó làm ấm ổ chăn giúp giám đốc Tần nha?”, Tô Nhuệ nói qua điện thoại.     Tần Kiệt: “…”    Ơ cái cô này.    Đêm hôm khuya khoắt mà nói những câu này là dụ dỗ người ta phạm tội một cách lộ liễu đấy nhé.    “Khụ khụ~”     Tần Kiệt ho khan vài cái: “Đừng đùa nữa. Trưởng phòng Tô, có gì cứ nói thẳng đi, ngày mai tôi còn công việc mà.”    “Đùa với anh thôi, giám đốc Tần đừng để bụng nhé!”, Tô Nhuệ cười, sau đó nghiêm túc hơn: “Tôi đã suy nghĩ kỹ càng về chuyện mà giám đốc Tần nói hôm qua rồi, tôi quyết định từ chức!”    “Ồ, thế hả? Được đó nha, chúc mừng trưởng phòng Tô!”, giọng điệu của Tần Kiệt có vẻ hờ hững, chẳng hề thấy bất ngờ.    Bây giờ đã là năm 2008 rồi, kể từ năm 2007, thị trường chứng khoán bắt đầu lao dốc thẳng một đường, không nhìn thấy tận cùng.    Không ai biết những ngày tháng ấy bao giờ mới kết thúc.    Là một trưởng phòng chăm sóc khách hàng, Tô Nhuệ rất chú trọng tới doanh số.    Không có doanh số, cô ấy không được trích phần trăm.    Không có hoa hồng thì ngày tháng của cô ấy khó sống lắm!    “Giám đốc Tần, đây là đề xuất mà anh đưa ra cho tôi lúc trước, bây giờ tôi từ chức rồi, sao anh không có phản ứng nào thế?”, trong điện thoại, Tô Nhuệ có vẻ oán trách.    “Hờ hờ, trưởng phòng Tô à, nếu tôi nhớ không nhầm thì tôi đã đề nghị với cô từ tận ba tháng trước cơ. Bây giờ đã sang năm 2008 rồi cô mới xin từ chức, nguyên nhân là gì, không cần tôi phải nói, chắc cô cũng hiểu. Oán trách tôi làm gì? Cô có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi, đừng vòng vo chi nữa!”    Tần Kiệt nói thẳng thừng.    “Chẳng có chuyện gì giấu được giám đốc Tần mà! Được rồi, là thế này, tôi nói thẳng nhé!”    Tô Nhuệ ngừng lại trong thoáng chốc: “Tôi quyết định rồi, ngày mai sẽ đầu quân cho giám đốc Tần! Chỉ cần anh chấp nhận tôi, để tôi làm thư ký ngự dụng tháp tùng hoặc sắp xếp tôi hầu hạ riêng cho một mình anh đều được, chỉ cần cho tôi đi theo anh là được, giám đốc Tần, anh thấy thế nào?”    Phụt~    Thư ký ngự dụng tháp tùng?    Hầu hạ riêng mình tôi?    Nghĩ tới vóc dáng nóng bỏng của Tô Nhuệ, không thể không thừa nhận, thực sự rất mê hoặc!    Nhất là khi cô ấy đi đường cứ lắc qua lắc lại, khiến người ta hâm mộ vô cùng.    Thằng đàn ông bình thường nào cũng muốn đớp một miếng.    Nhưng Tần Kiệt có Tần Tuyết rồi mà.    Không thể ăn thêm được nữa, nếu không sẽ bị chướng bụng mất.    “Khụ khụ~”    Tần Kiệt ho khan thêm vài cái: “Trưởng phòng Tô biết đùa thật đấy, tôi mở siêu thị cơ mà! Cô là người làm chứng khoán, cô theo tới chỗ tôi, khác gì lấy dao mổ trâu giết gà?”    “Không sao đâu, tôi coi trọng tương lai của giám đốc Tần!”, Tô Nhuệ vẫn không chịu buông tha, không chịu bỏ cuộc.    Tần Kiệt im lặng.    Nói thật lòng, bây giờ siêu thị Kiệt Tuyết đã đi vào quỹ đạo, hiện lại là năm 2008 rồi.    Trong năm nay, rất nhiều sự kiện lớn sẽ diễn ra.    Ví dụ như lễ tuyển chọn người rước đuốc và lễ truyền lửa đuốc cho Olympic.    Ví dụ như lễ khai mạc thế vận hội Olympic vào tháng 8.  Sau thế vận hội, khủng hoảng kinh tế tài chính toàn cầu sẽ lan tới trong nước. Đến lúc đó, rất nhiều doanh nghiệp quốc nội sẽ phá sản. 

Chương 144: Thư ký ngự dụng tháp tùng?