“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 238: Đau khổ quá đi.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Ting Ting Ting~ Tần Kiệt nhận được một tin nhắn. Anh mở ra xem. Là một tin nhắn đa phương tiện của Cung Thiến Thiến gửi đến. Nhấn vào tin nhắn đó. Hiện ra một bức ảnh. Trên bức ảnh hiện ra tên của Tần Kiệt, số báo danh và điểm số. “510?” “Thật sự là trên 500 điểm?” “Mẹ kiếp! Vô lý!”, Khương Tiểu Nha không nói nên lời. “Kiệt tử, không phải lúc đầu cậu nói là hơn 480 điểm mà? Làm sao lại thành 510 điểm rồi?”, Trương Lâu không dám tin. “Haha~” Tần Kiệt sờ sờ mũi: “Ước chừng có nghĩa là gì cậu không biết sao? Có nghĩa là dự đoán, không phải là điểm số thật sự”. “…” Mọi người đều cạn lời. Lý do này đã chặn đứng mọi lời nói. Không còn gì để nói. Trương Lâu hận không thể đánh cho Tần Kiệt một trận. Cậu đó. Lời nói chẳng đáng tin gì. Cậu ta rất buồn bực. Mọi người đều thi đỗ rồi. Chỉ có mình cậu ta trượt. Trượt thì thôi cũng được. Nhưng điều đáng buồn là cậu ta chỉ thiếu một điểm. Nỗi buồn này thật sự không thể nói thành lời Chỉ vì thiếu một điểm mà cố gắng trong nửa năm của cậu ta trở thành công cốc. Tại sao lại như vậy? Thật không công bằng. Sắc mặt của Trương Lâu giống như người nuốt phải thạch tín, vô cùng khó coi. “Ơ, sao mọi người đứng hết ở bên ngoài thế này, không vào học à?” Bỗng nhiên, Vương Tinh đi đến. “Tinh Tử, cậu đến đúng lúc lắm! Cậu thi CET-6 được bao nhiêu điểm?”, Khưởng Tiểu Nha hỏi. “Vừa đủ qua, 425 điểm!”, Vương Tinh nói. Khưởng Tiểu Nha: “…” Tần Kiệt: “…” Đám người Tần Tuyết: “…” Trương Lâu thì không khác gì một đứa bé tội nghiệp. 425 điểm là điểm tối thiểu để đạt yêu cầu. Vương Tinh chỉ vừa đủ điểm. Coi như đã vượt qua nguy hiểm. Tuy rằng điểm không cao. Nhưng cũng thi đỗ rồi. Không cần phải thi lại. Nhưng Trương Lâu thì sao? 424 điểm. Chỉ thiếu một điểm. Chỉ vì một điểm này. Công sức của cậu ta đổ sông đổ bể rồi. Trương Lâu muốn đập đầu vào tường. Đau khổ quá đi. “Trương Lâu, cậu làm sao thế? Sao sắc mặt cậu kém thế?”, Vương Tinh không biết. “Cậu ta thi được 424 điểm”, Tần Kiệt nói. Phốc~
Ting Ting Ting~
Tần Kiệt nhận được một tin nhắn.
Anh mở ra xem.
Là một tin nhắn đa phương tiện của Cung Thiến Thiến gửi đến.
Nhấn vào tin nhắn đó.
Hiện ra một bức ảnh.
Trên bức ảnh hiện ra tên của Tần Kiệt, số báo danh và điểm số.
“510?”
“Thật sự là trên 500 điểm?”
“Mẹ kiếp! Vô lý!”, Khương Tiểu Nha không nói nên lời.
“Kiệt tử, không phải lúc đầu cậu nói là hơn 480 điểm mà? Làm sao lại thành 510 điểm rồi?”, Trương Lâu không dám tin.
“Haha~”
Tần Kiệt sờ sờ mũi: “Ước chừng có nghĩa là gì cậu không biết sao? Có nghĩa là dự đoán, không phải là điểm số thật sự”.
“…”
Mọi người đều cạn lời.
Lý do này đã chặn đứng mọi lời nói.
Không còn gì để nói.
Trương Lâu hận không thể đánh cho Tần Kiệt một trận.
Cậu đó.
Lời nói chẳng đáng tin gì.
Cậu ta rất buồn bực.
Mọi người đều thi đỗ rồi.
Chỉ có mình cậu ta trượt.
Trượt thì thôi cũng được.
Nhưng điều đáng buồn là cậu ta chỉ thiếu một điểm.
Nỗi buồn này thật sự không thể nói thành lời
Chỉ vì thiếu một điểm mà cố gắng trong nửa năm của cậu ta trở thành công cốc.
Tại sao lại như vậy?
Thật không công bằng.
Sắc mặt của Trương Lâu giống như người nuốt phải thạch tín, vô cùng khó coi.
“Ơ, sao mọi người đứng hết ở bên ngoài thế này, không vào học à?”
Bỗng nhiên, Vương Tinh đi đến.
“Tinh Tử, cậu đến đúng lúc lắm! Cậu thi CET-6 được bao nhiêu điểm?”, Khưởng Tiểu Nha hỏi.
“Vừa đủ qua, 425 điểm!”, Vương Tinh nói.
Khưởng Tiểu Nha: “…”
Tần Kiệt: “…”
Đám người Tần Tuyết: “…”
Trương Lâu thì không khác gì một đứa bé tội nghiệp.
425 điểm là điểm tối thiểu để đạt yêu cầu.
Vương Tinh chỉ vừa đủ điểm.
Coi như đã vượt qua nguy hiểm.
Tuy rằng điểm không cao.
Nhưng cũng thi đỗ rồi.
Không cần phải thi lại.
Nhưng Trương Lâu thì sao?
424 điểm.
Chỉ thiếu một điểm.
Chỉ vì một điểm này.
Công sức của cậu ta đổ sông đổ bể rồi.
Trương Lâu muốn đập đầu vào tường.
Đau khổ quá đi.
“Trương Lâu, cậu làm sao thế? Sao sắc mặt cậu kém thế?”, Vương Tinh không biết.
“Cậu ta thi được 424 điểm”, Tần Kiệt nói.
Phốc~
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Ting Ting Ting~ Tần Kiệt nhận được một tin nhắn. Anh mở ra xem. Là một tin nhắn đa phương tiện của Cung Thiến Thiến gửi đến. Nhấn vào tin nhắn đó. Hiện ra một bức ảnh. Trên bức ảnh hiện ra tên của Tần Kiệt, số báo danh và điểm số. “510?” “Thật sự là trên 500 điểm?” “Mẹ kiếp! Vô lý!”, Khương Tiểu Nha không nói nên lời. “Kiệt tử, không phải lúc đầu cậu nói là hơn 480 điểm mà? Làm sao lại thành 510 điểm rồi?”, Trương Lâu không dám tin. “Haha~” Tần Kiệt sờ sờ mũi: “Ước chừng có nghĩa là gì cậu không biết sao? Có nghĩa là dự đoán, không phải là điểm số thật sự”. “…” Mọi người đều cạn lời. Lý do này đã chặn đứng mọi lời nói. Không còn gì để nói. Trương Lâu hận không thể đánh cho Tần Kiệt một trận. Cậu đó. Lời nói chẳng đáng tin gì. Cậu ta rất buồn bực. Mọi người đều thi đỗ rồi. Chỉ có mình cậu ta trượt. Trượt thì thôi cũng được. Nhưng điều đáng buồn là cậu ta chỉ thiếu một điểm. Nỗi buồn này thật sự không thể nói thành lời Chỉ vì thiếu một điểm mà cố gắng trong nửa năm của cậu ta trở thành công cốc. Tại sao lại như vậy? Thật không công bằng. Sắc mặt của Trương Lâu giống như người nuốt phải thạch tín, vô cùng khó coi. “Ơ, sao mọi người đứng hết ở bên ngoài thế này, không vào học à?” Bỗng nhiên, Vương Tinh đi đến. “Tinh Tử, cậu đến đúng lúc lắm! Cậu thi CET-6 được bao nhiêu điểm?”, Khưởng Tiểu Nha hỏi. “Vừa đủ qua, 425 điểm!”, Vương Tinh nói. Khưởng Tiểu Nha: “…” Tần Kiệt: “…” Đám người Tần Tuyết: “…” Trương Lâu thì không khác gì một đứa bé tội nghiệp. 425 điểm là điểm tối thiểu để đạt yêu cầu. Vương Tinh chỉ vừa đủ điểm. Coi như đã vượt qua nguy hiểm. Tuy rằng điểm không cao. Nhưng cũng thi đỗ rồi. Không cần phải thi lại. Nhưng Trương Lâu thì sao? 424 điểm. Chỉ thiếu một điểm. Chỉ vì một điểm này. Công sức của cậu ta đổ sông đổ bể rồi. Trương Lâu muốn đập đầu vào tường. Đau khổ quá đi. “Trương Lâu, cậu làm sao thế? Sao sắc mặt cậu kém thế?”, Vương Tinh không biết. “Cậu ta thi được 424 điểm”, Tần Kiệt nói. Phốc~