“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 239: Tần Kiệt tò mò.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Vương Tinh tý nữa thì phun hết bữa sáng đã ăn ra. Cậu ta thi được 425 điểm đã cảm thấy có lỗi với bố mẹ lắm rồi. Không ngờ Trường Lâu còn kém hơn cậu ta. Chỉ thấp hơn một điểm. Cái này… Không biết nói gì. “Trương Lâu, cách mạng chưa thành, đồng chí còn phải cố gắng nhiều”, Vương Tinh vỗ vỗ vai Trương Lâu, lắc lắc đầu sau đó đi vào tòa nhà dạy học. “Cố gắng lên!”, Khương Tiểu Nha vỗ vỗ vai Trương Lâu, sau đó kéo Thẩm Giai Giai đi vào tòa nhà dạy học. “Không sao đâu, tháng sáu sắp tới rồi, cậu nhất định sẽ thi đỗ, chăm chỉ lên, nỗ lực hơn!”, Tần Kiệt vỗ vỗ vai Trương Lâu, cùng Tần Tuyết đi vào tòa nhà dạy học. Bên ngoài chỉ còn lại Trương Lâu và Dương Liễu. Trương Lâu lập tức ôm Dương Liễu. Cậu ta khóc hu hu. Cậu ta khóc đến choáng váng đầu óc. Chẳng mấy chốc mà nước mắt đã thấm ướt quần áo của Dương Liễu. Dương Liễu không biết nói gì. Cô không ngừng vỗ vỗ lưng Trương Lâu. “Anh đừng khóc nữa. Đám Kiệt Tử không phải đã nói rồi sao, tháng sáu sắp đến rồi, anh nhất định sẽ thi đỗ. Chỉ cần cố gắng là sẽ làm được thôi. Em tin rằng anh sẽ thi đỗ. Đừng khóc nữa!” Nhưng Trương Lâu làm sao mà nghe được. Cậu ra vẫn khóc ầm ĩ. Tất cả mọi người đều thi đỗ rồi. Còn mỗi cậu ta chỉ vì thiếu một điểm mà không đỗ. Quá đau khổ. Muốn đả kích người khác cũng không cần dùng kiểu này chứ. “Khóc, khóc, chỉ biết khóc? Anh là đàn ông, khóc thành thế này còn ra thể thống gì?” “Trương Lâu chết tiệt, em nói cho anh biết, nếu anh còn tiếp tục khóc thì anh có tin không, em sẽ chia tay với anh!” Trương Lâu: “…” Sao lại có thể như thế? “Anh đang khóc mà? Sao lại không khóc nữa?”, Dương Liễu nói to. “Anh…” “Anh cái gì mà anh? Suốt ngày dồn sức trên người em, anh nhiều sức lực như thế thì không bằng dồn chút sức vào tiếng Anh đi. Em nói cho anh biết, từ hôm nay trở đi, không cho phép động vào người em! Giữa chúng ta phải có một đường phân cách. Dương Liễu nói to. “Hả? Vạch … Vạch đường phân cách?”, Trương Lâu chết lặng. Còn có thể nghĩ ra trò này sao? “Liễu Nhi, đừng đùa có được không?” “Ai đùa với anh? Em nói cho anh biết, nếu anh không đồng ý thì em chuyển về ký túc xá công viên Dâu Tây ở”, Dương Liễu dọa. “Hả?”, Trương Lâu hoảng sợ, vội vàng xua tay: “Anh không khóc, anh không gây sự nữa, anh đồng ý. Anh xin thề anh sẽ chăm chỉ, nhất định thi đỗ CET-6. Anh cầu xin em, đừng chuyển ra ngoài được không? Những ngày tháng không có em, cuộc sống anh sẽ chẳng còn gì vui vẻ. Anh cầu xin em, được không?” Trương Lâu nắm lấy tay Dương Liễu không ngừng lắc lắc. “Hừ! Coi như anh vẫn còn là đàn ông. Mau vào lớp học! Anh không thấy xấu hổ sao?”, Dương Liễu hừ một tiến, đi về phía tòa nhà dạy học. Trương Lâu lúc này mới để ý xung quanh có rất nhiều người đang đứng xem. Cậu ta sao dám đứng đó, vội vàng đuổi theo. … Sau khi tan học, Tần Tuyết kéo Tần dương chạy ra ngoài, nhìn bộ dạng rất vội vàng. “Sao thế Tuyết Nhi?”, Tần Kiệt có chút tò mò. “Em có một chuyện mà quên nói với anh!”, Tần Tuyết nói, bộ dạng của cô rất nghiêm túc. Tần Kiệt tò mò.
Vương Tinh tý nữa thì phun hết bữa sáng đã ăn ra.
Cậu ta thi được 425 điểm đã cảm thấy có lỗi với bố mẹ lắm rồi.
Không ngờ Trường Lâu còn kém hơn cậu ta.
Chỉ thấp hơn một điểm.
Cái này…
Không biết nói gì.
“Trương Lâu, cách mạng chưa thành, đồng chí còn phải cố gắng nhiều”, Vương Tinh vỗ vỗ vai Trương Lâu, lắc lắc đầu sau đó đi vào tòa nhà dạy học.
“Cố gắng lên!”, Khương Tiểu Nha vỗ vỗ vai Trương Lâu, sau đó kéo Thẩm Giai Giai đi vào tòa nhà dạy học.
“Không sao đâu, tháng sáu sắp tới rồi, cậu nhất định sẽ thi đỗ, chăm chỉ lên, nỗ lực hơn!”, Tần Kiệt vỗ vỗ vai Trương Lâu, cùng Tần Tuyết đi vào tòa nhà dạy học.
Bên ngoài chỉ còn lại Trương Lâu và Dương Liễu.
Trương Lâu lập tức ôm Dương Liễu.
Cậu ta khóc hu hu.
Cậu ta khóc đến choáng váng đầu óc.
Chẳng mấy chốc mà nước mắt đã thấm ướt quần áo của Dương Liễu.
Dương Liễu không biết nói gì.
Cô không ngừng vỗ vỗ lưng Trương Lâu.
“Anh đừng khóc nữa. Đám Kiệt Tử không phải đã nói rồi sao, tháng sáu sắp đến rồi, anh nhất định sẽ thi đỗ. Chỉ cần cố gắng là sẽ làm được thôi. Em tin rằng anh sẽ thi đỗ. Đừng khóc nữa!”
Nhưng Trương Lâu làm sao mà nghe được.
Cậu ra vẫn khóc ầm ĩ.
Tất cả mọi người đều thi đỗ rồi.
Còn mỗi cậu ta chỉ vì thiếu một điểm mà không đỗ.
Quá đau khổ.
Muốn đả kích người khác cũng không cần dùng kiểu này chứ.
“Khóc, khóc, chỉ biết khóc? Anh là đàn ông, khóc thành thế này còn ra thể thống gì?”
“Trương Lâu chết tiệt, em nói cho anh biết, nếu anh còn tiếp tục khóc thì anh có tin không, em sẽ chia tay với anh!”
Trương Lâu: “…”
Sao lại có thể như thế?
“Anh đang khóc mà? Sao lại không khóc nữa?”, Dương Liễu nói to.
“Anh…”
“Anh cái gì mà anh? Suốt ngày dồn sức trên người em, anh nhiều sức lực như thế thì không bằng dồn chút sức vào tiếng Anh đi. Em nói cho anh biết, từ hôm nay trở đi, không cho phép động vào người em! Giữa chúng ta phải có một đường phân cách.
Dương Liễu nói to.
“Hả? Vạch … Vạch đường phân cách?”, Trương Lâu chết lặng.
Còn có thể nghĩ ra trò này sao?
“Liễu Nhi, đừng đùa có được không?”
“Ai đùa với anh? Em nói cho anh biết, nếu anh không đồng ý thì em chuyển về ký túc xá công viên Dâu Tây ở”, Dương Liễu dọa.
“Hả?”, Trương Lâu hoảng sợ, vội vàng xua tay: “Anh không khóc, anh không gây sự nữa, anh đồng ý. Anh xin thề anh sẽ chăm chỉ, nhất định thi đỗ CET-6. Anh cầu xin em, đừng chuyển ra ngoài được không? Những ngày tháng không có em, cuộc sống anh sẽ chẳng còn gì vui vẻ. Anh cầu xin em, được không?”
Trương Lâu nắm lấy tay Dương Liễu không ngừng lắc lắc.
“Hừ! Coi như anh vẫn còn là đàn ông. Mau vào lớp học! Anh không thấy xấu hổ sao?”, Dương Liễu hừ một tiến, đi về phía tòa nhà dạy học.
Trương Lâu lúc này mới để ý xung quanh có rất nhiều người đang đứng xem.
Cậu ta sao dám đứng đó, vội vàng đuổi theo.
…
Sau khi tan học, Tần Tuyết kéo Tần dương chạy ra ngoài, nhìn bộ dạng rất vội vàng.
“Sao thế Tuyết Nhi?”, Tần Kiệt có chút tò mò.
“Em có một chuyện mà quên nói với anh!”, Tần Tuyết nói, bộ dạng của cô rất nghiêm túc.
Tần Kiệt tò mò.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Vương Tinh tý nữa thì phun hết bữa sáng đã ăn ra. Cậu ta thi được 425 điểm đã cảm thấy có lỗi với bố mẹ lắm rồi. Không ngờ Trường Lâu còn kém hơn cậu ta. Chỉ thấp hơn một điểm. Cái này… Không biết nói gì. “Trương Lâu, cách mạng chưa thành, đồng chí còn phải cố gắng nhiều”, Vương Tinh vỗ vỗ vai Trương Lâu, lắc lắc đầu sau đó đi vào tòa nhà dạy học. “Cố gắng lên!”, Khương Tiểu Nha vỗ vỗ vai Trương Lâu, sau đó kéo Thẩm Giai Giai đi vào tòa nhà dạy học. “Không sao đâu, tháng sáu sắp tới rồi, cậu nhất định sẽ thi đỗ, chăm chỉ lên, nỗ lực hơn!”, Tần Kiệt vỗ vỗ vai Trương Lâu, cùng Tần Tuyết đi vào tòa nhà dạy học. Bên ngoài chỉ còn lại Trương Lâu và Dương Liễu. Trương Lâu lập tức ôm Dương Liễu. Cậu ta khóc hu hu. Cậu ta khóc đến choáng váng đầu óc. Chẳng mấy chốc mà nước mắt đã thấm ướt quần áo của Dương Liễu. Dương Liễu không biết nói gì. Cô không ngừng vỗ vỗ lưng Trương Lâu. “Anh đừng khóc nữa. Đám Kiệt Tử không phải đã nói rồi sao, tháng sáu sắp đến rồi, anh nhất định sẽ thi đỗ. Chỉ cần cố gắng là sẽ làm được thôi. Em tin rằng anh sẽ thi đỗ. Đừng khóc nữa!” Nhưng Trương Lâu làm sao mà nghe được. Cậu ra vẫn khóc ầm ĩ. Tất cả mọi người đều thi đỗ rồi. Còn mỗi cậu ta chỉ vì thiếu một điểm mà không đỗ. Quá đau khổ. Muốn đả kích người khác cũng không cần dùng kiểu này chứ. “Khóc, khóc, chỉ biết khóc? Anh là đàn ông, khóc thành thế này còn ra thể thống gì?” “Trương Lâu chết tiệt, em nói cho anh biết, nếu anh còn tiếp tục khóc thì anh có tin không, em sẽ chia tay với anh!” Trương Lâu: “…” Sao lại có thể như thế? “Anh đang khóc mà? Sao lại không khóc nữa?”, Dương Liễu nói to. “Anh…” “Anh cái gì mà anh? Suốt ngày dồn sức trên người em, anh nhiều sức lực như thế thì không bằng dồn chút sức vào tiếng Anh đi. Em nói cho anh biết, từ hôm nay trở đi, không cho phép động vào người em! Giữa chúng ta phải có một đường phân cách. Dương Liễu nói to. “Hả? Vạch … Vạch đường phân cách?”, Trương Lâu chết lặng. Còn có thể nghĩ ra trò này sao? “Liễu Nhi, đừng đùa có được không?” “Ai đùa với anh? Em nói cho anh biết, nếu anh không đồng ý thì em chuyển về ký túc xá công viên Dâu Tây ở”, Dương Liễu dọa. “Hả?”, Trương Lâu hoảng sợ, vội vàng xua tay: “Anh không khóc, anh không gây sự nữa, anh đồng ý. Anh xin thề anh sẽ chăm chỉ, nhất định thi đỗ CET-6. Anh cầu xin em, đừng chuyển ra ngoài được không? Những ngày tháng không có em, cuộc sống anh sẽ chẳng còn gì vui vẻ. Anh cầu xin em, được không?” Trương Lâu nắm lấy tay Dương Liễu không ngừng lắc lắc. “Hừ! Coi như anh vẫn còn là đàn ông. Mau vào lớp học! Anh không thấy xấu hổ sao?”, Dương Liễu hừ một tiến, đi về phía tòa nhà dạy học. Trương Lâu lúc này mới để ý xung quanh có rất nhiều người đang đứng xem. Cậu ta sao dám đứng đó, vội vàng đuổi theo. … Sau khi tan học, Tần Tuyết kéo Tần dương chạy ra ngoài, nhìn bộ dạng rất vội vàng. “Sao thế Tuyết Nhi?”, Tần Kiệt có chút tò mò. “Em có một chuyện mà quên nói với anh!”, Tần Tuyết nói, bộ dạng của cô rất nghiêm túc. Tần Kiệt tò mò.