“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại…
Chương 258: Mà lại không có cách nào khác.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Đại hội thể dục thể thao theo từng quý của trường cuối cùng cũng đến. Ngày 23 tháng 2 năm 2008. Một ngày nắng vàng rực rỡ. Là ngày thích hợp để tổ chức đại hội thể thao. Tất cả sinh viên từ năm nhất đến năm 3 của Đại học Công nghiệp Hồ đều tập trung ở một chỗ. Dựa theo khối, lớp được bố trí riêng trong khuôn viên sân thể dục thể thao. Sau lời phát biểu khai mạc của lãnh đạo nhà trường, đại hội thể thao toàn trường chính thức bắt đầu. Đối với các hạng mục thể thao kia Tần Kiệt không mấy để ý. Bởi anh cũng không quan tâm. Anh chỉ quan tâm đến hạng mục của mình. Khi anh đứng ở hội trường đại hội thể dục thể thao. Anh mới biết rằng mình đã bị lừa rồi. Vì sao ư? Trong lớp bốn của khoa kinh tế chỉ có một người tham gia. Chính là Tần Kiệt. Khi đó Triệu Phần đến tìm anh, anh còn tưởng mình đại diện cho nam sinh phụ trách phần thi chạy 100m và 1000m. Còn những hạng mục khác sẽ có bạn học khác tham gia. Anh cũng không nghĩ nhiều. Hơn nữa còn do Tần Tuyết đứng đầu. Anh cũng không hỏi những bạn học khác. Mỗi ngày nếu không phải đến lớp học thì lại quan tâm đến chuyện siêu thị, sau đó là huấn luyện. Căn bản không biết trong lớp có bao nhiêu người đăng kí. Hiện tại anh đã biết rồi. Cả lớp học có 32 người, chỉ có mình anh tham gia. Chính là Tần Kiệt anh. Lại còn đăng ký hai hạng mục. Trong lúc chờ đợi, anh còn cố tình lôi kéo hỏi han các bạn học lớp khác. Họ cũng chưa từng nghe qua còn có người nào khác đồng thời tham gia hai hạng mục như anh cả. Người như Tần Kiệt này. Đúng là độc nhất vô nhị. Sau khi anh biết mình bị lừa. Tần Kiệt hận không thể lập tức đến tìm Triệu Phần chỉnh cô gái này một trận. Vậy mà lại đào cho mình một cái hố to như vậy. Quá vô sỉ rồi! Anh vốn định từ chối tham gia giải đấu. Nhưng rồi lại suy nghĩ lại, dù sao cũng đã đăng ký rồi. Nhà trường cũng đã biết anh đăng ký tham gia. Nếu giờ lại từ chối không tham gia nữa. Danh tiếng của anh ở trường sẽ không tốt. Để lại ấn tượng không tốt trong lòng ban lãnh đạo nhà trường. Rồi những dự án anh định triển khai ở trường sẽ không được thuận lợi. Cho nên từ chối tham gia cũng không ổn. Chỉ có thể tiếp tục tham gia. Vì thế anh vô cùng buồn bực. Vậy mà lại bị một bạn nữ chơi một vố. Còn là một cô gái nữa. Đây có thể xem là việc trong đời. Khiến anh cảm thấy mất mặt nhất. Mà lại không có cách nào khác. Anh chỉ có thể tiếp tục kiên nhẫn. Chẳng bao lâu sau giải chạy 100 m sắp bắt đầu. Dù anh không tình nguyện nhưng vẫn đến chỗ xếp hàng bắt đầu thi. Phía sau, sinh viên lớp bốn kinh tế cũng đã đến. “Kiệt Tử, cố lên! Chạy được hạng nhất tôi mời cậu ăn kem!”, Lâu béo cầm trong tay một que kem, còn vẫy vẫy trước mặt.
Đại hội thể dục thể thao theo từng quý của trường cuối cùng cũng đến.
Ngày 23 tháng 2 năm 2008.
Một ngày nắng vàng rực rỡ.
Là ngày thích hợp để tổ chức đại hội thể thao.
Tất cả sinh viên từ năm nhất đến năm 3 của Đại học Công nghiệp Hồ đều tập trung ở một chỗ.
Dựa theo khối, lớp được bố trí riêng trong khuôn viên sân thể dục thể thao.
Sau lời phát biểu khai mạc của lãnh đạo nhà trường, đại hội thể thao toàn trường chính thức bắt đầu.
Đối với các hạng mục thể thao kia Tần Kiệt không mấy để ý.
Bởi anh cũng không quan tâm.
Anh chỉ quan tâm đến hạng mục của mình.
Khi anh đứng ở hội trường đại hội thể dục thể thao.
Anh mới biết rằng mình đã bị lừa rồi.
Vì sao ư?
Trong lớp bốn của khoa kinh tế chỉ có một người tham gia.
Chính là Tần Kiệt.
Khi đó Triệu Phần đến tìm anh, anh còn tưởng mình đại diện cho nam sinh phụ trách phần thi chạy 100m và 1000m.
Còn những hạng mục khác sẽ có bạn học khác tham gia.
Anh cũng không nghĩ nhiều.
Hơn nữa còn do Tần Tuyết đứng đầu.
Anh cũng không hỏi những bạn học khác.
Mỗi ngày nếu không phải đến lớp học thì lại quan tâm đến chuyện siêu thị, sau đó là huấn luyện.
Căn bản không biết trong lớp có bao nhiêu người đăng kí.
Hiện tại anh đã biết rồi.
Cả lớp học có 32 người, chỉ có mình anh tham gia.
Chính là Tần Kiệt anh.
Lại còn đăng ký hai hạng mục.
Trong lúc chờ đợi, anh còn cố tình lôi kéo hỏi han các bạn học lớp khác.
Họ cũng chưa từng nghe qua còn có người nào khác đồng thời tham gia hai hạng mục như anh cả.
Người như Tần Kiệt này.
Đúng là độc nhất vô nhị.
Sau khi anh biết mình bị lừa.
Tần Kiệt hận không thể lập tức đến tìm Triệu Phần chỉnh cô gái này một trận.
Vậy mà lại đào cho mình một cái hố to như vậy.
Quá vô sỉ rồi!
Anh vốn định từ chối tham gia giải đấu.
Nhưng rồi lại suy nghĩ lại, dù sao cũng đã đăng ký rồi.
Nhà trường cũng đã biết anh đăng ký tham gia.
Nếu giờ lại từ chối không tham gia nữa.
Danh tiếng của anh ở trường sẽ không tốt.
Để lại ấn tượng không tốt trong lòng ban lãnh đạo nhà trường.
Rồi những dự án anh định triển khai ở trường sẽ không được thuận lợi.
Cho nên từ chối tham gia cũng không ổn.
Chỉ có thể tiếp tục tham gia.
Vì thế anh vô cùng buồn bực.
Vậy mà lại bị một bạn nữ chơi một vố.
Còn là một cô gái nữa.
Đây có thể xem là việc trong đời.
Khiến anh cảm thấy mất mặt nhất.
Mà lại không có cách nào khác.
Anh chỉ có thể tiếp tục kiên nhẫn.
Chẳng bao lâu sau giải chạy 100 m sắp bắt đầu.
Dù anh không tình nguyện nhưng vẫn đến chỗ xếp hàng bắt đầu thi.
Phía sau, sinh viên lớp bốn kinh tế cũng đã đến.
“Kiệt Tử, cố lên! Chạy được hạng nhất tôi mời cậu ăn kem!”, Lâu béo cầm trong tay một que kem, còn vẫy vẫy trước mặt.
Giấc Mơ Triệu PhúTác giả: Hải KiềuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh“Đau quá! Dám đánh vào đầu ông đây, xem ông giải quyết mày thế nào...” Ôm lấy cái đầu đau nhức, Tần Kiệt khẽ nheo mắt ngồi dậy. Tần Kiệt, tốt nghiệp đại học hạng 3 ở thành phố Hán, gia cảnh bình thường, xuất thân bần hàn không chỗ chỗ dựa, năm nay 35 tuổi mới chật vật leo lên được vị trí giám đốc tài chính của một công ty. Nhân cái sự thăng tiến của mình, anh đã tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Trong bữa tiệc này, ai mời rượu anh cũng không từ chối, thành ra uống đến say khướt. Trên đường về nhà, anh gặp phải đám côn đồ đang bắt nạt một cô gái. Sẵn có men rượu trong người, anh trượng nghĩa đứng ra giúp đỡ. Kết quả là bị người ta đánh cho một trận bầm dập, ngất lịm đi. Sau khi xoa đầu, Tần Kiệt mới chậm rãi mở mắt ra khi đã nhớ lại mọi chuyện ngày hôm qua. “Mẹ kiếp! Tình huống gì đây? Chỗ này là chỗ nào?” Nhưng mà, vừa mở mắt ra thì anh lập tức kinh hãi, ngay sau đó không kìm được buông ra một câu chửi thề. Tường được quét vôi trắng, chẳng có tí giấy dán tường nào, nền nhà được ghép lại… Đại hội thể dục thể thao theo từng quý của trường cuối cùng cũng đến. Ngày 23 tháng 2 năm 2008. Một ngày nắng vàng rực rỡ. Là ngày thích hợp để tổ chức đại hội thể thao. Tất cả sinh viên từ năm nhất đến năm 3 của Đại học Công nghiệp Hồ đều tập trung ở một chỗ. Dựa theo khối, lớp được bố trí riêng trong khuôn viên sân thể dục thể thao. Sau lời phát biểu khai mạc của lãnh đạo nhà trường, đại hội thể thao toàn trường chính thức bắt đầu. Đối với các hạng mục thể thao kia Tần Kiệt không mấy để ý. Bởi anh cũng không quan tâm. Anh chỉ quan tâm đến hạng mục của mình. Khi anh đứng ở hội trường đại hội thể dục thể thao. Anh mới biết rằng mình đã bị lừa rồi. Vì sao ư? Trong lớp bốn của khoa kinh tế chỉ có một người tham gia. Chính là Tần Kiệt. Khi đó Triệu Phần đến tìm anh, anh còn tưởng mình đại diện cho nam sinh phụ trách phần thi chạy 100m và 1000m. Còn những hạng mục khác sẽ có bạn học khác tham gia. Anh cũng không nghĩ nhiều. Hơn nữa còn do Tần Tuyết đứng đầu. Anh cũng không hỏi những bạn học khác. Mỗi ngày nếu không phải đến lớp học thì lại quan tâm đến chuyện siêu thị, sau đó là huấn luyện. Căn bản không biết trong lớp có bao nhiêu người đăng kí. Hiện tại anh đã biết rồi. Cả lớp học có 32 người, chỉ có mình anh tham gia. Chính là Tần Kiệt anh. Lại còn đăng ký hai hạng mục. Trong lúc chờ đợi, anh còn cố tình lôi kéo hỏi han các bạn học lớp khác. Họ cũng chưa từng nghe qua còn có người nào khác đồng thời tham gia hai hạng mục như anh cả. Người như Tần Kiệt này. Đúng là độc nhất vô nhị. Sau khi anh biết mình bị lừa. Tần Kiệt hận không thể lập tức đến tìm Triệu Phần chỉnh cô gái này một trận. Vậy mà lại đào cho mình một cái hố to như vậy. Quá vô sỉ rồi! Anh vốn định từ chối tham gia giải đấu. Nhưng rồi lại suy nghĩ lại, dù sao cũng đã đăng ký rồi. Nhà trường cũng đã biết anh đăng ký tham gia. Nếu giờ lại từ chối không tham gia nữa. Danh tiếng của anh ở trường sẽ không tốt. Để lại ấn tượng không tốt trong lòng ban lãnh đạo nhà trường. Rồi những dự án anh định triển khai ở trường sẽ không được thuận lợi. Cho nên từ chối tham gia cũng không ổn. Chỉ có thể tiếp tục tham gia. Vì thế anh vô cùng buồn bực. Vậy mà lại bị một bạn nữ chơi một vố. Còn là một cô gái nữa. Đây có thể xem là việc trong đời. Khiến anh cảm thấy mất mặt nhất. Mà lại không có cách nào khác. Anh chỉ có thể tiếp tục kiên nhẫn. Chẳng bao lâu sau giải chạy 100 m sắp bắt đầu. Dù anh không tình nguyện nhưng vẫn đến chỗ xếp hàng bắt đầu thi. Phía sau, sinh viên lớp bốn kinh tế cũng đã đến. “Kiệt Tử, cố lên! Chạy được hạng nhất tôi mời cậu ăn kem!”, Lâu béo cầm trong tay một que kem, còn vẫy vẫy trước mặt.